Tác giả: Ni Nam Đê Ngữ
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341917
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1917 lượt.
nhà nhỏ của Ninh Vũ.
Tôi thừa nhận, tôi là người không thành công, ở trường học lăn lộn ba năm, người có thể hoàn toàn tin tưởng cũng hoàn toàn tín nhiệm tôi chỉ có học trưởng Ninh Vũ. Nhưng, tới cái ổ nhỏ của hắn tị nạn là phải trả giá thật lớn, cho nên, lúc đó tôi mới có thể làm ra quyết định bi tráng như vậy.
Hai năm qua Ninh Vũ làm ăn cũng không tệ, sau khi tốt nghiệp thì cùng một người bạn mở nhà thuốc, chỉ trong vòng hơn một năm ngắn ngủi, mua xe, mua một ngôi nhà nhỏ có một phòng ngủ và một phòng khách. Quan trọng là hắn vẫn độc thân, cho nên chứa chấp tôi cũng không làm khó hắn.
Lúc hắn huýt sao lên nhà, tôi đã ở cửa nhà hắn gặm móng tay năm giờ đồng hồ rồi. Thật khó hiểu, sao tôi lại mang đầu ngón tay của mình ra gặm.
Ninh Vũ đầu tiên là vui mừng, cười hỏi tôi sao giống như con mèo lang thang không có nhà để về tới giữ cửa cho hắn, nhưng không thấy tôi trả lời, hắn liền phát hiện “Chứng cứ phạm tội” trên cổ tôi.
Bởi vì trước khi đến đã chuẩn bị tốt tâm lý, tôi cũng không sợ hắn mắng tôi. Nhưng khi hắn thấy bộ dáng tôi mặc cho đánh mặc cho mắng lại càng tức hơn, trong lòng buồn bực tức giận, gạt tôi sang một bên.
Tôi sợ hắn càng buồn bực thì tức giận càng lớn, nên giật nhẹ ống tay áo của hắn lấy lòng, làm nũng kêu: “Học trưởng!”
“Đứng đó đợi đi!” Hắn kéo móng vuốt của tôi ra, chăm chú nghiên cứu chỉ tay của mình, cũng có khả năng là chăm chú tắt lửa.
“Đừng nóng giận.” Tôi ấp úng khuyên giải.
Tròng mắt đen chứa lửa giận bỗng chốc trợn mắt nhìn tới: “Không tức giận thì khen cậu hay sao?”
Tôi không còn lời nào để nói, chỉ đành mím môi, tiếp tục đè nén, không phải nói không đè nén sự bộc phát thì không được tới Niết Bàn sao? Hi vọng tôi có số mệnh chim lửa, trước khi tới Niết Bàn sẽ không bị hắn đốt thành gà nướng.
Giống như qua một thế kỷ, hắn rốt cuộc cũng cất đi vẻ mặt hiền hòa thường ngày, giờ phút này mặt lạnh như Tu La: “Hắn nói thế nào?”
Giọng điệu này coi như là bình tĩnh, chỉ là, nham thạch nóng chảy lúc nào cũng có thể phun ra, tôi muốn trả lời để có thể khiến một núi lửa như hắn dừng nóng chảy, nhưng ánh mắt của hắn quá ác quá sắc bén, tôi không dám nói dối, liền trả lời: “Tôi không cho anh ta nói.”
“Mẹ nó! Cậu có đầu óc chứ?” Nham thạch nóng chảy đã tuôn ra khỏi miệng núi lửa, đầu ngón tay hắn dùng sức đâm đâm lên trán tôi, đầu óc tôi sắp bị choáng váng rồi, hắn còn kêu tôi ngẩng mặt. Tôi lắc đầu, cự tuyệt nhìn thẳng vào cặp mắt như muốn giết người của hắn.
“Đừng ăn vạ với tôi, ngẩng đầu!” Hắn cưỡng ép tôi ngẩng đầu lên, tiếp theo, bị hơi nước trong đáy mắt tôi làm sợ hết hồn.
Nước mắt là vũ khí của phụ nữ, mặc dù không thể trong bất kỳ trường hợp nào cũng áp dụng, hơn nữa, tôi cũng không có gọi nó, nhưng nó cứ xuất hiện như vậy.
“Cậu có thể dựa vào tôi.” Tức giận của Ninh Vũ giảm xuống, vỗ nhẹ lưng của tôi, nói: “Được rồi, đừng khóc, tôi không hỏi nữa, cậu muốn ở bao lâu thì ở bấy lâu.”
Tôi hít mũi một cái, ấp úng nói: “Cậu còn thiếu tôi không ít phí ăn uống đấy, tôi ở đây không tính là ăn uống chùa, đúng không?”
Được Ninh Vũ cho ở lại, buổi chiều tôi liền gọi điện thoại cho bà nội, nói cho bà biết trường học sắp xếp cho sinh viên ĐH năm ba đi thực tập bệnh viện trong thời gian ngắn, tôi tạm thời không phải về nhà, bà nội không hề nghi ngờ gì, chỉ cần tôi không quên thứ hai tuần sau đi tiễn Xảo Dĩnh.
Sau khi cúp điện thoại tôi mơ hồ nằm trong chăn lớn, thân thể co rúm thành một cục, thì thầm an ủi mình: không phải chỉ mất một cái màng thôi sao? Chuyện này cũng không có gì lớn, thật sự không có gì lớn. . . . . .
Ninh Vũ không hổ là học trưởng của tôi, tôi tới nhà anh ta giả vờ làm con mèo lang thang thì anh ta còn bày ra vẻ mặt tràn đầy tiếc nuối chỉ hận rèn sắt không thành thép, oán giận nhà có con gái mới lớn lại bị người ngoài ăn mất, nhưng chỉ trong một vài ngày, anh ta đã quên ngay, tức giận đã tan thành mây khói. Tôi biết, đây là phương thức quan tâm rất đặc biệt của anh ta, muốn đưa tâm trạng của tôi trở về bình thường.
Tôi cho rằng, tôi đã bình thường, nhưng đêm khuya yên tĩnh thì luôn có hai giọng nói quanh quẩn bên tai tôi
A nói: Bách Khả, cô bị thiệt thòi!
B nói: Nói bậy, cũng không phải là không có hưởng thụ!
A nói: Cùng người yêu triền miên là hưởng thụ, nhưng cùng Âm Tam Nhi lên giường là một sai lầm, sai lầm rất lớn.
B nói: Bất luận là đúng hay sai thì cũng đã xảy ra rồi, cô lải nhải gì chứ?
A oán giận: cũng đã nhiều ngày như vậy, ngay cả điện thoại anh ta cũng không gọi một lần, đúng là thất đức, không có trách nhiệm mà.
B xì mũi coi thường: là ai kêu tôi cái gì cũng đừng nói chứ? Là ai tự mình chạy đi làm đà điểu?
Cô muốn anh ta chịu trách nhiệm thế nào? Cưới cô sao?
A liều mạng lắc đầu: kiên quyết không muốn!
B nói: vậy thì điều chỉnh tâm trạng của cô cho tốt đi, đừng giống như kẻ mất hồn nữa!
A không phản bác được, rúc vào trong góc trồng nấm.
Tôi hoàn toàn đồng ý với quan điểm của B, cho nên, tôi để mặc cho A buồn bã đi trồng nấm. Nhưng, A rất lo lắng, nếu cứ ở trong phòng, cho