Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói

Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói

Tác giả: Ni Nam Đê Ngữ

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341914

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1914 lượt.

dù có đánh đâu thua đó, nhưng thỉnh thoảng cũng nên xuất hiện ra ngoài. Chứ cứ như thế mãi, tôi thật sự sợ nhân cách của mình sẽ bị phân liệt.
Sự thật chứng minh, con cái nhà nghèo rất kiên cường, không có giày thủy tinh, Bác Khả càng mạnh hơn. Tôi không bị nhân cách phân liệt, mỗi đêm vẫn quấn lấy học trưởng chơi game, cái gì World of Warcraft, đại chiến xe tăng, chiến tranh giữa các vì sao, trong máy vi tính của học trưởng đều có, mọi trò chơi, tôi gần như đều thử một lần, mặc dù thủ pháp rất rối loạn, tồi tệ như phân chó, nhưng tôi sẽ không bị rối loạn trong thế giới ảo, mà toàn tâm chinh phạt, chiến đấu. Có thể nói, loại nhảy múa này, làm giảm bớt những suy nghĩ lung tung của tôi.
Hôm nay, là ngày thứ bảy tôi ra ngoài “Giải sầu”, tôi quên khuấy chuyện Xảo Dĩnh phải trở lại Pháp, nhưng bà nội lại không quên, vừa vào sáng sớm điện thoại của bà đã bay tới.
“Vâng . . . . . Đi tiễn với ai ạ?” Tôi hỏi ô ô a a.
“Trừ lão đại không có ở nhà, thì tất cả mọi người đều đi, mười một giờ trưa chúng ta sẽ có mặt ở phi trường.” Nói xong, bà lão trực tiếp ngắt điện thoại, không cho tôi thời gian kiếm cớ, không cho tôi cơ hội nói câu từ chối.
Tôi tức giận, mệt mỏi để điện thoại di động xuống, không cam lòng đi vào phòng tắm, trong gương là một người phụ nữ vô hồn nhìn tôi, bởi vì thức thâu đêm chơi game, viền mắt của tôi thâm đen, đôi môi khô nứt, hai mắt vô hồn.
Tôi rửa mặt qua quýt, rồi bước thong thả đến phòng khách, vỗ ngang vỗ dọc vào học trưởng Ninh Vũ đang nằm trên ghế sa lon, “Tôi phải đến phi trường tiễn Xảo Dĩnh lên máy bay, nếu như cậu có thể đưa tôi đi, tôi sẽ không gọi xe nữa.”
Ninh Vũ xoa xoa đôi mắt đang buồn ngủ cho tỉnh táo, nhìn tôi từ trên xuống dưới, “Cô xác định là cô đi tiễn người chứ không phải đi dọa người?”
Tôi vò đầu cười cười, “Tôi cố gắng sẽ không hù chết mọi người.”
Ninh Vũ liếc mắt: “Mấy giờ bay?”
“Trước mười một giờ đến phi trường là được.”
Anh ta thoáng liếc chiếc đồng hồ trên vách tường một cái: “Còn ba giờ nữa, đủ rồi.”
Nói xong, anh ta đứng dậy đi vào phòng tắm, sau khi rửa mặt thay đổi quần áo, kéo tôi lúc đó đang chuẩn bị chiên trứng đi ra khỏi nhà.






Cửa hàng quần áo nữ ở bên ngoài trung cư vừa mới mở cửa, Ninh Vũ muốn giúp tôi mua sắm một ít trang phục, sau khi vào tiệm, y như một nhà tạo mẫu chuyên nghiệp khuấy động kệ quần áo, nghiêm túc chọn lựa.
Thường nói người họ Quách chỉ có bề ngoài, nhưng lại chưa bao giờ tỉ mỉ giới thiệu, bề ngoài của anh ta rốt cuộc như thế nào. Nói như thế, vì người đàn ông này không thuộc loại đặc biệt đẹp trai, hay là loại người có đôi mắt sáng …, nhưng anh ta lại có một sức hấp dẫn đặc biệt khiến người ta muốn gần gũi. Anh ta cao gầy, phong thái hiên ngang, anh ta . . . . . chọn bộ đồ công sở có áo khoác ngoài cho tôi!
Tôi vừa khoát tay vừa lui về phía sau, chỉ tiếc là, cự tuyệt không có hiệu quả. Đi tới phòng thay quần áo thì tôi bất mãn oán thán: “Có muốn mua thêm cái mũ có cánh không?”
Ninh Vũ hài lòng nâng khóe môi lên: “Ở đây không có, như vậy cũng không tồi, chỉ cần che mặt lại, thì sẽ y như một ngôi sao lớn.”
Trán tôi đầy vạch đen, mọi người đều nói Trách Lương thích những lolita thân thể mềm mại non nớt. Mặc dù anh ta một lần nữa tuyên bố mình yêu thích cô em Trách Lương, có lẽ hôm nay sẽ xảy ra hành động, người này rõ ràng trong ngoài không đồng nhất.
Điều chỉnh tốt cảm xúc, tôi bước nhanh chân, dùng giọng nói vui sướng chào hỏi: “Bà nội, Xảo Dĩnh.”
Ánh mắt của tất cả mọi người đều bắn về phía tôi, đáy mắt đều tràn ngập kinh ngạc và nụ cười đủ mọi kiểu dáng khác nhau, rất rõ ràng, bọn họ bị hình dáng và cách trang điểm giả làm nai tơ của tôi làm cho choáng váng.
“Bách Khả, thật đáng yêu.” Xảo Dĩnh cười híp mắt kéo tay của tôi, ánh mắt nhìn lên nhìn xuống quan sát: “Làm sao bây giờ? Tôi muốn dẫn cô cùng đi Paris.”
Bà nội lập tức kéo tôi về, bảo vệ tôi như gà mẹ bảo vệ gà con: “Không được, một mình cháu đi bà đã luyến tiếc rồi.”
Xảo Dĩnh cười khanh khách: “Nhìn bà khẩn trương kìa, cháu chỉ tùy tiện nói giỡn thôi, nếu thật sự rất muốn mang Bách Khả đi, để Tam Thiếu đuổi theo giết cháu à?” Đôi mắt đẹp của cô đổi hướng, nhìn về phía Âm Tam Nhi.
Mọi người thường giỡn chơi như vậy, tôi vốn đã thành thói quen, nếu như thường ngày, tôi sẽ không để ý, nhưng tình huống bây giờ không giống trước đây, ngoại trừ cười ngây ngô, thì vẫn là choáng váng không nói được một câu. Liếc trộm về phía Âm Tam Nhi, vừa vặn chạm vào ánh mắt đen sâu như hố nước kia.
Tôi vội vàng thu hồi tầm mắt, đồng thời trái tim cũng đập thình thịch, đúng là, không có chuyện gì thì đừng nhảy loạn lên.
Tiễn đưa, thì luôn có từ biệt, sau khi ôm tạm biệt Xảo Dĩnh, bóng dáng yểu điệu của cô ấy càng lúc càng xa, cho đến khi hoàn toàn biến mất, mọi người mới thu hồi tầm mắt.
“Bà nội, cháu còn có chuyện, xin phép bà cháu đi trước.” Tôi chuẩn bị rời đi.
Bà nội cau mày oán trách: “Cháu chỉ là một sinh viên, sao còn bận rộn hơn so với Hạng Kình và lã