The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói

Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói

Tác giả: Ni Nam Đê Ngữ

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341916

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1916 lượt.

n ra từ trong điện thoại, nghe có chút vui mừng xấu xa, nhưng thoáng suy xét một chút, không khó nhận ra trong đó có sự quan tâm.
“Tôi rất tốt!” Âm Tam Nhi hừ lạnh.
“Thật tiếc, tôi còn muốn bảo cậu dùng thạch tín trừ độc đấy.”
“Anh chết xa một chút.” Giọng nói của Âm Tam Nhi vừa dứt, tay tôi đã nhanh chóng ấn nút ngắt máy.
Âm Tam Nhi sửng sốt, tôi cười lộ tám cái răng: “Ai biết cái người chỉ sợ hôm nay chưa loạn sẽ nói những câu gì kích động anh, mắng vài câu thoải mái là được, làm người phải học cách đối nhân xử thế.”
Hắn thấy buồn cười, giơ tay lên gọi phục vụ: “Mười chai bia.” Suy nghĩ một chút, lại thêm một câu, “Một nửa không lạnh.”
Tôi yên tâm thở dài, xem ra, người này chỉ có trái tim sói, nhưng phổi của con người, nếu không thì sao sẽ quan tâm đến dạ dày yếu ớt của tôi chứ?
Rượu là công cụ phụ trợ để trốn tránh thực tế tốt nhất, mặc dù chỉ là tạm thời, nhưng có lúc, chúng tôi chỉ cần tạm nghỉ, để có thể tích góp can đảm đối mặt với thực tế. Cho nên, tôi không ngại chuyện hắn mượn rượu giải sầu. Chỉ cần hắn không mượn rượu đùa bỡn điên khùng, không ói vào người tôi, tôi có thể nhẫn nại. Nhưng hắn không quan tâm tới nhẫn nại của tôi, mà kêu tôi uống cùng.
Chẳng bao lâu sau, tôi cũng như hắn, bởi vì cùng cảnh ngộ, cho nên, tôi cũng cảm động lây, cho nên tôi không từ chối.
Nhưng “vũ khí” tránh thực tế tốt nhất này cũng có rất nhiều tác dụng phụ, mặc dù tôi vẫn rất cẩn thận, nhưng cũng không tránh được kết quả uống đến đầu óc choáng váng.
Có câu tục ngữ nói không sai, tửu lượng tốt thì sao? Uống nhiều quá cũng ói, đi bộ cũng lên cây. Tôi và Âm Tam Nhi mặc dù không lên cây, nhưng lại tới một nơi càng kỳ quái và khoa trương hơn.






Hôn — nóng bỏng!
Thân thể — nóng bỏng!
Cảm xúc — không thể nào nói rõ!
Lý trí — tạm thời vứt bỏ!
Suy nghĩ — vô cùng hỗn loạn!
Tôi cúi đầu suy nghĩ, mồ hôi rớt lách tách lách tách nói: “15 Âm lịch.”
“Chết tiệt!” Hắn nhỏ giọng mắng.
Tôi có chút dở khóc dở cười, tình trạng của chúng tôi thuần túy là trăng sáng gây họa sao? A, không đúng, còn có rượu cồn quấy phá nữa chứ, thứ đó vốn chính là thần dược ân ái, cộng thêm một ngày đặc biệt, ai ~ đừng dổ lỗi cho bất cứ ai, xui xẻo là của mỗi người.
“Cô muốn nghe cái gì? Câu nói xin lỗi? Hay là. . . . . .” Hắn chưa nói xong, tôi không muốn đoán. Bởi vì, lời nói là gượng gạo – trống rỗng – vô nghĩa, cho dù miệng hắn có thể nhả ra hoa sen, cũng không cứu vãn lại, không thể thay đổi. Vì vậy, tôi lắc đầu nói cho hắn biết cái gì cũng không cần nói.
Cuối cùng sau khi suy nghĩ, tôi trịnh trọng dặn dò: “Ngàn vạn lần đừng để cho bà nội biết.”
Mặc dù bà nội vẫn nói câu “Bà nội hiểu”, nhưng bà cụ cũng biết rõ, giữa tôi và Âm Tam Nhi rất thuần khiết và trong sạch. . . . . . Được rồi, trước tối hôm qua mới rất thuần khiết và trong sạch. Nếu như, bà cụ biết hai chúng tôi thật sự đã lên giường, ai ~ tôi không dám nghĩ, như vậy quá nặng nề, trái tim của tôi không cách nào gánh nổi.
Âm Tam nhi không nói gì, chỉ cầm tay tôi, dùng cử chỉ này để diễn tả, ý nghĩ của hắn giống tôi. Rồi sau đó, hai người tự mình rửa mặt, sửa sang lại quần áo, một trước một sau ra khỏi khách sạn. Hắn đi về phía bên trái đến công ty, tôi đi hướng phải đến trường học. Cứ như vậy, sự điên cuồng tối hôm qua bị giết chết.
Tôi không mang sách, thật ra thì tôi cũng không có giờ học, lựa chọn đi trường học là bởi vì tôi không biết đi đâu cả. Nhưng, tôi vô cùng đầu heo quên mất mình mặc áo hai dây, cho đến khi sau lưng có người cười trộm, chỉ chỉ chỏ chỏ, tôi mới tỉnh mộng trốn vào phòng vệ sinh, trong gương, dưới ánh đèn, những dấu vết hoan ái lộ ra, nhìn thấy mà ghê, giống như lặng lẽ nói cho mọi người biết: tối hôm qua tôi rất điên cuồng!
Mặc dù ông bà xưa có nói “thực sắc tính dã”! Mặc dù, học sinh thời nay cũng cởi mở, mặc dù từ lâu tôi không còn là trẻ con, nhưng tôi cũng không cách nào chịu được khi mình bị người chỉ chỉ chỏ chỏ bàn tán: Mau nhìn đi, chỉ sợ người khác không biết cô phóng đãng như thế nào, không che dấu gì mà chạy loạn ra ngoài.
Nhưng ngoài chuyện buồn rầu này, tôi cũng còn rất may mắn, thật may là tôi không có vô tri vô giác trở về nhà họ Âm, nếu không thì không phải chỉ là mất thể diện nhỏ như vậy rồi.Cùng với may mắn, tôi lại bắt đầu thấy rối rắm, ra khỏi phòng vệ sinh, tôi nên đi đâu?
Tôi lúc thì buồn phiền, lúc thì may mắn, nên không cảm thấy rối rắm nữa, cứ như vậy, hoàn toàn không hề nhận ra, tôi xoắn cái đuôi ngựa của mình thành tổ chim.
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân của người qua lại, tôi giống như bị thức tỉnh, giơ tay lên chỉ người phụ nữ trong kính: “Cô, tỉnh táo lại cho tôi! Nhất thiết phải tỉnh táo!”
Tôi hít sâu một hơi, mang theo một tinh thần “Coi thường cái chết” đi ra khỏi phòng vệ sinh. Trong sân trường vẫn người đến người đi như cũ, tôi cố sức tránh né, chỉ sợ thấy người quen thì chạy đằng trời, tôi tới một cửa hàng bán quần áo mua một áo thun mới, chặn một chiếc xe taxi, chạy thẳng tới ngôi