Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342265

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2265 lượt.

i: “Chu Dạ, em còn nhớ lúc trước đính hôn, anh nói gì chứ? Anh hứa với cha em, sẽ yêu em, chăm sóc em, đối xử với em thật tốt, anh chưa từng bao giờ quên. Anh biết em mới hai mươi mốt tuổi, có rất nhiều suy nghĩ. Nhưng sớm hay muộn cũng sẽ gả cho anh, vì sao cứ nhắc tới kết hôn em lại từ chối? Rốt cuộc là em không tin anh, hay là không tin chính mình? Hay là em muốn chờ đợi người nào thích hợp hơn?”
Chu Dạ tái mặt, chậm rãi tỉnh táo lại, thật lòng nói: “Vệ Khanh, em không biết chuyện em không muốn kết hôn sớm, lại khiến anh nghĩ nhiều như vậy. Anh nghĩ em là loại người đứng núi này trông núi nọ sao? Mặc dù em chưa từng nói không phải là anh sẽ không lấy chồng, nhưng ngay cả bản thân em cũng giao cho anh, anh còn nghi ngờ gì chứ?”
Cô cảm thấy đau lòng, hóa ra hắn lại nghĩ cô như vậy. Nức nở nói: “Em biết hiện giờ mọi người có phát sinh quan hệ cũng không sao, nhưng em chịu sự giáo dục truyền thống, không muốn như vậy, em cũng không phải loại con gái tùy tiện. Mẹ vẫn nói, nếu người đó yêu con, người đó sẽ nguyện ý chờ tới ngày hai con kết hôn. Nhưng em đã làm trái lại, tuy rằng lo lắng, nhưng vẫn tin tưởng anh. Anh lại còn nói như vậy…” Cô quay đầu đi, nước mắt đong đầy, không kiềm được, từng giọt từng giọt lã chã rơi xuống cánh tay.
Vệ Khanh lau nước mắt cho cô, dịu dàng nói: “Anh không biết phát sinh quan hệ trước khi kết hôn lại để cho em gánh nặng tâm lý như vậy.” Cô nức nở: “Em biết dù sao cũng sẽ kết hôn, nhưng mà trên thực tế thì vẫn chưa, cho nên sẽ lo lắng.” Sự dạy bảo của cha mẹ ăn sâu vào trong tiền thức, nhất thời khó sửa. Cô từng hứa với mẹ, nhất định sẽ không, nhưng cô lại không làm được.
Tình cảm giữa hai người, cứ tinh tế mẫn cảm như vậy, nghi ngờ lẫn nhau.
Vệ Khanh vuốt tóc cô, dỗ dành: “Được rồi, đừng khóc nữa, nói ra là tốt rồi. Đừng lo lắng, anh sẽ không phụ bạc em.” Giúp cô lau nước mắt, kéo cô đi ra ngoài. Cô ngơ ngác đi phía sau, tới tận khi lên xe, mới rầu rĩ hỏi: “Anh không đi làm, còn định đưa em đi đâu?”
Vệ Khanh nhìn thẳng phía trước. “Đương nhiên đi tới Cục dân chính.”
[37'>: Thính quân nhất tịch thoại, thắng độc thập niên thư: nghe kẻ trí nói một câu còn hơn cả mười năm đọc sách.



Đăng ký


Edit: Ishtar
Chu Dạ lẳng lặng nhìn quyển sổ nhỏ màu đỏ trong tay, ở giữa là quốc huy trang nghiêm bắt mắt, ngẩng đầu hỏi: “Vệ Khanh, chúng ta đã kết hôn rồi sao?” Vệ Khanh nhíu mày; “Còn nghi ngờ gì nữa? Không phải em đã ký tên rồi sao?” Cô véo má mình, nói: “Đau quá, em cứ tưởng còn đang ngủ mơ.”
Vệ Khanh lắc đầu cười: “Nằm mơ cũng mơ tháy chúng ta kết hôn sao?” Chu Dạ tức giận nói: “Mơ lấy người khác!” Hiện giờ hắn hoàn toàn không thèm để ý, đắc ý cười nhỏ: “Đáng tiếc là đã muộn mất rồi, từ giờ em đã vợ của anh.” Cô ảo não nói: “Không phải đã nói sau khi tốt nghiệp rồi mới kết hôn sao? Sao giờ đã kết hôn thế này?”
Ngạc nhiên, ngơ ngẩn, vẫn không đuổi kịp hiện thực, chẳng qua cô chỉ đi tới văn phòng hắn, thế mà lúc về đã kết hôn, đúng là không tài nào hiểu nổi. Nhưng sự thật vẫn chình ình trước mắt, ván đã đóng thuyền, gạo đã nấu thành cơm. Đến bây giờ cô vẫn nửa mơ nửa tỉnh, chẳng qua chỉ ký qua vài phần văn kiện, đã được coi là kết hôn sao? Mơ hồ nghĩ, cô bị Vệ Khanh lừa kết hôn khi nào?
Vệ Khanh nói: “Em đi về thu dọn đồ đạc đi, chuyển về sống với anh. Phòng anh đang ở một người thì không sao, nhưng hai người thì có thể quá nhỏ, không giống một cái nhà, nhưng cứ tạm chấp nhận đã. Chờ qua năm mới, chúng ta chuyển sang nhà mới luôn. Anh đã mua một căn nhà ở gần trường em, trang trí cũng sắp xong rồi, em đi học cũng tiện.”
Cô còn lải nhải: “Trước kia em từng nuôi một con rùa, nhưng sau lại không thấy nó đâu, tìm khắp nơi cũng không thấy, là một trong mười việc kỳ lạ nhất ở kí túc bọn em, cho nên đổi thành nuôi thỏ…” Vệ Khanh cắt ngang lời cô: “Anh không nói là không cho em nuôi, nhưng chỉ có thể để ngoài ban công.” Nếu để ở trong phòng ngủ, bò lên chân, gọi tới gọi lui, hắn không thể chịu nổi. Cầm lấy, đặt xuống ghế sau, Chu Dạ vội nói: “Em ôm.” Vệ Khanh trừng cô: “Không biết có vi khuẩn à?” Giật lấy, ném vào trong xe.
Đang muốn lái xe, cô lại kêu lên: “Á, suýt nữa quên không dắt em cún theo rồi.” Vệ Khanh quay sang nhìn cô: “Em nuôi cả chó nữa à?” Cũng không biết nên nói cô thế nào nữa, nhà trường cũng không quản à? Cô xoa xoa gáy, thè lưỡi nói: “Không phải… anh chờ em một chút, em sẽ quay lại ngay!” Cứ tưởng đã hiểu hết về cô, hiện giờ nhìn lại, hắn thấy giật mình.
Chu Dạ nửa ôm nửa bế con chó bông to bằng nửa người chạy đến nói: “Em chơi trò chơi, trúng thưởng, mỗi ngày đều ôm nó ngủ…” cầm lấy hai tai con chó lắc qua lắc lại, hỏi: “Đáng yêu không?” Buổi tối em muốn ôm nó ngủ, có nó bên cạnh rất thoải mái, vừa mượt vừa mềm.” Vẻ mặt Vệ Khanh bất đắc dĩ, hỏi lại: “Em ôm con chó này ngủ, thế chồng em làm sao đây?” Cô cười hì hì: “Người anh cứng lắm, lại còn nặng nữa, mỗi lần ôm toàn làm em khó thở, khó chịu chết được.”
Vệ Khanh trừng cô: “Ngồi im, thắt dây an toàn vào, đừng nhìn đông nhìn


Old school Easter eggs.