Địa Ngục Cấm Ái: I Love My Sister
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341535
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1535 lượt.
g tầm mắt xem tư thế oai hùng của chị quét sạch mọi trò chơi nè.”
Anh ngán ngẩm thở dài, gần như thì thào tự nói: “Tôi phải nghĩ đến, đáng lẽ tôi phải nghĩ đến …”
Làm gì mà tôi có thời gian nghe anh lảm nhảm vội vàng kéo anh đi mua vé một loạt trò chơi mạo hiểm, càng mạo hiểm càng kích thích, chơi càng vui. Tần Mạch giãy dụa một hồi rồi cũng bị kích động vì câu “đồ nhát gan” của tôi mà lao vào chơi.
Chơi xong một vòng, đầu tôi hơi choáng váng, chân run nhưng tâm tình vô cùng phấn khởi, Tần Mạch vẫn bình thản như mọi khi nhưng mặt có hơi xanh, tôi chống nạnh, nhìn anh cười lớn: “Tần Mạch, khó chịu không?”
Anh ngồi trên ghế, thản nhiên liếc tôi một cái: “Hà tiểu thư, em quyến rũ người khác bằng biện pháp nhẹ nhàng hơn không được hả?”
Tôi cười đểu, nâng cằm anh lên nói: “Tần tiên sinh, đây là cô gái mà anh xem trọng đó, anh còn dám đem em về nhà sao?”
Anh bình tĩnh quay đầu né tránh móng vuốt của tôi, nhấp một ngụm nước nói: “Đem về thì đã đem về nhiều lần rồi, Hà Tịch, em tỉnh đi, đã bị người ta ăn sạch sành sanh rồi còn từ chối gì nữa.”
Tôi hừ lạnh một tiếng, thái độ lạnh nhạt của anh làm tôi cực kỳ khó chịu, tôi nhìn khu nhà ma xa xa rồi nói với anh: “Tần Mạch, chúng ta đi vào trong đó đi.”
Anh nhìn chỗ tôi đang chỉ, khinh thường phát biểu: “Anh mà thèm đi cái chỗ dành cho con nít đó?”
Tôi lẳng lặng nhìn anh, sau một hồi không nghe tiếng phản bác của tôi, anh ngẩng đầu nhìn tôi, sau đó cả hai nhìn chằm chằm nhau một lúc lâu…
Kết quả là, tôi nắm tay dắt anh thẳng đến cái chỗ chỉ dành cho con nít chơi đó.
Nhà ma này làm cũng được nhưng đối với tôi và Tần Mạch thì đây chỉ là trò trẻ con, đường tối đen nhưng anh ung dung nắm tay tôi thẳng tiến, mặc kệ thỉnh thoảng ánh sáng xanh ma quỷ lóe lên hay xác ướp thình lình xông vào thì anh vẫn xem như không thấy mà dắt tôi đi tới.
Không thể phủ nhận, bóng dáng vững chãi, bàn tay ấm áp của anh đã mang đến cảm giác an toàn cho tôi, sự thất vọng vì anh không sợ hãi bay biến đâu mất.
“Tần Mạch, anh không sợ sao?” Tôi chỉ tay vào bàn tay trắng bợt đang túm chặt cổ chân anh nói “Cái này làm em sợ.”
Anh quay đầu, khuôn mặt trong ánh đèn bợt bạt có chút âm trầm: “Mấy thứ này rất vụng về .”
“Vậy sao anh không đi nữa?”
“Nó kéo lại không cho anh đi.” Nói xong chỉ chỉ vào bàn tay đang nắm cổ chân mình.
Tôi ngượng ngùng, gượng cười nói: “Em nghĩ, chắc là tại lúc nãy sợ quá nên em mới đá nó một cái…”
Thường thì mấy bàn tay hay túm chân khách chơi trong các nhà ma đều do người thật làm, chắc là vừa rồi túm được cổ chân tôi mà tôi lại tránh ra theo bản năng rồi dùng gót giày nghiến cái “vật thể không rõ” kia một chút nên tay người nọ hẳn là đau thấu trời đi…
Tần Mạch lặng người, tôi nhanh chóng cười lấy lòng nói: “Anh đợi một chút để em xin lỗi người ở trong.”
“Anh gì ơi!” Tôi khỏ khỏ vách tường bằng ván gỗ nói, “Vừa rồi tôi không cố ý! Xin lỗi anh!”
Bên trong không có ai trả lời, tôi hơi kỳ quái: “Anh ta vẫn không chịu thả anh sao?”
Tần Mạch bĩu môi, từ chối cho ý kiến. Trong lòng tôi thầm mắng nhân viên trong nhà ma này cũng không biết phân rõ phải trái, bị dọa sợ đến vậy thì phản ứng của tôi cũng bình thường thôi mà, tôi đã xin lỗi rồi sao còn muốn làm khó chúng tôi.
Tôi lại gõ gõ vào tường ôn tồn xin lỗi, nhưng cái tay nắm chân Tần Mạch vẫn cương quyết không buông ra, tôi giận rồi nha, không cần suy nghĩ nhiều liền ngồi xổm xuống định gỡ bàn tay kia ra nhưng vừa chạm vào thì tôi rụt tay lại rất nhanh: “Này… sao tay người này lạnh như băng vậy trời…”
Tần Mạch còn châm dầu vô lửa: “Chân của anh đều bị lạnh đến đau buốt rồi.”
Tôi ngẩng đầu nhìn Tần Mạch, chỉ thấy sắc mặt của anh dưới ánh sáng đèn trắng bệch có vẻ thập phần quỷ dị, trong lòng tôi phát run, giả bộ bình tĩnh nói: “Đừng có giở trò, anh tưởng dọa được em hả.”
“Tiếc thật.”
Ngay dưới chân tường có một cái lỗ đen ngòm to bằng nửa đầu người, bàn tay từ đó thò lên bắt người. Trong lòng tôi âm thầm sợ hãi, tôi chậm rãi cúi đầu, nhìn cái lỗ tối om on kia gọi: “Anh gì ơi…”
Bỗng nhiên, một gương mặt trắng bệch xuất hiện thoáng qua trong cái lỗ đó, trong đầu tôi nổ cái đùng, vô thức hết lên kinh hãi, tôi bật dậy, lảo đảo lùi hai bước. Tần Mạch định đưa tay kéo tôi lại nhưng không được, tôi đấm mạnh liên tục vào tấm vách gỗ trống rỗng làm nó phát tiếng nổ, tấm vách chao đảo rồi một cái gì đó nện vào đầu tôi, một loại chất lỏng không rõ hắt thẳng vào mặt tôi. Cái gì thế này… Hôi quá, chắc không phải là a xít sunfuric chứ!
Tôi hoảng sợ cực độ, ngay cả kinh hô cũng không được.
“Hà Tịch!” giọng nói của Tần Mạch có chút kích động, khi tôi còn mờ mịt thì anh đã giữ chặt tay kéo tôi vào lòng “Không sao, không sao.” Anh nhẹ giọng an ủi, nhưng tay vẫn khẽ run, “Để anh mang em ra ngoài trước.”
Khi anh đưa tôi ra khỏi nhà ma thì tôi đã cóc thèm quan tâm chuyện bàn tay nắm chân Tần Mạch là sao, trong đầu hoàn toàn hỗn loạn.
Thấy ánh mặt trời, tâm trạng lo lắng, hoảng sợ của tôi cũng được an ủi ít nhiều, lúc này tôi mới phát hiện rất nhiều nhân viên k