Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341482

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1482 lượt.

tràn đầy trào phúng “Cô té đến điên rồi?”
Y tá đứng một bên không hiểu chuyện gì, tôi đành xoa dịu vài câu cho cô ra ngoài.
Đóng cửa lại, trong phòng chỉ còn lại hai người chúng tôi. Tôi ôm mông ngồi trở lại trên giường, nhìn chằm chằm Tần Mạch, nghiêm mặt nói: “Tần tiên sinh, những chuyện xảy ra lúc trước tôi vô cùng xin lỗi và cũng có vạn phần hối tiếc. Nhưng công việc này tôi không thể bỏ được. Tôi tin, cùng là người ra ngoài kiếm cơm, anh có thể hiểu được sự khó xử của tôi.”
“Không hiểu.” Anh ta chỉ vào đồng hồ trên tường nói, “Cô đã lãng phí quá nhiều thời gian của tôi rồi, tôi tin, cùng là người có đầu óc, cô phải nhận ra tôi không muốn nhìn thấy cô biết chừng nào.”
Tôi cười nói: “Dĩ nhiên tôi hiểu tâm trạng của anh nhưng đồng thời tôi cũng không muốn làm lớn chuyện anh đẩy tôi xuống cầu thang và chuyện anh có ý đồ bạo hành tôi trong phòng bệnh đâu.”
Lời này vừa nói ra, mặt anh ta trầm xuống, nhìn trừng trừng tôi một lúc, sau đó nở nụ cười, trong mắt lộ vẻ sắc bén hàn nhận: “Hà tiểu thư, muốn đấu với tôi, cô còn chưa đủ tư cách.” 
Lời này quả thật không phải là giả. Nếu không phải vì bảo vệ bát cơm, có đánh chết tôi cũng không muốn làm địch thủ của người này.
Trong lòng tôi âm thầm thở dài, nhưng vì danh dự vẫn phải cứng rắn không buông: “Tần tiên sinh, tôi biết lời anh nói là thật nhưng tôi tin không một doanh nghiệp nào muốn mang một cái tiếng xấu trên mình. Nếu tôi thật sự tung ra lời dèm pha như vậy, mặc kệ là đối với cá nhân của anh hay đối với công ty vẫn đều bất lợi. Mặc dù anh có thể lấy thúng úp voi, phong tỏa tin tức này nhưng tôi nghĩ trong khi anh phải phí công, phí của mà đi ngăn chặn cái tin tức kia thì việc anh cho phép tôi nhận thiết kế nhà cho anh có lợi hơn nhiều..”
“Tôi biết anh có nhiều điềm không hài lòng về tôi, không thích nhìn thấy tôi, nhưng nói thật mỗi lần gặp anh, tôi cũng rất ngại, nhưng vì công việc tôi không thể không làm thế. Tôi tin Tần tiên sinh biết câu không có bằng hữu mãi mãi cũng như không có kẻ thù vĩnh viễn. Tại sao anh không đem sự hợp tác lần này của chúng ta thành một giao dịch rõ ràng, không phải là giao dịch về căn hộ của anh mà là giao dịch tôi không được ăn nói lung tung ra ngoài.”
Anh ta vuốt nhẹ nút cổ tay áo, tôi biết anh ta đang cân nhắc đề nghị của mình.
Tôi mặt dày không ngừng cố gắng nói: “Huống chi hiện tại anh cần nhanh chóng hoàn thành việc trang trí căn hộ để vào ở ngay, trong giới kiến trúc, thành tích của tôi xem như cũng tốt, chỉ cần anh giao công việc này cho tôi, bảo đảm anh sẽ không chịu thiệt thòi. Nếu anh vì cảm tình cá nhân mà khơi mào những chuyện phiền toái không đáng này thì thật không giống như quyết định của một vị lãnh đạo sáng suốt, vĩ đại nha.”
Những gì cần nói, nên nói tôi đã nói hết, nên lúc này tôi tạm thời yên lặng.
Không khí trong phòng trầm mặc trong chốc lát, anh ta đột nhiên cười nói: “Hà tiểu thư quả nhiên có tài ăn nói không sai.”
Nghe lời này của anh ta, tôi biết việc này tám, chín phần đã thành vì thế cũng quệt mồ hôi lạnh, khách sáo nói: “Quá khen, chỉ là trước kia từng tham gia vài cuộc thi biện luận trong trường mà thôi.”
“Cô cố tình ngã cầu thang để đạt được mục đích của mình, tuy thủ đoạn ti tiện, nhưng cô đã thành công.” Anh ta nói, “Ngày mai cô vẫn tiếp tục công việc, thù lao của cô tôi sẽ không cắt xén nửa phần. Nhưng mong cô trong khoảng thời gian này… Không, phải nói từ nay về sau đừng cho tôi gặp lại cô ở bất kỳ nơi nào nữa.”
Tôi lập tức chân chó gật đầu: “Tần đại lão bản yên tâm, về sau nếu tôi còn thấy anh thì cứ chặt đầu tôi đi.”
Chưa nghe tôi nói hết câu cửa phòng đã đóng. Tiếng đóng cửa thể hiện rõ ràng tâm tình của người đóng không tốt, tôi sung sướng nhảy nhót trên giường, lắc lắc mông rống lên vài cái “yes” .
Chén cơm đã được bảo vệ, khắp thế gian nào còn có chuyện nào tốt đẹp hơn chuyện này đâu!
Tôi ngừng nhảy nhót, nằm xuống trùm chăn lại, thở phào nhẹ nhõm, tốt đẹp nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ, trong đầu đột nhiên hiện lên một đạo tinh quang ——
Hình như hôm nay tôi còn có chuyện gì đó chưa làm thì phải?
Quên đi, không nghĩ nhiều nữa, dù sao sẽ không phải là chuyện gì quan trọng.
Ngày hôm sau, tôi mang cái đầu quấn băng từ bệnh viện đến thẳng chỗ làm, nhóm đồng nghiệp đều kinh ngạc hỏi han chuyện gì xảy ra, Tôi chỉ ha ha cười, đổ thừa mình xui xẻo, bị cửa toilet của khách hàng kẹp phải. Bọn họ càng cảm thấy kỳ quái chỉ hỏi tại sao khách hàng đó lắp cửa nhà vệ sinh sớm như vậy chứ cũng không hỏi gì thêm.
Tôi làm vài việc lặt vặt, bắt tay vào vẽ vài bản thiết kế nhưng tôi quyết định phải đến tận nơi xem xét cụ thể mới được. Lúc cầm túi xách đứng dậy, vừa lúc tôi nhìn thấy chị Triệu đang photo hồ sơ, trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ; Hôm qua, hình như tôi đã quên một người.
Hình như Trần Thượng Ngôn có hẹn tôi xem phim…
Tôi cuống quít lấy di động ra xem, máy hết pin. Tôi ôm đầu, không biết phải làm gì, nhanh chóng rút cục sạc trong ngăn kéo, sạc pin, khởi động máy. Máy vừa mở tôi trợn tròn mắt: trong máy có hơn hai chục cuộc gọi n