Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341538
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1538 lượt.
em muốn anh khóc lóc nói yêu em mới được.”
Hành lang tối tăm vô cùng yên tĩnh, tôi có thể nghe thấy hô hấp nặng nề của anh dần dần bình tĩnh lại.
“Hà tiểu thư, anh cũng trông chờ ngày đó.”
Trò chuyện suốt đêm
Tôi không cách nào tưởng tượng được cuộc sống có Tần Mạch, rồi cùng anh kết hôn sẽ như thế nào nhưng tôi biết một trang sách mới đã mở ra trong cuộc đời tôi.
Tết này tôi chỉ ở nhà có ba ngày rồi đi nhưng chẳng những mẹ không buồn phiền mà còn giúp tôi sửa soạn hành lý, mừng như điên tống tôi lên xe Tần Mạch. Đối với bà mà nói, con gái có thể đón tết với gia đình bạn trai đáng giá hơn nhiều so với đón tết tại nhà mình.
Bà luôn lo lắng tôi với tính cách mạnh mẽ khó tìm được bạn trai tốt, tuổi già hiu quạnh, bây giờ đã gặp Tần Mạch, bà cũng có thể tạm thời an tâm .
Tạm thời…
Tám chữ gia đình hòa thuận, vui vẻ, khoái nhạc lấp lánh trôi qua đầu tôi, tôi cảm thấy trong bức tranh hòa hợp chỉ còn thiếu một đứa nhỏ khóc nháo ầm ĩ là đã thành một bức tranh gia đình hoàn mỹ….
Dùng cơm xong, Tần Mạch và ba đến thư phòng bàn chuyện làm ăn, tôi ngồi trên sô pha xem ti vi với dì Tần. Trong tết, chương trình hài phong phú, tôi và dì Tần xem đến nhập tâm, gặp tình tiết buồn cười, tôi và bà cười liên hồi thậm chí tôi còn lôi ra vài chuyện mà tôi đã gặp trong cuộc sống tương tự như vậy để kể .
Tôi nắm tay dì Tần hưng trí bừng bừng nói: “Dì đừng coi nữa, có lần con đi xe buýt cũng gặp trường hợp y như vậy. Lúc con lên xe thì hết chỗ ngồi, chưa kịp tìm thấy chỗ vịn thì xe chạy, con thì mang giày cao gót nên nghiêng ngả một hồi liền ngã ngửa ra phía sau.”
“Ngã không?”
“Không, may là con phản ứng nhanh, liền chụp đại cái gì gần nhất, kết quả là con bắt được cái gì mềm mềm, nhão nhão đến lúc đứng vững nhìn lại thì dì đoán coi con chụp trúng cái gì?” Dì Tần tò mò nhìn tôi, tôi cười hỉ hả một hồi mới nói, ” Là cái mặt của ông già sáu mươi tuổi! Răng giả của ông ấy còn bị con móc ra luôn, lúc đó con vừa áy náy vừa buồn cười, xin lỗi không ngừng. May là ông ấy tốt tính, lắp lại răng cho chắc xong còn khen con ‘Cô gái nhỏ! Phản ứng thật nhanh nhưng lại túm chỗ không nên túm! ” Dì chưa thấy mọi người lúc đó đều cười lăn ra đâu”.
Dì Tần cười đến đau bụng: “Ôi a, Tịch Tịch, con đúng là đứa dở hơi.”
Xem tivi không bao lâu, tôi và dì Tần còn đang cười không khép miệng thì cha con Tần Mạch từ thư phòng bước ra, cả hai vừa bàn xong công việc, trên mặt vẫn còn chút nghiêm túc, thấy bộ dáng của tôi và dì Tần, nét mặt không khỏi nhu hòa lại.
“Nói chuyện gì mà vui vậy?” ba Tần hỏi.
“Con của anh đem về một đứa dở hơi, chọc em cười muốn chết.” dì Tần cầm tay chồng, giả vờ giận dữ nói, “Anh nhìn đứa con của anh đi, thật thà, khô khan giống y như anh, không bằng một góc biết làm người ta vui vẻ của Tịch Tịch.”
Ba Tần cười nhẹ nói: “Không phải nó đã tìm một cô con dâu đáng yêu về cho em sao? Tha cho nó đi.”
“Được rồi, nể mặt anh đó.”
Thân thể dì Tần yếu đuối, tán gẫu không bao lâu thì ba Tần đẩy bà về phòng nghỉ ngơi. Phòng khách chỉ còn tôi và Tần Mạch, anh híp mắt nhìn tôi: “Giỏi nha, nhanh như vậy đã lấy lòng ba mẹ anh rồi.”
“Quá khen, quá khen, nhưng so với Tần tiên sinh vẫn chậm hơn một chút.”
Anh cười khẽ một tiếng: “Như vậy, Hà tiểu thư, hiện giờ có phải chúng ta nên trở về phòng ngủ không? Nói vài chuyện thú vị?”
Tôi hơi đỏ mặt, liếc anh một cái: “Đồ lưu manh!” Sau đó liền chạy một mạch đến phòng ngủ của anh, “Em đi tắm trước.”
Bên ngoài cửa sổ bóng đêm bao trùm, trên giường trong phòng tôi và anh quấn quýt nhau chuẩn bị làm chuyện người lớn, trong tiếng thở gấp gáp bỗng nhiên Tần Mạch khàn giọng hỏi: “Em muốn đêm nay nên mở đèn hay tắt đèn đây?”
“Đã… đã đến nước này mà….anh…đồ đểu, có phải là hỏi đã quá trễ hay không!”
“Anh vẫn thấy nên tắt đèn làm chuyện tiếp theo vẫn tốt hơn.”
Đèn tắt tối thui.
“Ah…” Tôi còn chưa kịp phun ra âm thanh kinh nghi thì đã bị chặn lại, sau đó liền bị làm cho đứt quãng, giọng nói tôi có chút phẫn nộ, tiếng được tiếng mất: “Em…Em chưa nói, chưa nói xong… Muốn, muốn ở trên!”
“Không phải chúng ta đang bàn sao.”
Kết quả là, tôi và anh bàn chuyện trắng đêm…
Sáng sớm hôm sau, tôi tỉnh dậy trong vòng tay Tần Mạch, ánh nắng ban mai len lỏi vào phòng, tôi nhìn rèm mi thật dài của anh khẽ động báo hiệu chủ nhân của nó sắp tỉnh giấc.
“Tần Mạch.” Tôi gọi anh, đôi mắt nâu của anh chậm rãi nhìn sâu vào mắt tôi nhưng vẫn có chút mơ màng, thấy anh mờ mịt chuẩn bị nhắm mắt ngủ tiếp, tôi tung đòn sát thủ: “Đột nhiên em đã nghĩ ra một biện pháp quyến rũ anh.”
Hai lỗ tai anh giần giật, sau đó mở một con mắt, rồi mở tiếp con kia, chớp vài cái rồi nhìn tôi: “Anh có thể nói anh cũng có phần chờ mong chuyện đó sao?”
“Đúng .”
Công viên trò chơi thành phố C
Tôi dạo qua một vòng nhìn mấy trò chơi quay cuồng trên cao rồi đột nhiên rơi tõm xuống, xoay vòng vòng rồi nghe tiếng người chơi la hét chói tai, tôi vỗ nhẹ vai Tần Mạch đang đứng hóa đá “Cho cưng mở rộn