Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342267
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2267 lượt.
h lắc đầu thở dài, “Em có thấy đêm tân hôn của ai mà lục tung nhà tìm thỏ không?” Như thế nào cứ động tới cô, là bất kể chuyện kì lạ thế nào cũng có thể xảy ra. Hận không thể ăn thịt con thỏ kia.
Chu Dạ thấy hắn ảo não ngồi đó, buồn cười: “Đàn ông con trai mà lại thù oán con thỏ sao? Nó làm gì đắc tội với anh chứ?” thấy trong tủ giầy có một bóng trắng, kêu “đây rồi” một tiếng. “Sao mày lại trốn trong tủ giầy?” Ôm vào lòng, hỏi: “Không vui phải không? Nơi này không giống kí túc, không thể chạy loạn.” Sắc mặt Vệ Khanh tái mét, chỉ vào giầy nói: “Em có ngửi thấy mùi gì không? Trong nhà không cho phép nuôi thú.” Đó là đôi giầy mà hắn thích nhất, lại bị con thỏ kia tè vào.
Cô lắc đầu; “Không được, anh muốn em tới ở, thì cũng phải để thỏ của em ở. Nếu không, bọn em sẽ về kí túc.” Cùng tiến cùng lùi, lý tưởng cùng sống cùng chết rất hào hùng. Vệ Khanh khó thở, hôm nay hắn thua một con thỏ, mặt mũi biết để đâu? Tóm lấy nhét vào lồng gỗ, ném ra ngoài.
Chu Dạ làm mặt quỷ, lại nhặt từ ban công vào, chỉ trích: “Anh ngược đãi động vật,không phải người tốt.” Sắp xếp xong, kéo thùng vào trong một góc phòng ngủ, nói: “Em sợ nó chạy loạn khắp nơi.” Vệ Khanh nhìn ánh mắt màu đỏ kia vẫn còn giận, nhưng sợ Chu Dạ dỗi, đành nói: “Thả nó vào trong thư phòng đi, trong đó ấm. Yên tâm, đóng cửa vào, không chạy đi đâu được.” Không nói hai lời, xách vào thư phòng.
Cuối cùng cũng được nằm xuống, Vệ Khanh cọ cọ vào cô, háo sắc nói: “Vợ ơi…” Cô đánh hắn, “Tay anh có thể an phận một chút được không? Đặt ở đâu thế hả?” Vệ Khanh hạ lưu nói: “Ngủ khỏa thân là tốt cho sức khỏe nhất.” Càng làm càn. Chu Dạ vừa đấm lại đánh, đột nhiên nhớ ra một chuyện, xốc chăn đứng dậy: “Anh nhốt Tiểu Bạch lại, nó nhất định sẽ không thoải mái, em phải đi xem xem.” Toàn bộ hào hứng của Vệ Khanh bị con thỏ cắt ngang, coi như kết thù oán với nó!
Chu Dạ trở về trách móc: “Anh làm kẹp đuôi Tiểu Bạch, nó đau đớn chộp tới chộp lui. Về sau không được bắt nạt nó.” Xoay lưng về phía hắn nằm xuống, không chịu để ý tới hắn. Vệ Khanh chọc cô: “Giận sao? Chỉ vì một con thỏ? Anh không cố ý mà.” Cô hừ một tiếng, đương nhiên không tin. “Anh đối xử với động vật không tốt, thì cũng sẽ không đối xử tốt với em.”
Thế này thì liên quan quái gì tới nhau chứ? Oan uổng quá, khi nào thì lại đánh đồng cô với con thỏ kia chưa? Vệ Khanh đành dỗ dành: “Được, được, được, sau này anh sẽ đối xử tốt với nó, được chứ?” Tháy cô vẫn rầu rĩ không vui, nói lảng sang chuyện khác: “Chuyện em cần nghĩ bây giờ chính là, nên tìm ai làm phù dâu đi.” Chứ không phải lo cho con thỏ!
Ngày hôm sau, hắn lấy cớ, đuổi con thỏ về Vệ giá, ném cho Vệ mẫu nuôi nấng, coi như đẩy được cái mùi hôi buổi tối hôm trước.
Mà chuyện tìm ai làm phù đâu, đúng là một vấn đề vô cùng nghiêm trọng.
[38'>: “Thiên kinh địa nghĩa” là để chỉ những lí lẽ đúng đắn xưa nay, không có gì phải bàn cãi, nghi ngờ.
[39'>: lửa sém lông mày: ám chỉ thời khắc cuối cùng.
Kết hôn
Edit: Ishtar
Hôm sau, cha mẹ Vệ Khanh biết tin bọn họ đã đăn ký kết hôn, cười toe toét, ầm ỹ đòi bọn họ cho uống rượu mừng. Vệ An kinh ngạc nhìn Vệ Khanh: “Không ngờ chú cũng nhanh như vậy, anh còn tưởng phải bôn ba ngàn dặm, vạn dặm trường chinh cơ đấy. Thằng nhóc này, rất có tiền đồ, là một nhân tài.” Đùa giỡn vui vẻ. Vệ mẫu hỏi Chu Dạ thích áo cưới kiểu gì, muốn dẫn cô đi đặt làm.
Chu Dạ nhìn tình cảnh này, chỉ sợ sẽ cử hành hôn lễ đình đám, vội nói: “Mẹ, con nghĩ mời bạn bè thân thích ăn một bữa cơm là được rồi. Con còn đang đi học, có lẽ không cần quá phô trương.” Vệ mẫu nói: “Đương nhiên, chúng ta cũng không phải là phô trường. Nhưng là chuyện cả đời, những nghi thức cơ bản phải đủ hết. Rượu đính hôn còn chưa mời qua, đương nhiên lúc kết hôn không thể qua loa. Đã lâu Vệ gia không có chuyện vui, cũng nên mời mọi người một lần.” Giọng điệu nghiêm túc.
Mọi người ngồi một chỗ bàn luận, quyết định cuối năm kết hôn mời khác. Thời gian gấp rút, cái gì cũng vội vàng, chuẩn bị thiếp mời, đặt nhà hàng, trang trí phòng cưới. Chu Dạ vẫn chưa được nghỉ, trở về trường học bài, không phải làm gì cả, chỉ suy nghĩ xem nên nhờ ai làm phù dâu. Nhưng đó lại là chuyện khiến cô đau đầu nhất.
Một hôm, trở về kí túc, làm bộ lơ đãng hỏi: “Lục Đan, mình muốn kết hôn. Bạn có muốn làm phù dâu cho mình không?” Mãi Lục Đan mới có phản ứng lại, sợ hãi kêu lên: “Chu Dạ, bạn vừa nói gì? Bạn muốn kết hôn sao?” Chu Dạ bịt tai lại: “Bạn đừng kêu lớn như vậy… mình nghe được mà.” Chỉ biết nói như vậy! Chưa tới mười phút sau, toàn bộ kí túc đều biết. Mọi người kéo hết tới: “Chu Dạ, không ngờ bạn lại kết hôn sớm như vậy! Kẹo cưới đâu, kẹo cưới đâu?” Chu Dạ nói không có, bị một đám con gái túm lên giường tấn công.
Lâm Phỉ thấy cô như vậy, vỗ tay cười: “Ui chao, Chu Dạ, ta biết ngươi không thoát được mà, ngươi không phải là đối thủ của một lão hồ ly như Vệ Khanh. Nhớ ngày trước ngươi còn cường điệu, liên tục nhất mạnh trước khi kết hôn không thể phát sinh chuyện kia, đụng phải oan gia là biết tay nhau