Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342186

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2186 lượt.

xuống đất.
Hắn rất thích cái tên “Tây Tây” này, mỗi lần lẩm nhẩm trong miệng đều cảm thấy rất thân thiết, không giống nhũ danh Thi Thi của cô, không ai không biết. Tây Tây là xưng hô đặc biệt của hắn, là có một không hai.
Cả buổi chiều Chu Dạ chỉ nghĩ tới Vệ Khanh, hơn nửa năm qua, xảy ra nhiều chuyện như vậy, nhưng không biết vì sao, dù cô cố gắng nghĩ sang chuyện khác, lại luôn nhớ tới lần đầu tiên hai người gặp gỡ, Vệ Khanh nắm tay cô, nói: “Sinh viên Chu Dạ, chúc mừng, mong em tiếp tục cố gắng.” Nụ cười tươi cùng với sự cổ vũ tha thiết ấy, đối với cô tỏ vẻ tôn trọng. Đột nhiên cô nghĩ tới, ngày đó hắn đeo đồng hồ, sợi dây đồng hồ vàng đó lướt qua cổ tay cô, trong tiết trời nóng bức ngày hè có cảm giác mát mẻ. Cứ ngỡ rằng đã sớm quên chi tiết đó, hôm nay lại nhớ ra. Cô xúc động thút thít, hóa ra trí nhớ dựa theo tâm tình, tùy lúc mà thay đổi, ghi nhớ người mà bản thân mình muốn nhớ kỹ.
Chu Dạ vội vàng lắc đầu: “Không cần, em đã hỏi bà chủ, bác ấy nói ở gần đây có một quán mỳ Kiều Hương Viên, giá không đắt mà hương vị rất tuyệt. Anh có thích không? Em tới đó chờ anh được không?” Vệ Khanh nghe xong, cũng không khăng khăng đòi đón cô nữa. Chu Dạ vội vàng đứng dậy, rửa mặt thay quần áo. Định trang điểm một chút, nhưng nhớ ra lại không mang đồ theo, cô ra ngoài cũng chỉ mang theo hai bộ đồ để thay đổi, cảm thấy như vậy thoải mái, nhưng không ngờ lại xảy ra tình huống này. Khẽ thở dài, dùng nước vuốt vuốt tóc, tô chút son môi, rồi đi xuống dưới.
Vệ Khanh dừng ở góc đường nhìn thấy cô vội vàng vẫy taxi, cũng không nhanh không chậm lái theo sau. Quẹo trái quẹo phải qua mấy con đường mới dừng lại trước một cửa hàng, mặt tiền thấp bé, trang trí cũng bình thường, nhưng lại rất đông khác, tiếng người ồn ào náo nhiệt. Chu Dạ nhảy xuống xe, tìm một bàn gần cửa sổ, lật menu trong tay cũng không ngừng nhìn đồng hồ.
Từ xa hắn nhìn thấy cô chán nản nằm sấp trên bàn, cầm một chiếc đũa gõ gõ vào mặt bàn, lười biếng dựa vào trong xe, không hề có ý muốn xuống xe. Trước kia luôn là hắn chờ cô, lần này có cơ hội, nhất định phải để cô chờ hắn. Chu Dạ lại nhìn đồng hồ, đã hơn nửa tiếng, sao vẫn chưa thấy người đến? Không ngừng nhìn xung quanh phía trước cửa. Chờ đợi tới lúc không còn kiên nhẫn, muốn ra ngoài mua một bao thuốc, trong lòng cô cảm thấy lo lắng bất an, không thể kiềm chế được, đột nhiên nghĩ muốn hút thuốc.
Vệ Khanh quay đầu, đúng lúc nhìn thấy cô đứng dậy đi ra cửa, nghĩ cô sắp rời đi, vội đẩy cửa xe chạy tới. Oán giận trong lòng, cô gái nhỏ này, vẫn thiếu kiên nhẫn như vậy, chờ thêm mười lăm phút cũng không được. Vội vàng nói: “Xin lỗi em, bất ngờ có việc, nên tới chậm. Em sắp đi sao?” Thản nhiên nhìn cô một cái.
Chu Dạ chờ hắn lâu như vậy, đột nhiên lại nhìn thấy hắn, mọi lo lắng nhanh chóng tan thành mây khói, lắc đầu nói: “Không, em định ra ngoài mua ít đồ. Anh đã đến rồi, không ảnh hưởng tới công việc của anh chứ?” Cũng không đi mua thuốc lá, dẫn hắn vào trong, nhất thời không biết nói gì, không khí buồn tẻ.
Vệ Khanh cũng không trêu chọc cô giống thường ngày, giơ chén rượu trong tay nói: “Đang ở bên ngoài, cũng không mấy khi có dịp như vậy. Uống với anh chứ?” Chu Dạ ngoan ngoãn nói không dám, uống một hơi cạn sạch, chất lỏng theo yết hầu chảy xuống, đắng và nóng vô cùng. Trong lòng cô có nhiều điều muốn nói, nhưng lại không thể nói ra nên lời, toàn bộ như vướng ở trong lồng ngực. Nhìn thấy thái độ Vệ Khanh như vậy, tâm hơi lạnh. Nghĩ thầm, quên đi, coi như là người quen gặp lại, cùng nhau ra ngoài ăn bữa cơm là được. Những cái khác, không cần phải nghĩ thêm cho mệt óc. Sự lãnh đạm của hắn, làm cho cô nhớ tới sự thật tàn khốc, xa nhau nhiều ngày như vậy, giờ phút này, cô cũng không còn hy vọng gì nữa.
Cả tối, hai người không nói nhiều lắm. Chu Dạ cứ uống rượu, một ngụm lại một ngụm, chỉ trong chốc lát đã uống hết một chai to, Vệ Khanh nhìn nhìn, nhẹ giọng hỏi: “Chu Dạ, vì sao em lại không vui?” Chu Dạ lắc đầu. Hắn lại nói: “Không phải em đã đạt được đúng ước nguyện, chia tay với anh rồi sao?” Cô run rẩy nói: “Đại loại là vậy.” Bởi vì người trước mắt không vui. Hắn lại hỏi: “Như vậy, nói cho anh biết, em có hối hận không?”
Chu Dạ không trả lời, chỉ nói: “Em gọi anh ra, chỉ muốn gặp anh một lát. Có lẽ anh muốn nhanh chóng trở về, em nghĩ em nên mời anh ăn một bữa cơm mới đúng, rất cảm ơn vì lần này anh tới thăm em.” Hắn lắc đầu: “Không cần nói lảng sang chuyện khác, nói cho anh biết, có hối hận hay không?” Hắn muốn ép Chu Dạ tự mình thu hồi lời đã nói, cho nên cả buổi tối đều đang áp bức cô, muốn cô cúi đầu nhận thua.
Nhưng Chu Dạ cam chịu hết thảy mọi dày vò, cũng không mất đi lý trí, nói: “Lời đã nói ra, giống như bát nước đổ đi, không thể thu lại được. Chuyện đã làm, sao có thể hối hận.” Cô làm việc không thích hối hận, ngay cả khi đã mắc sai lầm. Vệ Khanh nghe giọng cô, rõ ràng là hối hận, nhưng có chết cũng không chịu thừa nhận, cực kỳ cứng đầu. Nói: “Chu Dạ, vì sao em lại muốn như vậy? Em có từng nghĩ, một số việc, cũng không phải em nghĩ là thế này, nhưng một khi đã bỏ lỡ,


Polly po-cket