Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342178

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2178 lượt.

anh, nhưng cũng phải có chút dáng vẻ người vợ chứ. Ông luôn mắng Vệ An không biết thông cảm, nhưng tôi thấy trong lòng nó mới là đứa chịu tủi thân đó.” Dù sao tâm tư người làm mẹ cũng luôn hướng về con.
Vệ lão đại tướng bị bạn già lầu bầu không kiên nhẫn, đau đầu nói: “Được rồi, được rồi, Lệ Vân một mình ở bên ngoài mạo hiểm mưa bom bão đạn, cũng không dễ dàng gì, mọi người phải thông cảm cho con bé chứ. Lần này lại bị thương, bà xem có phiền hay không?”
Mẹ hắn lắc đầu: “Tôi cũng biết vậy, nhưng ông già a, Lệ Vân cũng đã hơn ba mươi, Vệ An cũng sắp bốn mươi, ngay cả con cũng chưa có, ông nói tôi có thể không nóng ruột được sao?” Vệ lão tướng trầm mặc, không nói gì. Hơn nửa ngày mới nói: “Lệ Vân cũng có nỗi khổ riêng, bà đừng làm khó con nó.” Tuy nói như vậy, nhưng tuổi già, ai chẳng muốn ôm cháu nội. Huống chi, trong quân đội tầm tuổi này giống ông, đã sớm có cháu trai cháu gái thành đàn.
Trước kia Trần Lệ Vân cũng từng hoài thai, nhưng trong một lần làm nhiệm vụ mà bị sảy. Cho nên đối với việc này Vệ lão tướng cũng không nói gì, thậm chí còn thiên vị.
Mẹ hắn không biết làm sao, chuyển hướng sang nhìn hắn. “Cả ngày không thấy bóng đâu, cũng không biết lêu lổng thế nào, ngay cả tết cũng không về nhà. Con đó, khi nào thì mới xác định cho mẹ.” Vệ lão tướng vừa nghe liền không vui, hừ lạnh một tiếng.
Vệ Khanh vội nói: “Mẹ, gần đây con rất bận mà, công ty con mở rộng quy mô, mẹ không thấy con gầy hẳn đi sao?” Mẹ hắn ngắm nghía một hồi, xoa xoa tay hắn. “Đúng là gầy đi, về mẹ nấu cơm cho con ăn a.” Không phải hắn vì công việc mà mệt muốn chết nha, chính là do Chu Dạ mới khiến hắn ăn không ngon, ngủ không yên.
Đang lúc nói chuyện, chợt nghe trên lầu truyền đến tiếng đồ vật rơi, mọi người giật mình, vội ngẩng đầu lên nhìn. Trần Lệ Vân chưa thay quần áo, sắc mặt tái nhợt, chạy nhanh xuống, người vẫn cố gắng gượng, thản nhiên nói: “Con đi ra ngoài.” Vệ lão tướng ngồi chỗ cũ, nói: “Ăn cơm rồi hẵng đi.” Giọng không lớn, nhưng vô cùng uy nghiêm. Trần Lệ Vân dừng bước một chút, không biểu hiện gì, nói: “Không được, xe quân bộ đã sắp tới, con phải trở về báo cáo công việc.” Xe quân bộ là chỉ xe của cha cô, Vệ lão tướng cũng không thể nói gì. Cha cô là tổng tư lệnh toàn quân khu.
Trần Lệ Vân đi rồi, không khí Vệ gia cũng bình thường, chuyện này cũng không phải mới xảy ra một lần hai lần. Vệ gia e ngại mặt mũi Trần gia, cũng không thể làm gì, cứ từ giữa mà điều đình. Vệ Khanh biết thời thế, vội nói: “Con lên xem anh thế nào.” Đẩy cửa đi vào, thấy anh hắn ngồi ở cửa sổ hút thuốc, trong tay cầm một tấm ảnh đã ố vàng.
Vệ Khanh tò mò nhìn, đó là một chàng trai trẻ mặc quân phục, nhưng nhìn ảnh chụp, có lẽ đã nhiều năm. Tò mò hỏi: “Đó là ai vậy?” Anh bình tĩnh nói: “Chiến hữu của chị dâu chú.” Vệ Khanh hiểu ra, chắc là chị dâu trọng người tài, hỏi: “Vậy người đó đâu?” Vệ An trầm tĩnh thả một vòng khói: “Trong một lần làm nhiệm vụ, đã hy sinh, chuyện từ hơn mười năm về trước.”
Vệ Khanh không nói gì. Trước kia anh hắn cũng có bạn gái, nhìn rất thông minh, xinh đẹp, đọc sách nhanh như gió. Đáng tiếc gia đình không đồng ý, tự quyết định chuyện chung thân của anh và chị dâu. Không ngờ, chị dâu cũng có một tình cảm riêng. Hai vợ chồng này đúng là đồng sàng dị mộng. Nói vậy sai rồi, hai vợ chồng kết hôn đã mười năm, chỉ sợ số lần ngủ cùng giường cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Vệ An đi xuống dưới, còn nói: “Cha, mẹ, bất kể thế nào, con muốn ly hôn!” Mẹ hắn ngã vào ghế, không nói gì. Vệ lão tướng quân đập bàn đứng dậy: “Nghĩ cho kĩ rồi hãy nói.” Rầm một tiếng, cực kỳ tức giận! Nhấc chân bước ra cửa.
Vệ Khanh cảm thấy anh thật đáng thương, không có quyền quyết định lúc kết hôn, ngay cả bây giờ quyền ly hôn cũng không có. Vệ An làm việc trong nội các chính phủ, hình tượng bản thân rất quan trọng, không thể để đối thủ nắm được nhược điểm. Đừng nói là chuyện ly hôn lớn như vậy, ngay cả vợ chồng bất hòa cũng không để lộ ra ngoài. Mà đối với Trần Lệ Vân, chuyện ly hôn cũng làm cho sự nghiệp của cô bị ảnh hưởng, đừng nói tới chuyện hai nhà Vệ Trần sẽ có khúc mắc phong ba gì đó. Cho nên hai vợ chồng mặc kệ tình huống thế nào, vì đại cục mà suy nghĩ, đành phải tiếp tục cuộc hôn nhân này. Mà đằng nào thì, cuộc sống của hai người bọn họ có khác ly hôn là bao.
Vệ An bình thường cũng là một người đàn ông lẫm liệt oai phong, lần này nhìn mẹ, đau lòng kêu: “Mẹ!” Tất cả mọi lời muốn nói, đều ở trong giọng điệu. Mẹ nhìn con chỉ qua vài năm đã già nhanh như vậy, đau lòng không thôi, rơi nước mắt nói: “Con ơi, lúc trước cha mẹ không nên ép con như vậy… nói không chừng bây giờ đã sớm con cháu chạy đầy phòng.” Cảm xúc kích động của Vệ An nhanh chóng biến mất, trên mặt khôi phục sự trấn tĩnh, ngồi xuống sofa cầm văn kiện. Anh mang nhiều trọng trách, ngày ngày bận rộn, lần này là nhận được mệnh lệnh của cha mới trở về nhà.
Một lúc sau, Vệ lão tướng thong thả bước vào, thản nhiên nói: “Vệ An, con qua Trần gia, xem như tự nhận lỗi, đón Lệ Vân về.” Đương nhiên là Vệ An không muốn, nhưng cực kiềm chế, nửa ngày sau mới gật gậ