Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341534
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1534 lượt.
iên Nhiên đi Bắc Kinh công tác tán gẫu cùng Hạ Phương Phi lúc này đã tốt nghiệp Đại học Bắc Kinh chuyển tiếp lên thạc sĩ, Hạ Phương Phi xuýt xoa nói: "Phiên Phiên, tớ phát hiện ra cậu thực sự là người phụ nữ thông minh."
"Không, mình không thông minh, chỉ là tương đối sáng dạ thôi!"
Mười tám tuổi hay là những năm tháng trung học thì cô đã nhìn rõ sự đời, cự tuyệt mọi sự cám dỗ, không cho phép mình bước chân vào ngã rẽ giữa cuộc đời.
Thế nhưng, sự lý trí cùng vẻ bình tĩnh vượt trước tuổi tác này đến phút cuối cùng đứng trước chuyện tình cảm, cô vẫn là kẻ thất bại ê chề, chẳng chịu nổi cú đả kích.
Chỉ vì người đó là Dương Tịch.
Những tháng ngày cuối của năm ba trung học phổ thông, các bạn trong lớp bắt đầu viết lưu bút.
Không giống với trung học cơ sở mọi người chỉ viết những dòng lưu bút ngây ngô non nớt vào quyển vở, các sĩ tử trung học phổ thông đều trân trọng sự kiện này nên đã mua hẳn cuốn sổ lưu bút xinh xắn dày cộm. Những trang giấy bên trong đều là hàng loạt hình vẽ, có cả chỗ để dán hình, còn có cả nơi điền thông tin cá nhân người viết lưu bút như ngày tháng năm sinh, địa chỉ, số điện thoại, nhóm máu, sở thích, màu sắc yêu thích.
Diệp Phiên Nhiên không ngoại lệ cũng mua một cuốn. Trên lớp những bạn học bình thường đều trao nhau lưu bút. Phần lớn mọi người đều viết những lời lẽ chung chung giản dị đầy khắp cả cuốn lưu bút như là "Chúc cho con đường công danh như gấm trải hoa, tương lai phía trước rộng mở" hay là "Chúc cậu càng thêm xinh xắn, thi đỗ trường đại học mong muốn". Thân thiết như Hạ Phương Phi, Tạ Dật, Tô Tiệp, Triệu Hiểu Tình, mỗi người đều viết một đoạn dài, đại ý là "Bạn thân à, tốt nghiệp rồi không được quên tớ đó nha". Sau cùng còn bồi thêm một câu tiếng Anh thời thượng mà hầu như ai cũng biết: "I love you forever".
Vốn dĩ cuốn lưu bút mới tinh được chuyển một vòng trong lớp, phần lớn đều đã trở nên nhăn nheo dúm dó. Diệp Phiên Nhiên đọc những dòng lưu bút của mọi người, phát hiện tuy rằng các bạn học đều nói những lời chia ly từ biệt nhưng chẳng có mấy ai thực sự sầu não phiền muộn. Bởi lẽ bọn họ vẫn cùng nhau chung đường, dù sao vẫn còn hy vọng.
Tâm tình Diệp Phiên Nhiên hoàn toàn khác. Tuy cô ghét cuộc sống trung học, tuy cô không có nhiều cảm tình với trường trung học Tam Trung nhưng đối mặt với sự chia ly cách biệt trước mắt thì trong lòng cô vẫn lờ mờ xuất hiện nỗi phiền muộn chán chường, chẳng thể nào rõ được.
Bố cô tuần này đi công tác, Diệp Phiên Nhiên đành tự đạp xe về. Cô sợ sệt nên kéo Tạ Dật cùng về chung với mình.
Đêm mùa hạ, ánh trăng sáng vằng vặc, gió khẽ thổi se se lạnh. Hơn chín giờ tối xe cộ trên phố đã càng vắng hơn. Ánh đèn đường trắng như tuyết hắt trên phiến lá hai hàng cây long não trên phố, chiếu ra những tia sáng màu ngọc bích.
Diệp Phiên Nhiên vừa đạp xe vừa suy nghĩ về đề toán hồn treo ngược cành cây. Tạ Dật chạy xe bên cạnh bất chợt suốt ruột gọi cô một tiếng.
"Gì thế?" Cô quay đầu lại hỏi.
"Đằng sau hình như có người. Từ lúc ra khỏi trường hắn ta đi theo bọn mình suốt đoạn đường!"
Diệp Phiên Nhiên vội vàng nhìn đằng sau, nhưng ngoài bóng cây đung đưa dưới ánh trăng cô chẳng trông thấy gì nữa: "Thần kinh! Đừng có hù mình!"
"Lẽ nào mình hoa mắt ư?" Tạ Dật thì thầm, đạp xe nhanh như bay: "Con đường này mờ ám quá, bọn mình mau chạy đi!"
May ngày liên tiếp sau đó đều hệt như vậy. Tạ Dật luôn cảm thấy có người theo dõi. Diệp Phiên Nhiên cứ ngỡ thần kinh cô bạn quá nhạy cảm, mãi đến tối hôm đó, Diệp Phiên Nhiên về đến nhà, cô nấp sau bức rèm cửa phòng, thấp thoáng trông thấy bóng dáng người dưới tầng. Cô vừa nhìn đã nhận ra, đó là Dương Tịch.
Hóa ra mấy ngày nay cậu luôn theo sát cô về nhà, đứng dưới tầng mãi tận khi đèn phòng ngủ cô tắt thì mới xoay người rời đi
Diệp Phiên Nhiên không muốn sự việc cứ tiếp tục thế này nữa, cô muốn tìm cậu nói thẳng thắn một lần.
Thế là sau giờ tự học tối đó, Dương Tịch đến bãi giữ xe lấy xe thì bắt gặp Diệp Phiên Nhiên đứng đợi ở đó.
Tuy rằng hai người không học cùng một lớp nhưng bãi xe được phân định theo khóa. Gửi cùng một bãi, thời gian giờ tự học cũng hệt như nhau nhưng hai người họ chưa từng chạm mặt nhau tại bãi giữ xe. Thực ra, lần nào Dượng Tịch cũng cố ý lề mề chậm chạp, xuyên qua cửa số lớp học trông thấy Diệp Phiên Nhiên bước ra cậu mới theo sau cô đến bãi giữ xe.
Cô nói không muốn nhìn thấy cậu, vậy thì để cậu đi theo cô từ xa được trông thấy bóng dáng cô, kết thúc nỗi nhớ nhung trong một ngày của cậu.
Diệp Phiên Nhiên bước ra từ bóng tối, hết sức bình thản nói: \'"Dương Tịch, tụi mình nói chuyện được không?"
Dương Tịch nhất thời không biết nên đáp trả thế nào. Đứng trước mặt cô, rất khó khăn để cậu quay về dáng vẻ chàng nam sinh bảnh bao dửng dưng hờ hững, huống hồ bọn họ đã lâu rồi không trò chuyện với nhau?
Hai người đi đến sân tập. Nửa năm nay, cô từng biết bao lần đứng bên cửa sổ lớp học ngắm nhìn các nam sinh vương vãi tuổi xuân cùng những giọt mồ hôi hòng xua đi thời gi