Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342177
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2177 lượt.
t đầu. Đối với anh mà nói, cũng chỉ uất ức trong lòng, theo thường lệ mà nhịn xuống. Trong lòng Vệ lão tướng âm thầm thở dài, việc đã tới nước này, hối hận cũng đã muộn.
Vệ An thay quần áo, đi ra ngoài, Vệ Khanh vội nói: “Anh, em đi cùng với anh.” Hai anh em ngồi trên xe, vẫn không nói chuyện. Vệ An mệt mỏi day day thái dương: “Em trai à, trăm ngàn lần đừng giống anh. Vệ gia chỉ cần anh như vậy là đủ rồi, nhìn anh như tấm gương ấy. Nếu có người trong lòng, cố gắn đối xử như người trong nhà; nếu đối phương cũng thích chú, rất khó khăn nha, nhanh mà lấy về nhà, tránh đêm dài lắm mộng.” Nhớ lại bản thân năm đó, luôn tự trách mình không tiên hạ thủ vi cường [12'>, trở thành sự tiếc nuối cả đời.
Vệ Khanh nghĩ đến Chu Dạ, thở dài, cô gái nhỏ này vẫn còn đang giận dỗi với hắn. Hai người tới Trần gia, không nghĩ tới Trần Lệ Vân đã trở về doanh trại, Trần lão tướng tự mình đưa đi. Vệ An cười khổ một tiếng, xoay người về văn phòng. Vệ Khanh về nhà lấy đồ, thấy mẹ hắn buồn bã ngồi ở sofa .
Vội lại gần nói: “Mẹ, mẹ đang làm gì thế? Cha đâu?” Mẹ hắn lau nước mắt, nói: “Ở ngoài sân sau. Mẹ biết trong lòng ông ấy cũng không vui.” Đối với vấn đề này, hắn cũng cảm thấy bất lực, mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, huống chi hoàn cảnh nhà hắn lại đặc biệt như vậy.
Mẹ hắn thở dài, kéo tay hắn nói: “Mẹ chỉ còn trông cậy vào con. Tuổi con không còn nhỏ nữa, sao suốt ngày lêu lổng với đám con gái lăng nhăng bên ngoài? Khi nào mới có thể khiến mẹ không bận tâm nữa?” Vệ Khanh kêu lên: “Mẹ, mẹ nghe ai nói con ở bên ngoài xằng bậy chứ? Toàn chuyện bịa đặt, thế mà mẹ cũng tin.” Đánh chết cũng không thừa nhận.
Mẹ hắn lườm hắn một cái, nói: “Cãi cái gì nữa! Ngồi xuống cho mẹ, mẹ với con nói chuyện nghiêm túc. Mẹ xem như đã học được bài học, môn đăng hộ đối thì có ích lợi gì! Con xem anh con và chị dâu đó, cãi loạn thành như vậy, làm mẹ đau lòng. Tuy cha con không nói gì, nhưng trong lòng cũng hối hận, một đứa nhỏ tốt như vậy, lại bị hủy như thế! Cho nên, phụ nữ nên hiền lành dịu dàng, săn sóc hiếu thuận, có xinh đẹp hay không thì xét sau. Con đấy, nếu đã có người trong lòng thì mau dẫn về gặp mẹ, đừng có lằng nhằng bên ngoài, cha con nghe thấy lại đau đầu ra. Con đã lớn như vậy rồi, suốt ngày ở bên ngoài rượu chè be bét thế à…”
Vệ Khanh nghe mà giật mình, nói: “Mẹ, mẹ đừng nói nữa, thật ra con có thích một cô gái.” Mẹ hắn nghe xong tinh thần phấn chấn, vội hỏi: “Có thật không? Lần tới đưa về nhé. Đang làm gì rồi? Bao nhiêu tuổi? Trong nhà có mấy người?” Có lẽ đã muốn đem người ta về làm con dâu.
Vệ Khanh thành thật nói: “Vẫn còn đang đi học ạ, sắp tốt nghiệp đại học. Mẹ cô ấy là giáo viên đã qua đời, cha cô ấy lái xe tải, tết vừa rồi con ở nhà cô ấy.” Mẹ hắn nghe xong, vội vàng nói: “Con nhà gia giáo là tốt. Còn đang đi học, sẽ đơn thuần dịu dàng, nghe đã thích rồi. Vậy con mau đưa về nhà đi! Đều là người một nhà, còn giấu kín không nói.”
Vệ Khanh cười khổ: “Mẹ, con của mẹ vô dụng, người ta nhìn con ngứa mắt, ngại điều kiện của con tốt quá, đang đòi chia tay với con đây này.” Mẹ hắn vừa nghe, vỗ vai hắn nói: “Không sao, mẹ giúp con. Cô dâu mới giận dỗi là chuyện bình thường, nhưng đừng có chia tay nha. Có ảnh chụp không? Cho mẹ nhìn chút coi.” Vệ Khanh bỏ ra mấy tấm chụp chung với Chu Dạ lần đi Thanh Đảo.
Mẹ hắn vừa thấy, liên tục nói: “Ai ya, xinh đẹp nha, khí chất lại tốt, con phải gắng lên. Thích thì phải ra tay, mang tiếng là đàn ông, lằng nhằng cái gì!” Vệ Khanh lại kể cho bà nghe, Chu Dạ ở nhà chăm sóc cha hằng ngày rất tốt, còn múc nước rửa chân cho cha. Mẹ hắn cảm thán nói: “Cô gái hiếu thuận như vậy biết tìm ở đâu đây? Từ khi chị dâu con đến nhà mình, toàn là mẹ bưng trà rót nước cho con bé. Con nói xem, nếu có người rót cho mẹ chén trà, mẹ cũng thấy thỏa mãn rồi.”
Vệ Khanh nhìn chuyện trong nhà loạn như vậy, nghĩ thầm, sao có thể chia tay chứ, phải nghĩ cách mang Chu Dạ về nhà mới hết giận được!
[12'>: ra tay trước chiếm lợi thế
Vân Nam
Edit: Ishtar
Đang lúc Vệ Khanh xắn tay áo, vắt óc tìm mưu kế làm thế nào để ôm mỹ nhân về thì Chu Dạ lại đang chuẩn bị hành lý, đi Vân Nam. Kết quả thi nghiên cứu sinh đã có, bài làm của cô xếp thứ ba, nếu không phải tiếng Anh quá kém, còn có thể xếp thứ tự cao hơn, nhưng việc trúng tuyển khẳng định không thành vấn đề; chi phí học hành cũng đã ở trong lòng bàn tay. Cô thở phào một hơi, thân nhẹ như mây, mọi lo lắng phiền não trước đó vài ngày đã tan thành hư không.
Lần này, nhà trường theo thường lệ tổ chức cho sinh viên khoa mỹ thuật tạo hình đi dã ngoại vẽ vật thực. Không biết ban lãnh đạo nhà trường nghĩ gì, lại muốn sinh viên đi nơi xa xôi ngàn dặm như Vân Nam, thật sự là quyết tâm không nhỏ a. Mọi người nghe xong đều hào hứng, cả ngày líu ríu nói chuyện không ngừng, nói Vân Nam cảnh đẹp như thế nào, coi nơi đó để tập thể du lịch rất vui vẻ.
Nhưng đội ngũ giảng viên đi kèm lại căng thẳng không thôi, cảm thấy trọng trách trên vai thật không nhẹ, vì thế trước ngày xuất phát lại mở một buổi h