Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341501
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1501 lượt.
ài, gặp gỡ nhiều người, cứ mãi ru rú ở một chỗ, làm sao nên người được chứ?
Rồi ông quay sang vỗ về vợ: "Con cái chẳng qua chỉ đi học thôi, nếu em thực sự không yên tâm thì hết bốn năm lập tức triệu hồi nó về, không cho nó đi nữa, chẳng phải được hay sao?"
"Anh thì biết gì?" Mẹ cô phản bác: "Anh tưởng rằng Phiên Nhiên đi Nam Kinh sẽ còn quay về sao? Hiện giờ ở trường đại học yêu đương rầm rộ, nói không chừng nó ở lại Nam Kinh thành gia lập thất luôn đây!"
Thành gia lập thất? Nghe thấy cụm từ này, Diệp Phiên Nhiên chợt hoài nghi, hóa ra, kỳ thi đại học không chỉ quyết định vận mệnh của Tiêu Dương, của Hạ Phương Phi mà còn cả của cô và Thẩm Vỹ nữa.
Đem cả cuộc đời và vận mệnh của mình gửi gắm vào một kỳ thi quả thực là chuyện phiêu lưu hoang đường! Cô không dám mường tượng đến mấy tháng sau, cảnh tượng tàn khốc với thiên binh vạn mã đi qua chiếc cầu độc mộc, chỉ đành gượng ép mình đối mặt với sách vở, học thuộc những từ vựng tiếng Anh khô khan cùng những chú giải về lịch sử.
Chiều thứ Sáu, tiết học cuối cùng là môn lịch sử, giáo viên giảng giải sơ lược về đề thi lần trước rồi tuyên bố cho mọi người tự học.
Bài thi lần này của Diệp Phiên Nhiên không tốt lắm, chỉ đạt được 78 điểm, Hạ Phương Phi, đạt điểm cao nhất lớp, 95 điểm.
"Truyền thụ chút ít kinh nghiệm đi, những chú giải danh từ này mình học hoài không thuộc!" Diệp Phiên Nhiên chỉ vào dấu chéo đỏ trên đề bài: "Cậu có bí quyết gì thế?"
"Bí quyết à? Chỉ có bốn chữ lịch sử nằm lòng!" Hạ Phương Phi nói.
"Hài!" Diệp Phiên Nhiên thở dài, đành gấp sách lại, miệng lẩm nhẩm học thuộc: "Cải cách chính trị Thương Ương là cuộc cải cách được áp dụng tại nước Tần vào năm 356 trước Công nguyên, cuộc cải cách đã làm dấy lên những tác động quan trọng trong những năm cuối thời Chiến Quốc…"
"Câu hỏi này, bảo đảm cậu biết!" Hạ Phương Phi cười bẽn lẽn.
"Câu nào?" Diệp Phiên Nhiên hỏi dò. Cô bạn ngồi cùng bàn đẩy cuốn đề cương lịch sử. trung học năm ba, lấy bút đỏ vẽ lên . "Trong lịch sử nước ta, triều đại nào đóng đô tại Nam Kinh?!\'\'
"Đi chết đi!" Diệp Phiên Nhiên đẩy cô ra: "Đã là lúc nào rồi mà cậu còn dám đùa giỡn nữa!"
"Tớ tưởng cậu nhìn thấy hai chữ Nam Kinh sẽ có cảm giác đặc biệt thân thiết chứ!" Hạ Phương Phi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Từ cửa sổ lớp hai năm thứ ba trung học nhìn ra là sân tập, hàng ngày buổi chiều đều có các nam sinh đến đó tập bóng rổ.
"Tan học, bọn mình đi xem bọn con trai chơi bóng đi!" Hạ Phương Phi nói: "Bố mình dạy, thời trung học phải biết cân bằng mọi thứ. Lúc học thì nghiêm túc học mà chơi cũng phải chơi cho mình. Dù sao, ngày mai cũng là cuối tuần rồi!"
Những gia đình bình thường, bố nghiêm khắc mẹ hiền hậu. Riêng Hạ Phương Phi là ngoại lệ, mẹ cô rất nghiêm khắc, cả ngày mặt mày khó đăm đăm, miệng đầy ắp lý lẽ, còn bố cô thì hòa nhã thân thiện, đối xử với con gái bình đẳng, đùa giỡn giễu cợt, hoàn toàn không có khoảng cách giữa hai cha con.
Diệp Phiên Nhiên hơi do dự, cô sợ giáp mặt Dương Tịch trên sân tập. Sau đó cô ngẫm nghĩ, thế này chẳng phải giấu đầu lòi đuôi, lạy ông tôi ở bụi này hay sao? Chỉ cần trong lòng không đen tối quỷ quyệt thì dù gặp lại có sao đâu, dù gì cậu ta cũng đã coi cô là kẻ ngang qua đường.
Ra đến sân tập, quả nhiên cô gặp Dương Tịch, nhưng cậu không ra sân tập, hai tay cho vào túi quần, tựa người ngồi trên ghế, mặt chẳng chút cảm xúc. Chẳng rõ có phải là ảo giác hay không mà Diệp Phiên Nhiên phát hiện trông cậu tiều tụy gầy guộc đi nhiều, cặp mắt không còn sáng trong nữa, mà dường như mập mờ che phủ bởi lớp màn u tối rậm rạp, sắc mặt khinh khinh cao ngạo chẳng coi ai ra gì.
Khuôn viên trường rộng lớn, hàng nghìn bộ đồng phục, Diệp Phiên Nhiên chẳng hề có ý kiếm tìm nhưng vẫn có thể sàng lọc ra hình bóng cậu đầy chuẩn xác ngay trong tầm ngắm của mình. Cảm giác kỳ lạ này, cô chẳng thể nào nói với bất kỳ người bạn thân nào, mỗi khi trông thấy cậu, cô vẫn vờ như di chuyển ánh mắt sang chỗ khác, tỏ vẻ không hề bận tâm đến cậu.
Dường như ngay lúc Diệp Phiên Nhiên xuất hiện thì Dương Tịch đã rất nhanh bắt kịp bóng dáng cô. Diệp Phiên Nhiên đổi kiểu tóc mới, tóc cô giờ đã dài ra, không còn để tóc mái như trước, tóc đuôi ngựa túm cao để lộ vầng trán sáng bóng cùng đôi mắt đen láy.
Tuy bị ngăn cách bởi sân tập cùng đám đông nhưng cậu vẫn có thể nghe thấy tiếng cô nói cười cùng,bạn bè, giọng cô lanh lảnh, thậm chí có phần chói tai. Cậu rất muốn nói với cô rằng, thực ra nụ cười hoạt bát vô tình đó không phù hợp với con người cô, nó khiến người ta cảm thấy có chút ngớ ngẩn. Cậu vẫn thích dáng vẻ dịu dàng trầm lặng của cô hơn.
"Này, đang nghĩ gì thế?" Trần Thần chạy ra từ sân bóng, đầu tóc ướt sũng mồ hôi: "Sao cậu không cùng ra sân chơi?"
"Không muốn chơi!" Giọng Dương Tịch uể oải hơi khàn khàn.
Trần Thần kéo mạnh chiếc áo gile ướt đẫm dán chặt trên người, ngồi xuống bậc thềm ngay trước mặt cậu, nói: "Làm gì thế, bao lâu rồi cậu không chơi bóng cùng bọn mình? Trước đó thì bảo vì lo chuẩn bị cho cuộc thi toán Olympia, giờ thì sao? Thi xong đoạt giải luôn rồ