Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Tác giả: Tâm Văn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341492

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1492 lượt.

sao phải mỉa mai tình cảm của tôi? Vì sao em phải đập nát giấc mộng đẹp của tôi? Tôi vốn ngỡ, em lớn lên trong một gia đình bình dân thanh tao, bản tính dịu dàng chẳng hại ai. Chẳng ngờ rằng, em cũng biết cách đâm người khác một nhát thương tích đầy mình.
Dương Tịch trong một phút xúc động, cậu bất chấp tất cả, xé nát bức thư, hệt như cậu đang xé toạc con tim của chính mình, cảm giác đau buốt khó chịu.
Bắt đầu từ hôm nay, cảm giác cậu dành cho Diệp Phiên Nhiên không chỉ đơn thuần là tình cảm đơn phương của chàng trai với một cô gái mà còn là sự pha trộn giữa tình yêu và lòng thù hận, là sự dằn vặt đau đớn không thể diễn đạt bằng lời.






Trong thư Diệp Phiên Nhiên căm phẫn nói rằng muốn Dương Tịch sau này đừng xuất hiện trước mặt cô nữa. Cô cũng hiểu rằng thực tế việc này căn bản không thể nào làm được.
Khuôn viên trường học rộng lớn như vậy, lớp hai và lớp tám bậc trung học năm thứ hai cách nhau không xa, chỉ cách một tòa nhà lớp học. Tuy Dương Tịch không đến lớp ban xã hội nữa nhưng thi thoảng cô vẫn bắt gặp bóng dáng cậu.
Tâm tình Diệp Phiên Nhiên xuất hiện sự biến đổi kỳ lạ. Bức thư tình dào dạt ướt át mấy ngàn câu cùng những lời văn câu chữ mãnh liệt cháy bỏng đã làm xáo trộn nghiêm trọng cảm xúc trong cô. Mỗi ngày, vừa bước vào cổng trường cô liền cảm nhận được cặp mắt trong đám đông lặng lẽ dõi theo cô.
Giờ tập thể dục giữa giờ, tuy cả trường với hàng ngàn học sinh, giữa một vùng trời đồng phục áo trắng quần xanh nhưng vừa liếc nhìn cô nhận ra ngay Dương Tịch. Dáng người cao ráo, đứng ở hàng dưới cùng hàng ngũ lớp tám. Đứng trong hàng ngũ dài đó, cô không khỏi suy ngẫm, liệu cậu có trông thấy mình không?
Lẽ dĩ nhiên, cô có nhiều cơ hội thấy cậu hơn, sáng sớm thứ Hai hàng tuần, nhà trường tổ chức nghi thức kéo cờ. Trung học cơ sở, trung học phổ thông, mỗi cấp cử ra hai người kéo cờ, hai người nâng lá cờ, bốn người luân phiên nhau. Dương Tịch phụ trách kéo cờ bậc trung học năm hai. Mỗi lần như vậy, Diệp Phiên Nhiên liền trông thấy dáng vẻ hiên ngang hùng dũng của Dương Tịch trong nghi thức kéo cờ.
Cứ coi như đây là kỷ niệm thời thanh xuân, là hồi ức của tuổi trẻ xốc nổi.
Diệp Phiên Nhiên ngỡ rằng Dương Tịch đã rời xa khỏi cuộc sống của cô. Từ nay về sau cô không cần phải phiền muộn vì cậu nữa.
Cuộc sống lại quay về sự yên tĩnh ban đầu. Hàng ngày vào lớp nghe giảng, ghi chép bài vở, tan học cô cùng đám bạn Hạ Phương Phi tản bộ trên con đường rợp bóng hoặc đứng tựa người ngoài hành lang chuyện trò. Về nhà, cô bận rộn giải các loại đề thi, học thuộc từ vựng tiếng Anh.
Thời gian cứ thế trôi mãi đến đầu thu năm 2000, Diệp Phiên Nhiên bước vào năm thứ ba bậc trung học.
Những ai trải qua thời trung học đều biết rằng, đây là thời kỳ “bóng đêm trước khi trời hửng sáng”, tăm tối đến mức không nhìn thấy ánh sáng ban ngày, một cuộc sống không phải dành cho con người. Nào kiểm tra cuối kỳ, giữa kỳ, bài thi thử, giải đề thi chung. Bài ghi chép mãi không hết, bài tập làm hoài không xong, cộng thêm những lời càm ràm nhắc nhở của bậc phụ huynh cùng thầy cô giáo không ngừng văng vẳng bên tai nhắn nhủ đi nhắn nhủ lại chẳng còn bao nhiêu ngày nữa là đến kỳ thi.
Dù rằng cuộc sống năm ba trung học đầy tăm tối nhưng vẫn xuất hiện một vài nhạc đệm đan xen, trở thành đề tài bàn luận của đám bạn sau giờ cơm trưa, trong số đó là Đồng Hinh Nguyệt.
Vẻ đẹp của Đồng Hinh Nguyệt tăng dần theo năm tháng từ vị trí hoa khôi ở lớp vươn lên chức hoa khôi toàn trường, tiếng tăm lẫy lừng. Hàng ngày đều có nam sinh ở lớp khác mò sang tận lớp tìm Đồng Hinh Nguyệt. Đồng Hinh Nguyệt gần như chẳng khước từ ai, trốn học cùng bọn họ ra ngoài lang thang.
Bố của Đồng Hinh Nguyệt là chủ doanh nghiệp tư nhân lớn nhất thành phố D, ông bỏ tiền quyên góp xây dựng thư viện mới cho trường. Cũng vì lẽ đó mà từ giáo viên chủ nhiệm lớp đến giáo viên bộ môn đều đối xử khá thoáng với cô. Chỉ cần không có biểu hiện gì quá đáng còn thì đa phần thầy cô đều “mắt nhắm mắt mở” với cô. Thế là, cô ngày càng trắng trợn, giờ học buổi chiều gần như đều không đến lớp, không phải đi xem phim thì đi sàn nhảy karaoke cùng đám con trai.
Những tin đồn về Đồng Hinh Nguyệt dần lan xa, đại loại như: Đồng Hinh Nguyệt hẹn hò cùng nam sinh nào đó tại vách núi sau trường học, hay Đồng Hinh Nguyệt ôm hôn một chàng trai dưới chân cầu vượt. Danh hiệu ngọc nữ xưa kia của cô giờ đã sa đọa, mỗi lần đám nữ sinh bàn luận về cô, giọng điệu ngày càng khinh miệt, biểu cảm mội lúc một khinh khi. Những từ ngữ như mồi chài, phóng đãng, lẳng lơ được dùng để miêu tả con người Đồng Hinh Nguyệt.
Triệu Hiểu Tình xưa nay vốn chẳng ưa gì Đồng Hinh Nguyệt, đáp giọng đầy hả hê: “Mình đã nói rồi mà, vẻ trong sáng của cô ta là do ngụy trang thôi, giờ thì rốt cuộc cũng lộ nguyên hình rồi!”
Diệp Phiên Nhiên lại hết sức thương tiếc cho Đồng Hinh Nguyệt. Điều kiện gia đình Đồng Hinh Nguyệt khá giả như vậy, lại xinh xắn thông minh là thế, cớ sao phải đắm mình trong trụy lạc, sa ngã đánh mất chính m