Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Tác giả: Tâm Văn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341494

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1494 lượt.

đất ẩm ướt chiếu ra những tia sáng lấp lánh hệt từng mảnh kim tuyến.
Chẳng ai chú ý bên kia ngã tư đường cách chỗ bọn họ không xa, nơi ánh đèn le lói, là bóng hình cô đơn vắng lặng.
Gương mặt cậu trầm lắng như mặt nước, đôi tròng mắt khẩn khoản bối rối như có nỗi khổ khó nói nên lời.
Chỉ cách vài bước chân nhưng lại tưởng như cách xa trăm sông nghìn núi.






Trong ấn tượng của Diệp Phiên Nhiên, Tiêu Dương là chàng nam sinh tuấn tú với biệt tài nhà ngôn ngữ trẻ tuổi, ánh mắt cậu luôn ẩn chứa nét u buồn.
Sau khi quen thân với Tiêu Dương, cô mới biết được nguồn gốc căn nguyên vẻ u buồn của cậu. Cậu là đứa trẻ lớn lên ở nông thôn, học trung học cơ sở năm ba ở trường làng, do cần cù chịu khó, thành tích thi đậu vào trung học đạt loại xuất sắc được trúng tuyển vào trường trọng điểm Tam Trung. Nhưng cậu không quen lối sống nơi thành thị, nhất là sự xuất sắc giỏi giang của những bạn học ở thành phố, khiến cậu cảm thấy rất tự ti, cá tính cũng dần trở nên lập dị.
Với vốn hiểu biết cuộc sống hạn hẹp của Diệp Phiên Nhiên, cô vốn dĩ chẳng tài nào tưởng tượng được cuộc sống của những đứa trẻ dưới quê, không thể nào mường tượng được hàng ngày sau giờ học cậu còn phải chăn trâu, gánh nước, gánh củi; đến vụ mùa, cậu còn phải xuống ruộng cấy mạ, cắt lúa, trải qua những năm tháng tuổi thơ đầy gian nan vất vả.
"Khi đó chắc là vất vả lắm nhỉ?" Cô hỏi đầy thận trọng sợ làm tổn thương lòng tự trọng của cậu.
Tiêu Dương ôn hòa đáp: "Cũng chẳng có gì vất vả lắm. Cậu chắc là chưa từng về quê nên mới hỏi như vậy. Có nhiều điều thú vị mà những đứa trẻ ở thành phố không thể nào ngờ được. Mùa hè bọn mình ra sông bắt cá, mùa đông thì nướng khoai lang. Mình không nói khoác đâu, tay nghề nướng cá và khoai lang của mình tuyệt số một đấy!"
"Chẳng xá gì cả!\'\' Tiêu Dương vẫn nói giọng bình thản: \'\'Thi đỗ vào đại học là con đường duy nhất để mình thoát khỏi cánh cửa nhà nông. Đổi lại là cậu, cậu cũng sẽ cắm đầu cắm cổ mà học thôi!"
Tri thức thay đổi vận mệnh. Lần đầu tiên Diệp Phiên Nhiên lĩnh hội được hàm ý sâu xa của câu nói này.
"Chỉ tiếc là, kỳ thi môn văn có đoạt giải cũng chẳng ích gì. Đoạt giải kỳ thi các môn như toán, lý, hóa thì sẽ có thể được tuyển thẳng vào đại học!" Tiêu Dương than thở nói.
Diệp Phiên Nhiên chợt liên tưởng đến cách đây không lâu Dương Tịch đoạt giải nhì cuộc thi toán Olympia, ngoài cổng trường dán tấm băng rôn đỏ rực thật to.
"Đoạt giải nhì toán Olympia, được tuyển thẳng vào trường đại học nào?" Cô hỏi.
"Chẳng rõ nữa!" Tiêu Dương lắc đầu: "Nhưng mà, nghe nói Hạ Phương Phi được bình bầu là cán sự ưu tú xuất sắc cấp tỉnh, thi đại học sẽ được cộng thêm điểm!"
Lúc nói, tâm trạng cậu hơi chán nản. Cậu vốn định đăng ký cùng trường đại học với Hạ Phương Phi, thành tích học tập của hai người ngang nhau không phân được cao thấp. Nếu điểm thi đại học của Hạ Phương Phi cộng thêm vài điểm thì khoảng cách điểm số giữa hai người chênh lệch khá nhiều.
Diệp Phiên Nhiên biết rõ lý tưởng của Hạ Phương Phi, Đại học Bắc Kinh là nguyện vọng một còn Đại học Nhân dân là nguyện vọng hai. Trong thư Thẩm Vỹ nói nguyện vọng một của cậu là Đại học Nam Kinh.
Gần đến kỳ thi đại học, mỗi người đều có mục tiêu phấn đấu riêng. Những người khác đều ngày càng tiến gần đích đến của mình, duy chỉ có cô, mục tiêu vẫn đang nằm xa ngoài tầm ngắm.
Tiêu Dương nói nếu Diệp Phiên Nhiên sinh ra ở vùng nông thôn thì cô cũng sẽ phấn đấu cật lực, khổ luyện học hành. Diệp Phiên Nhiên cảm thấy hiện tại cô đã nỗ lực lắm rồi, vậy mà với năng lực và nền tảng của mình, dù cô cố gắng thế nào cũng chỉ có thể thi đỗ vào trường đại học chính quy bình thường, cách biệt rất xa với Đại học Nam Kinh danh tiếng.
Diệp Phiên Nhiên trả lời thư Thẩm Vỹ nói rằng cô sẽ cố gắng hết sức thi đỗ vào Đại học Nam Kinh, giọng điệu cô không còn vững vàng chắc chắn như trước nữa. Nguyên nhân chính là do những căng thẳng trong học tập cùng áp lực thi đại học khiến cô không kham nổi, cô cảm thấy mệt mỏi phiền muộn. Mặt khác, bất luận là cô hay Thẩm Vỹ thì sự kiên trì cùng lòng nhiệt thành ban đầu dần dần cũng bị đẩy lui, cảm thấy tương lai mù mịt đến nỗi không biết rằng bọn họ kiên trì đến vậy liệu có ý nghĩa gì chăng?
Ngày thi đại học ngày càng gần kề, bố mẹ Diệp Phiên Nhiên bắt đầu nghiêm túc cùng cô thảo luận về hướng đi sau này.
"Ý của bố mẹ là, trường đại học tại tỉnh cũng rất tốt, như Đại học N chẳng hạn, cũng là trường trọng điểm, gần nhà tốt biết bao. Cớ sao phải vất vả lặn lội đến Nam Kinh chứ? Nơi đó là thành phố lớn, lạ nước lạ cái. Từ nhỏ con đã quen được chiều chuộng, lại chưa từng xa nhà, làm sao có thể thích nghi được?" Mẹ cô không nỡ để cô con gái duy nhất xa nhà, bà kiên quyết phản đối cô đăng ký trường đại học ngoại tỉnh.
Thái độ của bố cô có phần thoải mái hơn, để Diệp Phiên Nhiên tự làm chủ: "Phiên Phiên, nếu con cảm thấy Nam Kinh tốt, phải vào học tại trường đại học đó thì bố không phản đối. Con người phải nhân lúc mình còn trẻ xông xáo ra ngo


Disneyland 1972 Love the old s