XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói

Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói

Tác giả: Ni Nam Đê Ngữ

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341930

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1930 lượt.

ng lại đó cho tôi!" Âm Tam Nhi cất bước đuổi theo.
Trong phòng ăn tiếng cười nổi lên bốn phía, hy sinh một tròng kính, tất cả mọi người vui vẻ! Cuộc sống thật tuyệt diệu a!
Tôi vừa tới trong sân, liền bị Âm Tam Nhi chộp được: "Ăn cơm xong bỏ chạy, đau bao tử tôi không thèm quan tâm tới em."
"Anh không đuổi theo, làm sao em phải chạy?"
"Em còn lý luận?" Hắn đứng sau lưng ôm lấy tôi, chúi đầu vào cắn vùng da ở sau cổ của tôi.
Tôi sợ nhột rụt cổ lại: "Em sai rồi, nhận sai còn không được sao?"
"Vậy còn được!" Hắn hài lòng thu tay, rồi xoay người tôi lại, mặt đối mặt nói: "Nói cho em biết một chuyện quan trọng."
"Nói đi." Tôi giơ tay lên, nhổ bên thái dương hắn một cộng tóc trắng, cười nhạo nói: "Anh mọc tóc bạc rồi."
"Đây là sói. . . . . ." Hắn chợt dừng lại, trợn mắt nói: "Em đừng ngắt lời!"
"Anh nói a, em nghe." Tôi vuốt vuốt cộng tóc trắng, thật ra thì đây không phải do thân thể lão hóa, mà là biểu tượng đặc biệt của người sói nhà họ Âm. Thỉnh thoảng mọc ra ba cộng lông trắng, một khi trải qua quá trình biến thân sẽ biến mất, nhưng qua một thời gian ngắn vẫn có thể mọc ra, chính hắn cũng không rõ loại phản ứng sinh lý này xuất xứ từ cái gì.
"Lão đại gần đây. . . . . ." Hắn chợt dừng lại, mắt nhìn phía sau của tôi.
Tôi theo bản năng ngoái đầu nhìn lại, thì thấy Thiên Vũ mang theo bốn vị khách đi tới gần chúng tôi.
Đi đầu là đôi nam nữ trung niên, người đàn ông cao gầy, mang một mắt kiếng gọng vàng, người phụ nữ thân thể đẫy đà hơn.
Phía sau đôi nam nữ trung niên là hai cô gái trẻ tuổi, gương mặt có mấy phần giống nhau, nhìn kỹ, cô gái đi trước có vẻ hơi lớn tuổi, ánh mắt bén nhọn, gương mặt ấm ức, như có chút không tình nguyện. Trừ cô ta ra, ba người kia tôi cũng biết, người đàn ông trung niên tên là Nhiễm Kha Dương, người phụ nữ đẫy đà bên cạnh là vợ hắn, người lộ ra sắc mặt vui mừng chính là Nhiễm Du, cô gái hơi lớn tuổi còn lại đó tôi không biết.
Lúc này, Thiên Vũ và bốn người kia đã đi tới trước mặt Âm Tam Nhi, Âm Tam Nhi và hai vị trung niên nhà họ Nhiễm chào hỏi, giọng nói lạnh nhạt xa cách, còn ánh mắt vẫn chăm chú vào cô gái xa lạ.
Nhiễm Kha Dương và người phụ nữ đẫy đà cũng không tỏ vẻ không vui, khẽ vuốt cằm đi qua, theo Thiên Vũ đi vào trong biệt thự, Nhiễm Du tựa hồ muốn cùng Âm Tam Nhi trò chuyện, lại bị cô gái xa lạ kia kéo đi, hai người vừa đi ngang qua mặt Âm Tam Nhi thì Âm Tam Nhi bất chợt cười một tiếng, nhẹ nhàng và ngắn ngủi.
Cô gái kia bỗng chốc dừng bước lại, nói vẻ không vui: "Hạng Thiên, cậu đừng có cái kiểu như vậy, tôi cho cậu biết, tôi tới đây. . . . . ."
"Chị, đừng nói nữa." Nhiễm Du nhẹ giọng cắt đứt lời của cô gái.
Tôi kinh ngạc quan sát cô gái kia, không trách được cảm thấy cô ấy có chút quen mắt, thì ra là, cô ấy là người đã mất tích nhiều năm - Nhiễm Nghiên.
Âm Tam Nhi nhấc khóe môi châm chọc: "Cô muốn nói, cô tới đây là bất đắc dĩ, chứ không phải tới nhận lỗi với bà nội?"
Nhiễm Nghiên kiêu căng hất cằm lên: "Tôi vốn không sai, tại sao phải nhận lỗi?"
"Đừng tưởng rằng lão đại không nói, thì chuyện hư hỏng của cô sẽ không có ai biết." Tiếng nói của Âm Tam Nhi vừa dứt, sắc mặt của Nhiễm Nghiên và Nhiễm Du đều thay đổi.
"Chị! Chị vào gặp bà nội trước đi." Nhiễm Du đẩy chị gái rời đi.
Nhiễm Nghiên có vẻ hơi luống cuống trợn mắt nhìn Âm Tam Nhi một cái, rồi mới đuổi theo cha mẹ của mình.
Nhiễm Du khôi phục lại vẻ thong dong, xa cách nhưng cũng rất lễ phép cười hỏi: "Bách tiểu thư, làm phiền cô gọi người giúp việc mang chút thức uống đến vườn hoa được không?"
Bà nội đã từng nói, thành phố D là vùng đất tập trung hậu duệ của người sói là bởi vì mối giao hảo rất tốt giữa tổ tông của Lạc gia, Nhiễm gia và Âm gia. Chỉ có điều, đó là chuyện rất nhiều năm trước kia rồi, hôm nay ba gia tộc phát triển không ngừng, nhưng tình cảm lại không bằng đời trước.
Nhiễm Du và Âm Tam Nhi là thanh mai trúc mã, nhưng Lạc Quân Dật lại rất chịu khó theo đuổi để làm cảm động trái tim mỹ nhân. Vốn đối với Nhiễm Du, Âm Tam Nhi cũng không có tình yêu nam nữ gì, chỉ cảm thấy người bạn mình chơi từ nhỏ đến lớn bị người khác mơ ước muốn cướp đi, vì vậy, sau đó dây dưa quấn quít không dứt.
Kẻ đến sau là tôi đây cùng với Nhiễm Du cũng không tính là quen thuộc, có gặp mặt mấy lần cũng đều là ở bữa tiệc hoặc là trên tiệc rượu, cũng không nói chuyện với nhau quá nhiều.
Cô ấy luôn tạo cho người ta một cảm giác dịu dàng tinh tế, nên nhớ Âm Tam Nhi từng ở buổi lễ đính hôn của cô ấy cười nói, Nhiễm Du giống như Lâm Chí Linh, thật ra thì không phải vậy, Nhiễm Du đẹp dịu dàng, xinh đẹp hồn nhiên, loại cảm giác đó có mấy phần giống như Chu Tuệ Mẫn, lại còn là loại phụ nữ nổi bật trong các loại phụ nữ, bằng không, Âm Tam Nhi cùng Lạc Quân Dật cũng sẽ không giận đỏ mặt vì hồng nhan đúng không?
"Tiểu thư! Chị có nghe tôi nói gì không?" Người giúp việc Tiểu Tần chợt mở miệng, khiến tôi đây đang như đi vào cõi thần tiên bị kéo lại.
"Tôi nói không có, cô có thể đem quả Hồng nhét trong miệng tôi hay không?" Tôi cười liếc nhìn tay cô ta đang c