Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Tác giả: Tâm Văn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341493

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1493 lượt.

ình cơ chứ? Hồi trung học năm nhất, thành tích học tập của cô ta xếp tốp mười cả lớp, giờ thì đã tụt xuống vị trí đuôi tàu.
“Có lẽ là đau khổ vì tình đấy!” Hạ Phương Phi kể lể: “Cô ta tương tư Dương Tịch, sau khi bị Dương Tịch từ chối, cô ta sai lầm nối tiếp sai lầm!”
“Việc gì phải thế chứ?” Diệp Phiên Nhiên không ngừng lắc đầu: “Tình yêu chỉ là một phần của cuộc sống, không phải là tất cả!”
“Cậu chưa từng đau khổ vì tình yêu nên chẳng thể nào hiểu được đâu, người ta vì yêu mà lao vào nước sôi lửa bỏng, thế mà đến phút cuối vẫn chẳng cách gì có được tình yêu.” Hạ Phương Phi nói nửa đùa nửa thật: “Cậu chỉ mới rơi vào nước sôi, bản thân vẫn còn đứng ngoài mọi chuyện!”
“Khá khen khá khen!” Diệp Phiên Nhiên biết rằng Hạ Phương Phi đang đòi lại công bằng cho Dương Tịch: “Cậu chẳng phải cũng nhẫn tâm tuyệt tình từ chối Tiêu Dương đó sao?”
Buổi tối Giáng sinh năm hai trung học, Hạ Phương Phi cũng khước từ lời tỏ tình của một chàng nam sinh, lý do vì bước sang giai đoạn trung học, áp lực học tập nặng nề, không muốn nghĩ đến chuyện yêu đương.
Một khúc nhạc đệm đan xen khác chính là chuyện xảy ra giữa Diệp Phiên Nhiên và Tiêu Dương.
Sự việc xảy ra trong cuộc thi tri thức ngữ văn trung học do thành phố D tổ chức. Diệp Phiên Nhiên đoạt giải nhì, Tiêu Dương đoạt giải ba, toàn trường chỉ có hai giải. Hiệu trưởng đã có bài diễn thuyết sau nghi thức kéo cờ buổi sáng thứ đầu tuần nhằm nhiệt liệt biểu dương tinh thần giành vinh quang cho trường của hai người, ngoài ra thầy còn trao bằng khen và phần thưởng ngay tại chỗ.
Việc này với Diệp Phiên Nhiên gần như mang lại cho bản thân chút hãnh diện vinh dự. Kể từ khi vào trung học, cô đã rời xa hoàn toàn với những giải thưởng. Khoảnh khắc vinh quang này khiến cô không tránh khỏi căng thẳng. Đám bạn chị em Hạ Phương Phi của cô ngồi ở dưới ra sức vỗ tay hệt như chính mình là người đoạt giải, đồng thanh hét lên: “Phiên Phiên, cố lên! Phiên Phiên! Cậu cừ nhất!”
Diệp Phiên Nhiên gần như bị đẩy lên tận mây xanh, đứng trên bục nhận phần thưởng mà mắt cô chẳng biết nhìn về hướng nào nữa. Nhận xong phần thưởng, bắt tay thầy hiệu trưởng rồi bước xuống bục, chân cô vướng vào dây micro, cả người chao đảo lao thẳng về trước vài bước, may mà Tiêu Dương đang đi đằng trước kịp thời chìa tay ra ứng cứu cô mới không bị té ngã thất thố trước mặt bao nhiêu người.
Dưới khán đài vang lên tràng cười chế nhạo, chẳng rõ là chê cười hay là thiện chí. Diệp Phiên Nhiên mặt ửng đỏ, cô chạy như bay về hàng ngũ trước ánh nhìn của hàng nghìn học sinh và thầy cô giáo.
Chính hành động “anh hùng cứu mỹ nhân” nho nhỏ đó mà Diệp Phiên Nhiên thoáng chốc thay đổi quan niệm về Tiêu Dương. Cậu không lạnh lùng như dáng vẻ bề ngoài của mình, tuy rằng cậu thường cô độc một mình trên lớp nhưng đằng sau dáng vẻ cao ngạo lập dị đó là tấm lòng hào hiệp trượng nghĩa.
Lần này một lúc đoạt hai giải thưởng, Tạ Dật dụ dỗ hai người dùng tiền thưởng mời mọi người ăn một bữa tại quán ăn nhỏ cạnh trường. Tiêu Dương thoải mái nói: “Mời mọi người ăn uống không thành vấn đề, có điều Diệp Phiên Nhiên thì xin miễn đi, để mình tôi thanh toán được rồi!”
Tự bỏ tiền túi đến nhà hàng dùng bữa, với học sinh trung học nghèo rớt mùng tơi thì đây chính là lần đầu tiên trong đời. Khi thức ăn được dọn lên, khoảng cách giữa nam sinh và nữ sinh như bị phá vỡ, chẳng còn cảm giác xa lạ nào nữa.
Giữa chừng, bọn học còn muốn gọi thêm chút bia. Tiêu Dương vờ tỏ vẻ tửu lượng của mình khá, cậu nhất quyết phải mời Diệp Phiên Nhiên một ly: “Này bạn nữ sinh ơi, người tôi phục nhất chính là cậu đấy! Lão chủ nhiệm lần nào cũng đọc bài tập làm văn của cậu trước lớp, thùy mị thông minh, quả là nữ tài ba thực thụ!”
Diệp Phiên Nhiên nghệt mặt ra lấy làm khó hiểu, trong lớp ai mà không biết người Tiêu Dương yêu mến chính là Hạ Phương Phi, cớ sao lại đem mình ra làm tấm bia đỡ đạn chứ?
“Cậu ta mời cậu, sao cậu không uống?” Hạ Phương Phi từ tốn nói: “Người ta xưa nay không biết nói dối là gì đâu!”
Diệp Phiên Nhiên cảm thấy hai người họ có chút kỳ lạ, nhưng lại chẳng tiện hỏi, đành miễn cưỡng uống, kết quả là bị đám Triệu Hiểu Tình thi nhau oanh tạc. Mọi người cười nói đùa giỡn mãi tận khi bước ra khỏi nhà hàng thì bầu trời bên ngoài đã tối đen.
Tiêu Dương ra ngoài dắt xe mới phát hiện chiếc xe đạp đỗ trước cửa nhà hàng đã bị ai đó rút cạn hơi bánh xe.
“Ai mà mất dạy thế không biết, làm mấy chuyện thiếu đạo đức thế này chứ?” Mọi người ríu rít nhốn nháo kịch liệt lên án hành vi vô liêm sỉ này. Hạ Phương Phi nở nụ cười bí hiểm, nói: “Tớ biết là ai rồi!”
Lẽ nào là cậu ta ư? Con tim Diệp Phiên Nhiên khẽ giật thót rồi phủ nhận ngay lập tức. Dương Tịch và cô đã chẳng còn dây dưa rễ má gì nữa. Huống hồ, cậu ta cũng chẳng giống loại người có suy nghĩ ấu trĩ.
Vài nữ sinh theo Tiêu Dương đến tiệm sửa xe bên đường, vừa trò chuyện vừa chờ cậu sửa xong xe.
Cơn mưa phùn vừa ngớt, mùi hương hoa quế nồng nặc bay trong làn không khí ẩm ướt. Người đi đường vội vã lướt đi trong quang cảnh về đêm. Ánh đèn vàng cam hắt trên mặt