Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341536

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1536 lượt.

hu trò chơi đều vây xung quanh mình, mặt ai cũng hiện lên vẻ khó tin thậm chí kinh hoàng.
Tôi vẫn ngơ ngác, Tần Mạch cũng nhíu mày, không ngừng hỏi tôi đau ở đâu?
Tôi nhìn bộ dạng lo lắng mà không biết làm sao của anh một hồi không hiểu sao bỗng dưng lại bật cười ra tiếng.
Bốn phía vang lên tiếng hút khí lạnh, Tần Mạch giật mình, thoáng ngây người.
Lúc này tôi mới có cảm giác gương mặt mình có chút nhớp nháp, tôi sờ một cái rồi nhìn, má ơi, sao đỏ hoét thế này! Tôi sợ đến nhảy dựng lên, tôi đổ máu lúc nào…nhưng nhìn kỹ đỏ tươi thế này thì chắc không phải là máu rồi.
Hình như là…
“Ái chà! Đó là thuốc màu!” Một cô gái mặc quần áo lao động cuối cùng đã nhận ra chất lỏng trên mặt tôi “Thuốc màu này là hôm trước sơn sửa bên trong có, người đẹp, mau đến đây tôi dẫn cô đi rửa sạch, coi chừng để lâu rửa không ra đó.”
Nghe được câu này, tôi bị chấn động vội ba chân bốn cẳng chạy theo cô gái kia, Tần Mạch ở sau lại lôi kéo không chịu buông, tôi gắt lên: “Anh muốn em bị tàn phai nhan sắc sao? Sau này mỗi ngày em đều vác cái mặt vẽ vời y như hát Xuyên kịch này ra ngoài với anh thử coi ai xấu hổ! “
Anh bị tôi rống lên, ngạc nhiên rồi cũng buông tay ra.
Tôi cũng không có lòng dạ nào mà quan tâm đến các sắc thái tình cảm trong mắt anh, vội vàng cắm đầu chạy một mạch.






Anh thực ngây thơ
Sau khi chà sát gần tróc da thì cũng rửa sạch được thuốc màu trên mặt nhưng bộ quần áo thì coi như xong, chỉ còn nước đem vứt. Tôi quay lại chỗ Tần Mạch thì thấy nhân viên khu trò chơi đang rối rít xin lỗi anh, tôi tức giận bước tới nói với người quản lý: “Loại nhà ma này chẳng qua làm cho người ta chơi cho vui thôi, nhân viên của anh làm vậy thật quá đáng! Tuy tôi không cẩn thận có dẫm vào tay anh ta một cái nhưng anh ta lại mang thù, dọa tôi sợ đến mức này thì làm sao!”
Thái độ của người quản lý rất nhã nhặn, vừa nghe tôi nói vừa cúi đầu nhận lỗi nhưng đến khi tôi nói xong thì anh ta sửng sốt nói: “Từ trước giờ chúng tôi không bố trí nhân viên trong nhà ma này.”
“Nói bậy, vậy cái gì chụp chân, chụp vai tôi trong kia!” Tôi đang suy nghĩ người này có phải đang định trốn tránh trách nhiệm không.
“Đúng là lúc trước có cho người giả ma trong này nhưng từ sau khi sửa chữa thì tất cả đều do máy móc đảm nhiệm, trong nhà ma không có nhân viên nữa nên màn chụp chân chỉ cần cô nhẹ nhàng tránh thì máy sẽ tự động buông ra thôi.”
Anh nói như vậy …
Vào phía trong hậu trường tôi phát hiện, thì ra con đường tối thui chúng tôi đã đi là một đường tròn, các đạo cụ bên trong lần lượt thay đổi, thỉnh thoảng còn nghe được tiếng thét chói tay của người chơi mới vào.
Người chơi vừa đi vừa nơm nớp lo sợ các thứ cứ thình lình xuất hiện thì bên trong các loại đạo cụ cũng bay ra bay vào không ngừng. Thì ra gương mặt tôi thấy là của một con yêu quá áo trắng, nó vận hành rất đơn giản, từ bên trái chuyển sang bên phải sau đó xuất hiện ở một cái lỗ để dọa người. Lúc tôi khom người xem cái lỗ thì ngay lúc nó lướt qua nên bị dọa đến mất bình tĩnh, cái gì cũng không biết nên dĩ nhiên không nhìn thấy nơi nó nhảy ra sau đó. Chân tướng rõ ràng, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Quần áo dính màu đỏ nhoe nhoét y như dính máu nên kế hoạch cưa trai nơi công viên trò chơi của tôi coi như hoàn toàn phá sản và đành phải lủi thủi quay về.
Sau khi lên xe, Tần Mạch nửa cảm khái, nửa buồn cười nói: “Hôm nay em để anh chứng thực sự bi thảm của câu tục ngữ tiền mất tật mang sao?” Tôi hung hăng trừng mắt với anh còn anh thì tỉnh bơ, dựa vào một bên xe cười chế nhạo: “Vậy nhờ em nói cho anh biết, em tốn công như vậy là muốn cái gì”
“Chết tiệt, không bao giờ chị đây tin phim Hàn Quốc nữa, cái gì mà công viên trò chơi là nơi tạo ra ký ức tốt đẹp!” Tôi thở phì phì, quay đầu không nhìn anh. Phong cảnh ngoài cửa sổ trôi qua vùn vụt, tôi liếc anh một cái rồi nhỏ giọng: “Tần Mạch, hỏi thật hôm nay anh có bị em quyến rũ chút nào không…Một chút cũng được?
Anh trầm ngâm trong chốc lát, dường như đang lựa lời mà nói: “Hà Tịch, so sánh đơn giả nhé, nếu xem việc quyến rũ đàn ông như việc bắt cá thì em cứ tung lưới, anh sẽ tự nguyện chui vào, nhưng…”
“Nhưng?”
Anh thản nhiên nhìn tôi: “Vậy mà thứ em dùng là đại bác, là lao săn cá voi để bắt anh, làm anh bị thương.”
“Cho nên?”
“Bây giờ xem như anh tan nát, em cứ xem rồi làm sao thì làm đi.”
Không ai lên tiếng nữa, lát sau tôi thở dài một tiếng: “Tần tiên sinh, chúng ta đi ăn cơm đi, em muốn ăn gỏi cá.” (sinh ngư phiến.)
Lần đầu tiên giở thủ đoạn cưa cẩm Tần Mạch kết thúc ở cảnh ảm đạm tôi điên cuồng nhai, nuốt cá sống. Tối hôm đó, đang trong màn “dạo đầu”…
“Ah…” Tần Mạch kêu một tiếng giống như thống khổ, cử động càng lúc càng nhanh, còn tôi trong bóng tối đột nhiên nhớ đến chuyện quỷ dị sáng nay liền cả người chấn động, lập tức đẩy Tần Mạch.
Tôi thở hổn hển còn Tần Mạch phát khùng: “Hà Tịch!”
“Em… Em chỉ nghĩ nếu trong nhà ma kia toàn là máy móc vậy cái tay em đạp lên là cái gì!”
“Quan tâm làm gì.”