Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341534
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1534 lượt.
nghe như mẹ già sắp sửa đánh người rồi.
“Cho cô ấy ngủ thêm một lát nữa đi, không sao đâu bác.”
Giọng nói này…
Tôi mở bừng mắt, ngồi phắt dậy, đến khi thấy người đang đứng trước cửa thì đầu óc choáng váng, vỗ mạnh mấy cái vào đầu mình cho đến khi biết chắc mình không nằm mơ mới kinh hãi kêu lên: “Anh! Anh từ đâu nhảy ra vậy?”
Tần Mạch, anh muốn đột nhập vào tận sào huyệt của tôi luôn sao?
Tần Mạch nhíu mày, trong ánh mắt có chút tức giận nhưng e ngại sự có mặt của mẹ tôi nên không biểu lộ gì, ngược lại mẹ tôi lại nổi giận đùng đùng: “Nhảy cái gì mà nhảy? Con xem con giống cái gì! Mau đi rửa mặt, chải đầu cho mẹ! “
Tôi cào đầu: “Mẹ, anh ta…”
Mẹ tôi dịu dàng nhìn rồi đến vuốt tóc tôi nói: “Mẹ biết con hiếu thảo, nhưng năm mới tết đến thì Tiểu Tần cũng phải về nhà một chuyến thăm hỏi mọi người, làm sao mà theo con được? Gia đình người ta có mỗi một đứa con trai, mình là con gái phải biết lý lẽ một chút. Con coi, hôm nay Tiểu Tần cũng đã đến tìm con rồi phải không?”
Tôi dại ra: “Cái gì?”
“Người trẻ tuổi nóng nảy cãi nhau là chuyện bình thường, con cũng đừng bướng bỉnh nữa, Tiểu Tần cứ liên tục nhận lỗi làm mẹ cũng áy náy, con mau rửa mặt rồi nói chuyện đàng hoàng với nó.”
Tôi chậm rãi tiêu hóa những lời mẹ già vừa nói rồi cười lạnh, không hổ danh là gian thương, anh lừa dối mọi người rồi đến nhà tôi lừa luôn sao. Tôi hung hăng nhìn Tần Mạch thì thấy anh đang ngó lơ lên tường, hình như cảm nhận được ánh mắt giết người không đao của tôi, anh thản nhiên nhìn lại, điệu bộ như mọi chuyện không liên quan đến mình nhưng tôi lại thấy rõ ràng ý cười đầy mắt ai kia.
Khi rửa mặt, chải đầu xong xuôi, lấy lý do đi mua đồ ăn sáng, tôi kéo Tần Mạch ra ngoài. Đi một đoạn áng chừng có thể tránh được tầm quan sát từ ban công nhà mình, tôi mới lạnh lùng trừng mắt nhìn anh trong chốc lát, hỏi: ” Sao anh biết địa chỉ nhà em?”
Anh nói như không: “Em có bạn tốt thiệt đó, anh chỉ nói anh muốn tỏ tình với em thì cái gì cô ấy cũng khai ra hết.”
Trình Thần! Cái đồ phản quốc thông đồng với địch!
Tôi đỡ trán: “Tần tiên sinh, anh muốn dồn em vào đường cùng sao.”
Anh nói: “Nếu người ở cuối đường là anh, em có gan đi tiếp thì anh cũng không ngại.”
“Anh có biết sẽ có hậu quả gì không? Mẹ anh sẽ nghĩ anh là đối tượng kết hôn của em! Chuyện đó và chuyện hai chúng ta sống chung là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau!”
“Chuyện đó cũng thường thôi, mẹ anh cũng nghĩ y như vậy.”
Cằm tôi rơi xuống, tôi giương đôi mắt cá chết nhìn anh “Anh nói chơi?”
Anh nhíu mày đánh giá tôi, khóe môi hơi trễ nhìn không ra hờn giận, im lặng một chút rồi trầm giọng “Đến giờ em vẫn nghĩ anh đang đùa giỡn sao?”
“Nếu không thì sao?”
Anh khoanh tay lại, làm ra vẻ cao cao tại thượng: “Bạn học Hà, Mao Chủ Tịch từng nói, nếu không lấy kết hôn làm mục đích yêu đương đều là bọn lưu manh đểu giả. Anh là quý ông, anh không làm trò lưu manh, đểu giả.”
Tôi thở dài thật sâu, lần đầu tiên cảm thấy, tôi hoàn toàn bất lực trước người này…
“Quên đi.” Tôi lắc đầu, “Đi ăn sáng trước, phải no bụng mới có sức đối phó anh được.” Tôi xoay người định đi bỗng dưng chựng lại, “Tần Mạch, anh lái xe tới đây?”
“Ừ.”
Từ A thành đến C thành, lái xe ít nhất cũng phải mất hơn bốn tiếng, bây giờ là mười một giờ vậy từ bảy giờ sáng anh đã xuất phát….
“Anh chưa ăn sáng đúng không.” Trong lòng tôi hơi giận dữ, ” Anh tưởng người anh làm bằng kim cương sao? Cứ bạc đãi nó như vậy mà không sợ nó biểu tình? Đã đau bao tử còn không biết tự chăm sóc nữa.
Anh bị tôi mắng, hơi ngẩn người, không nói được lời nào. Tôi kéo anh ra khỏi khu nhà định tìm chỗ mua cháo, nhưng tết nhất chẳng có quán ăn nào mở cửa, tôi đành phải kéo anh về nhà.
Trên đường bị tôi lôi kéo nhưng anh lại rất im lặng, lúc đầu là tôi túm đôi bàn tay khô ráo, ấm áp của anh nhưng đến nơi không hiểu sao toàn bộ bàn tay của tôi đã nằm gọn trong bàn tay người nào đó, trong cái lạnh mùa đông lại mang đến sự ấm áp cho cả thân thể tôi.
“Hà Tịch.” Lúc vào thang máy, trong không gian nhỏ hẹp chỉ có hai chúng tôi, anh đột nhiên dịu dàng gọi tôi, “Hai ngày nữa, đến nhà chúc tết ba mẹ anh đi.”
Ý trong lời nói này tôi hiểu được. Tôi lặng im, không lên tiếng trả lời, tay anh càng siết chặt tay tôi, mười ngón tay đan vào nhau ấm áp.
“Em nói “không” được không?” Tôi hỏi.
“Không được.” Anh cương quyết.
Tôi đảo cặp mắt trắng dã: “Vậy anh còn hỏi em làm gì?” “Đinh”, cửa thang máy mở ra, chúng tôi bước ra, ngoài hành lang hơi tối, anh kéo tay tôi lại: “Hà Tịch…”
Tôi không đợi anh nói hết câu, kiềm chế không nổi bèn hùng dũng xoay người, khí phách đè Tần Mạch vào tường, hai tay ôm mặt anh, chủ động hôn thật sâu, quả thật có thể xem như một nụ hôn có tính đoạt thành chiếm lũy vậy!!!
Khi anh ấy còn đang đờ người thì tôi buông tha việc đoạt thành, tách người ra. Trong mắt anh hoang mang khó hiểu, tôi nói: “Tần Mạch, một ngày nào đó anh sẽ hối hận vì trêu chọc đến em.”
“Không phải anh nói bây giờ anh chưa thích em sao. ” Tôi hí mắt, cười nói, “Một ngày nào đó không xa,