Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342268
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2268 lượt.
hỏ nói: “Nó có thể ăn, sẽ lớn rất nhanh.”
Bỗng nhiên Vệ Khanh bất mãn, ôm cô nói: “Vợ à, anh đói bụng.” Cô nói trong tủ lạnh không có đồ ăn, gọi người ta mang đồ ăn tới đi. Hắn dám kéo cô đi ra: “Không có thì đi mua, từ nay về sau, anh không bao giờ ăn ngoài nhà hàng nữa.” Cô căm giận nói: “Anh lấy em về làm người hầu sai vặt à?” Vệ Khanh cợt nhả: “Đương nhiên là bắt em về làm vợ! Cả ngày chồng em đều ăn bên ngoài, dinh dưỡng không đầy đủ, em còn không chịu làm vài món ngon bồi dưỡng chồng em sao?”
Hai người đi mua một túi to rau củ quả, đúng vào giờ cao điểm, lúc xếp hàng thanh toán, một bác gái đứng phía trước cười nói: “Cậu thanh niên này không tệ nha, còn biết tới siêu thị mua đồ ăn. Thằng con tôi, đừng nói là mua đồ ăn, muốn nhìn thấy mặt nó cũng đã khó rồi, cả ngày không biết làm cái gì nữa?” Vệ Khanh cười khách sáo. Bác gái lại nói: “À… đây là bạn gái cậu sao, cũng thật quan tâm nha. Trai tài gái sắc, thật là xứng đôi.” Khen ngợi.
Vệ Khanh cười cười: “Không phải bạn gái cháu đâu ạ, là vợ cháu đấy.” Khi nói chuyện, cố tình nhìn vào mắt Chu Dạ. Bác gái giật mình: “Không ngờ trẻ tuổi như vậy đã kết hôn! Thật đáng mừng, ai nha, là cô dâu mới thật hạnh phúc.” Lại hỏi bọn họ có con chưa, Chu Dạ xấu hổ, đỏ mặt đứng một bên.
Vệ Khanh cười, nói sẽ sớm có thôi. Các bà các cô xếp hàng chờ thanh toán liền thảo luận về vấn đề con cái, kéo Chu Dạ nói: “Ai nha, cháu gái, nên có con sớm mới tốt. Có con rồi, sẽ khác biệt ngay, trong nhà rất náo nhiệt…” Chu Dạ cúi đầu, không nói lời nào, đành phải lễ phép nói “Vâng, vâng, vâng”, không biết nên ứng phó nhiều người như vậy thế nào mới phải.
Vất vả lắm mới thoát thân, Chu Dạ lau lau mồ hôi trên trán, thầm oán: “Anh không giúp thì thôi, còn đứng một bên xem trò vui gì chứ?” Vệ Khanh nhíu mày cười: “Chuyện của phụ nữ, anh xen vào thế nào được?” Ghé sát hỏi: “Em nói xem chúng ta nên sinh con trai hay con gái?” Cô đẩy hắn: “Đi đi đi, bát tự còn chưa có xem đâu, anh mơ xa thế.”
Vệ Khanh sửa lại: “Đây là chuyện lửa cháy lông mày [39'>! Ai kết hôn xong chẳng sinh con chứ? Cha mẹ đã muốn ôm cháu nội rất lâu rồi, chúng ta không thể làm cho họ thất vọng phải không nào?” Cô hầm hừ: “Anh nghĩ em sẽ vừa mang thai vừa đi học chắc? Em còn chưa tốt nghiệp đâu, đã kết hôn rồi, anh còn muốn được voi đòi tiên!” Nghĩ tới lại không cam lòng, tức tối nhìn hắn, là đầu sỏ gây chuyện!
Vệ Khanh trơ mặt ra nói: “Có thể giống Trương Nhiễm Du, tạm thời nghỉ học…” Chu DẠ giận dữ: “Đừng có mơ! Học tỷ đến giờ còn chưa tốt nghiệp đâu, là chuyện ăn năn suốt đời, em không cần.” Vệ Khanh nhíu mày, không tranh luận với cô. Loại chuyện này không phải nói không cần là có thể không cần, không nghĩ qua là có thể….
Về tới nhà nấu bữa tối, cơm nước xong, Vệ Khanh vất bát đũa đấy, vắt chéo chân ngồi xem ti vi. Chu Dạ liên tục gọi hắn: “Này này… ăn cơm xong không rửa bát à?” Trên “Khế ước bán thân” đã viết rõ ràng… Vệ Khanh giả vờ câm điếc, không để ý tới. Chu Dạ chắn trước người hắn, Vệ Khanh không xem được, ngả người xuống sofa, dù thế nào cũng không chịu đứng dậy. Chu Dạ tức giận mà không làm gì được, phải tự mình thu dọn, hừ nói: “Mới cưới vợ vào cửa, đã không coi ra gì phải không?”
Sau khi ăn xong, Chu Dạ lên mạng xem phim, đang đoạn hay thì Vệ Khanh chạy vào, hết hôn lại cắn. Cô mắng: “Đừng đùa nữa, che…” liều mạng ngó ra. Cô đang xem tập phim Vượt ngục mới nhất, ánh mắt u buồn của nam chính tràn đầy trí tuệ, nhảy từ trên thang máy xuống, người thường không thể làm nổi, đối thủ cũng nghiêm túc, phản ứng nhanh chóng, sức lực ngang nhau, mạo hiểm kích thích vô cùng…
Vệ Khanh bất mãn: “Có gì hay mà xem?” Cô gật đầu: “Xem người ta vừa đẹp trai vừa thông minh.” Cũng không để tâm, nhìn chằm chằm vào màn hình, đáng tiếc lại thất bại, thở dài một hơi. Vệ Khanh giận cô không chuyên tâm, trực tiếp cởi quần áo cô xuống, đặt lên ghế. Chu Dạ mắng to hắn biến thái: “Lại nổi cơn điên gì thế?” Vệ Khanh hừ nói: “Đẹp trai tài giỏi, cơ trí thông mình là chồng em đây này!”
Cô lườm hắn, “phụt” một cái cười ra tiếng, đẩy hắn ra: “Được rồi, được rồi, mau đi tắm đi.” Vệ Khanh ôm cô: “Vợ à, tắm một mình buồn lắm…” Cô véo hắn: “Da anh không đau phải không? Có đứng đắn không thì bảo?” Vệ Khanh sờ loạn khắp nơi: “Vợ à, đêm xuân một khắc đáng ngàn vang, ngày tốt cảnh đẹp, sao có thể bỏ qua?” Chu Dạ vừa đẩy vừa chống cự: “Không được, anh không chịu sử dụng biện pháp an toàn…”
Hai người còn đang cười đùa, bên ngoài “rầm” một tiếng, giống như có cái gì rơi. Vội vàng chạy ra, thấy thùng giấy đổ xuống mặt đất, bên cạnh ẩm ướt, nước chảy lênh láng. Chu Dạ kinh ngạc hỏi: “Tiểu Bạch đâu? Nó ra kiểu gì thế?” Vệ Khanh tức giận: “Đi ra chứ sao, nó không biết nhảy chắc? Em mau đi bắt về, đừng để nó làm bẩn phòng.” Loạn xạ như vậy, làm gì còn có dục vọng nào nữa.
Chu Dạ vội vàng thu dọn, quỳ rạp xuống đất nhìn quanh: “Chạy đi đâu nhỉ, cửa đã đóng rồi, chắc là không ra ngoài được. Vệ Khanh, anh đừng có đứng không thế, cùng nhau tìm xem.” Phòng bếp, phòng bếp, phòng ngủ, buồng vệ sinh, tìm hết đều không có. Vệ Khan