Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342501

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2501 lượt.

ọp toàn khoa. Đầu tiên là Ngô chủ nhiệm, nói tới nói lui hai chữ: “An toàn!”. Đơn giản, rõ ràng, nói đúng trọng điểm: “Các em sinh viên, mọi người đi bình an trở về, chúc các em hoàn thành bài tập viên mãn nhất! Chúc mọi người ngày mai đi đường vui vẻ!”
Kế tiếp là Tiếu giáo sư nói chuyện rườm rà hơn: “Mọi người nhớ mang những vật dụng: giá vẽ, bút, giấy, đồ ăn đi đường, vật dụng hàng ngày, bàn chải đánh răng, khăn mặt… Quan trọng nhất là thuốc cảm…” Liệt kê ra một danh sách toàn thứ linh tinh vụn vặt, ngay cả kim chỉ cũng lôi ra, nói rằng ở chỗ dã ngoại dễ bị rách đồ, có thể lôi ra dùng. Lại nghiêm túc nói: “Mọi người phải hiểu rằng, lần này ra ngoài không phải là đi ngắm cảnh du lịch, hưởng thụ thoải mái mà đây là học tập, là tôi luyện, khó khăn mới có một lần lấy kinh nghiệm thế này! Cho nên phải cẩn thận chuẩn bị, cần xem nhiều, viết nhiều, vẽ nhiều bức tranh! Nhiệm vụ của các em là vẽ vật thực, không phải đi du lịch! Khi bắt đầu xuất phát, nhất định phải nghiêm túc! Trên đường, thầy sẽ nói chi tiết các nhiệm vụ cho các em!”
Chu Dạ kiêu ngạo nói: “Đúng vậy, mọi chuyện mình biết đều do mẹ dạy, mẹ rất thương mình nhưng cũng không cưng chiều.” Mẹ cô là một nhà giáo, thành công lớn nhất chính là dạy cô nên người, chỉ tiếc bà đã không còn ở nhân thế.
Chơi đùa lâu như vậy, cô thấy hơi mệt. Chống tay lên căm, đang nghĩ phải ngủ thế nào đây, ngồi ghế cứng rất mỏi, nếu có giường nằm, có thể thư thả ngủ một giấc. Trương Suất vươn vai, cười nói: “Dựa vào mình ngủ đi, đường còn rất dài.” Chu Dạ cũng không khách sáo, chiếu cố bạn nữ, đó cũng là việc nên làm. Bạn bè nhiều năm như vậy, cần gì phải ngại ngùng.
Vì thế dựa vào vai hắn, mơ màng ngủ, càng ngủ càng sâu, Trương Suất đỡ đầu cô, nhẹ nhàng đặt lên đùi. Đã là nửa đêm, mọi người đều ngủ gà ngủ gật. Trên tàu yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng bánh tàu hỏa rầm rập đi trên đường ray. Ngoài cửa sổ, trời tối đen như mực, chỉ nhìn thấy xa xa le lói vài ánh đèn, dường như đưa họ đi vào một nơi thần bí. Tất cả đều không có tiếng động, hắn cảm thấy giờ phút này thật quý giá, trôi qua rồi biến mất, chỉ hy vọng, tàu có thể mãi mãi chạy, mãi mãi chạy… không cần dừng lại.
Đáng tiếc Chu Dạ ngủ gần một giờ, bởi vì tư thế không thoải mái, nửa mê nửa tỉnh, khó chịu mà tỉnh dậy, mới phát hiện mình ngủ trên đùi hắn, ngại ngùng, bởi vì không có ý khác, thật là không biết xấu hổ. Cầm áo khoác cuộn tròn lại, nằm úp trên mặt bàn ngủ tiếp.
Trương Suất lấy khăn tay, lau nước miếng từ miệng cô bất giác chảy ra, nở nụ cười, rồi cũng dựa vào ghế mơ màng ngủ.
Bọn họ từ bắc đến nam, dường như đi qua một nửa tổ quốc. Đầu tiên đi từ Bắc Kinh, xuôi xuống phía nam đến Quý Dương, sau đó từ Quý Dương đi thẳng xuống Côn Minh. Ở Côn Minh vài ngày, mục đích chủ yếu là tới Lệ Giang. Ánh mặt trời sớm rẽ đám mây chiếu vào trong toa tàu, có tiếng thông báo trong loa, chào mừng quý khách đã tới Trường Sa (thuộc tỉnh Hồ Nam, TQ); Chu Dạ trợn mắt, đã sáng rồi à. Trương Suất giúp cô xếp hàng rửa mặt, chờ khi cô trở lại, đã thấy sữa và trứng ốp lết đặt trên bàn.
Chu Dạ hỏi: “Bạn mua à? Mình mang theo rất nhiều đồ ăn, đồ trên tàu đắt lắm.” Trương Suất lắc đầu: “Nhân lúc còn nóng mau ăn đi, cũng không mất bao nhiều tiền đâu.” Lần này bọn họ vẽ vật thực, mọi chi phí tiêu dùng đều tự phải bỏ ra. Cho nên mới nói, kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng, lời này là không kém gì chân lý.
Chu Dạ ăn xong, ánh nắng ngày xuân thật ấm áp dễ chịu chiếu lên người, lười biếng nhắm mắt lại. Đi đường dài rất nhàm chán, phong cảnh xem lâu rồi cũng chỉ có thế, thà ngủ còn hơn. Đến tận khi có tiếng chuông dồn dập kêu vang đánh thức cô, nhìn thoáng qua, là Vệ Khanh, trong đầu vẫn chưa kịp phản ứng, vẫn tiện tay nhấc máy nghe.
Vệ Khanh nghe thấy tiếng tàu chạy rầm rập, nhíu mày hỏi: “Đang ở đâu vậy? Nhà ga sao? Sao lại ầm ỹ như thế?” Đúng là nhàm chán, cô không giống mọi khi sẽ cúp máy ngay lập tức, ngáp một cái nói: “Đang ở trên tàu hỏa.” Giọng trầm thấp, vừa nghe là biết mới tỉnh ngủ. Mua bán làm ăn qua lại còn nói chuyện nhân nghĩa, cho dù chia tay cũng không phải là không thể tán chuyện được.
Vệ Khanh kinh ngạc, hỏi: “Tàu hỏa? Bây giờ em đang ở đâu?” Chu Dạ quay đầu nhìn nhìn tấm bảng điện tử, nói: “Đang ở Trường giang.” (Trường Giang dài khoảng 6.385 km, bắt nguồn từ phía tây Trung Quốc (Thanh Hải) và chảy về phía đông đổ ra Biển Hoa Đông, Trung Quốc. Con sông này mang nhiều tên khác nhau tùy theo khu vực mà nó chảy qua. Đoạn từ Nghi Đô tỉnh Hồ Bắc đến Nhạc Dương tỉnhHồ Nam được gọi là Kinh giang.) Trời cao, hoàng đế ở xa, việc gì phải sợ hắn. Vệ Khanh sửng sốt, hỏi: “Trường giang? Chỗ nào?” Chu Dạ giải thích là đang ở khu vực Hồ Nam. Vệ Khanh tức giận nói: “Em đi Hồ Nam làm gì chứ?”
Chu Dạ nhún vai: “Không phải đi Hồ Nam, bài tốt nghiệp của bọn em vẽ vật thực, phải đi Vân Nam.” Vệ Khanh kêu lên: “Hiện giờ em ở Vân Nam sao?” Chu Dạ sửa lại lời hắn: “Chính xác mà nói, đang trên đường đi Vân Nam.” Vệ Khanh thở hồng hộc, quát: “Sao không nói sớm?” Cô ngạc nhiên: “Vì sao phải nói?” Cô và hắn hiện gi


Disneyland 1972 Love the old s