Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342179

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2179 lượt.

xong, mọi người vất toàn bộ hành lý xuống, chả buồn rửa chân, nằm úp xuống giường hết loạt. Ngồi tàu hỏa lâu như vậy, xương cốt mỏi nhừ, ngã xuống rồi thì không muốn đứng dậy nữa.
Lưu Nặc chọc chọc cô: “Này, Chu Dạ, mọi người vừa nói cái người đàn ông kia là tổng tài tập đoàn Vân Mã, hình như tên là Vệ Khanh à? Nghe nói còn tham dự lễ trao học bổng của trường mình nữa. Thành thật khai báo đi, rốt cuộc bạn và anh ta có quan hệ gì? Lần này đừng tưởng lừa được mình nữa.” Vừa nhìn ánh mắt hai người đã thấy không bình thường.
Chu Dạ nghĩ, chẳng lẽ đây là mục đích của Vệ Khanh, muốn làm cả thiên hạ biết rõ ràng quan hệ giữa bọn họ ? Cái mà hắn gọi là bài học đây sao? Làm cho cô không thể tiến, không thể lùi, đành phải ở cùng một chỗ với hắn? Sao người này lúc nào cũng bá đạo như vậy chứ? Không phải đã chia tay rồi sao? Vất vả lắm mới hạ quyết tâm, giờ lại làm cho cô tâm phiền ý loạn, mờ mịt không biết nên làm thế nào nữa.
Hóa ra ý chí của cô cũng không kiên định như cô nghĩ. Chỉ cần nhìn thấy Vệ Khanh, toàn bộ phòng bị trong lòng cô đều tan rã. Không biết từ khi nào, hắn đã cắm trại tạm trú trong tim cô.
Lưu Nặc thấy cô không trả lời, cù cù người cô, Chu Dạ buồn không chịu được, liên thanh xin đầu hàng, trốn từ đầu này tới đầu kia, thở hổn hển nói: “Chị hai à, ngồi tàu hỏa lâu như vậy, chị không mệt sao? Vẫn còn sức mà tám chuyện người khác nữa.” Lưu Nặc huých cô một cái: “Bạn được xem như là người khác sao?” Lại cẩn thận hỏi: “Là bạn trai à?”
Chu Dạ trùm chăn kín đầu không nói chuyện, không giống như lần trước thề thốt phủ nhận, đầu đầy mồ hôi nói Vệ Khanh là chú mình. Ánh mắt quần chúng sáng như sao, nói ra chỉ tổ giấu đầu hở đuôi. Cô vẫn do dự với Vệ Khanh, nhưng cứ nghĩ tới lý do chia tay, lại kiên quyết không muốn giơ tay đầu hàng. Tình cảm yếu ớt bất lực như vậy, nhưng cô vẫn còn cái tôi kiêu ngạo và sự kiên trì của mình.
Giữa trưa, Vệ Khanh gọi điện bảo cô ra ngoài ăn cơm. Chu Dạ rầu rĩ cự tuyệt, nói: “Không được, thầy tổ chức cho mọi người ăn cơm ở nhà ăn rồi, một mình em ra ngoài không hay, vẫn là nên đi theo mọi người. Cám ơn anh hôm nay đã tới thăm em, em rất cảm động.” Cúp máy. Vệ Khanh không giống như lúc bình thường, thường xuyên gọi điện tới điện lui, tới bao giờ đạt được ý mình mới thôi, thế mà lần này tận tới lúc cô xếp hàng đi ăn cơm vẫn không thấy gọi lại.
Cô cầm đũa, đột nhiên cảm thấy hối hận. Hắn từ ngàn dặm xa xôi đến đây, trên mặt không che giấu nổi vẻ mệt mỏi, vất vả như vậy, đi ra ngoài ăn bữa cơm có tình là gì? Cô ăn không biết vị, bỏ bát cơm xuống, liên tục nhìn điện thoại, ngay cả tin nhắn cũng không có. Chán ngán, thất vọng nghĩ, giờ này hắn về Bắc Kinh rồi sao? Đổi lại là mình, bị từ chối như vậy, không quay về còn ở nơi này làm gì?
Không yên lòng ăn cơm, mấy nữ sinh muốn đi ra ngoài dạo phố, đám nam sinh phụ trách không yên tâm, cũng đi theo. Chu Dạ chẳng vui vẻ gì, nằm lỳ trong phòng, lăn qua lộn lại không ngủ được. Nhìn chằm chằm vào điện thoại, ma xui quỷ khiến thế nào lại ấn nút gọi cho Vệ Khanh, vừa kết nối lại vội vàng cúp máy. Tim đập thình thịch, nhanh như bị ma đuổi. Ảo não xen lẫn chờ mong. Ảo não là vì mình, còn chờ mong là vì Vệ Khanh. Vì sao lại như vậy cơ chứ? Từ trước tới nay không phải là cô không quan tâm, dẫu dã lìa xa nhưng lòng vẫn vấn vương.
Nhưng mà Vệ Khanh cũng không gọi điện lại, lúc đó hắn đang ở khách sạn nghỉ ngơi. Đi cả một quãng đường dài, quả thật rất mệt mỏi. Quyết định ngủ một lát, đến tối nhất định phải đưa Chu Dạ ra ngoài nói chuyện rõ ràng. Chu Dạ đáng thương, cứ nghĩ hắn về mất rồi, cứ mông lung vùi đầu xuống chân, tâm tư bị tổn thương, có chút đau lòng, còn có hối hận.
Chính cô cũng không biết rằng, chuyện này dường như không có chấm dứt. Vệ Khanh vừa hận vừa giận, trời cao đất xa, đuổi theo tới tận đây là có ý gì! Rõ ràng là muốn ép cô liều lĩnh nhảy xuống. Nhưng trước đó, chủ yếu là muốn cho cô nhìn thấy rõ ràng, dưới chân còn có một lối đi như thế nào, hắn làm thế này, đúng là hùng hổ dọa người.
[13'>: bậc hiền tài thì không cần phải phô trương thân thế



Tiều tụy


Edit: Ishtar
Đến khi Vệ Khanh ngủ no mắt tỉnh lại thì mặt trời đã ngã về phía tây, gió chiều phe phẩy lướt qua rèm cửa sổ, cùng với áng mây đỏ hồng xa xa giống như một bức tranh gấm vóc mỹ lệ, xa xa phía trân trời, một tiếng “xôn xao” vang lên, rồi từng đàn, từng đàn chim cứ tầng tầng, lớp lớp bay dàn trên bầu trời, cảnh đẹp như thế, vẻ đẹp thiên nhiên hùng vĩ khiến người ta ngạc nhiên không ngớt. Mặt trời như tan dần, kết hợp với áng mây, khung cảnh này, giờ phút này, đột nhiên Vệ Khanh cảm thấy có chút phiền muộn cô đơn.
Ngay cả khi ngắm cảnh đẹp, lắng nghe chuyện vui, nếu không có người làm bạn, cũng không thấy thú vị gì. Hắn nhớ Chu Dạ, nỗi nhớ ấy cứ tự nhiên sinh ra, rốt cuộc không kiềm được, bỏ điện thoại ra, trên điện thoại báo có mấy cuộc gọi nhỡ, cũng không để ý tới, chỉ khi nhìn thấy tên “Tây Tây”, vừa kinh ngạc vừa vui mừng đến nỗi nhất thời buông tay, điện thoại rơi bịch


Lamborghini Huracán LP 610-4 t