Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341523
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1523 lượt.
an vô vị rỗi rãi. Nhưng trong số các nam sinh chơi bóng rổ đó, cô chẳng thể nào tìm thấy bóng dáng cậu.
Một buổi tối yên tĩnh cùng ánh trăng bàng bạc như nước, hất những tia sáng trắng như tuyết lên sân trường trông như một vùng tuyết trắng xóa.
Khuôn mặt đầy góc cạnh của Dương Tịch như được tôn thêm dưới ánh trăng sáng, mang một sức quyến rũ lôi cuốn khó diễn tả bằng lời. Gương mặt gần như trong suốt trông thật hấp dẫn mà cũng đầy vẻ kỳ lạ.
"Vì sao cậu theo dõi tôi?" Cô ngẩng đầu đón lấy ánh trăng hỏi cậu.
Cậu không đáp trả, đôi môi mím chặt, đôi mắt đen tuyền như mực nhìn cô đăm đăm.
Nhịp đập con tim cô bất giác gia tăng, cô quên khuấy đi những gì cần phải nói tiếp theo.
Diệp Phiên Nhiên mặc chiếc váy màụ trắng, dưới ánh trăng sáng, làn da cô trắng trẻo như bông hoa nhài, đôi mắt long lanh trong suốt, mái tóc suôn dài đen nhánh tựa dòng thác. Khoảnh khắc này cô đứng sát cạnh cậu, gần đến mức cậu có thể ngửi thấy mùi hương dầu gội trên mái tóc cô, chẳng còn bao lâu nữa cậu và cô sẽ cách xa nhau tận chân trời góc bể, có lẽ cả cuộc đời này cũng chẳng thể nào gặp lại nhau nữa rồi.
Dương Tịch ngỡ rằng cô sắp sửa bỏ đi, con tim cậu bỗng chốc buồn bã. Cậu không nỡ để cô ra đi, không đành lòng thiếu vắng cô trong cuộc sống của mình.
Cậu yêu mến cô đến mức chẳng thể làm chủ được mình, sâu sắc đến khó hiểu, yêu đến mức cậu chẳng biết mình phải làm gì, mến cô đến nỗi không nhìn thấy nỗi đau thương, chỉ muốn ngây ngô vụng về giữ cô bên mình, ngày ngày đều được trông thấy cô.
"Diệp Phiên Nhiên, cậu muốn thi vào Đại học Nam Kinh đúng không? Ba tháng sau, bọn mình hẹn gặp nhau tại Nam Kinh!"
Không gian bốn bề trống trải khiến âm lượng giọng nói DươngTịch gia tăng gấp bội. Diệp Phiên Nhiên hoàn toàn mù mịt, ánh mắt đờ đẫn, hồi sau mới phản ứng lại: "Chẳng phải tôi nghe nói cậu được tuyển thẳng vào Đại học Khoa học Kỹ thuật rồi sao!"
"Tin tức của cậu có phần lạc hậu thật!" Nghe Diệp Phiên Nhiên nói vậy cậu biết rằng cô cũng có phần để mắt đến mình, không thì cô sẽ chẳng nghe ngóng xem cậu đăng ký trường học nào. "Tôi đã từ bỏ suất tuyển thẳng đó để cùng tham gia thi đại học với cậu!"
"Cậu điên rồi!" Diệp Phiên Nhiên buột miệng nói. Không phải thi đại học, được tuyển thẳng là cơ hội mà biết bao người nằm mơ cũng chẳng có được, còn cậu ta lại dễ dàng từ bỏ nó!
Dương Tịch khẽ nhếch mép, để lộ nụ cười kiêu ngạo, giọng nói đầy vẻ tự tin: "Đề thi thử lần này, tôi được điểm cao nhất ban tự nhiên toàn trường, xếp thứ mười cấp thành phố. Dựa vào thành tích của tôi, dù là có phải thi đại học vẫn có thể đậu vào trường đại học danh tiếng, Đại học Khoa học Kỹ thuật gì đó, chưa chắc tôi đã ngó ngàng đến!"
Chàng nam sinh này mới chính là Dương Tịch trong ấn tượng của cô, kiêu ngạo, bướng bỉnh và đầy hiếu thắng.
Thế nhưng, số phận lại đang đùa giỡn với cậu, bởi vì, cô đã từ bỏ thi vào Đại học Nam Kinh. Trải qua mấy đề thi thử gần đây, Diệp Phiên Nhiên ít nhiều hiểu được thực lực của hình. Ban xã hội chẳng thể nào bì được với ban tự nhiên, tuyển điểm cao, trườnghọc và chuyên ngành lại ít, tỷ lệ tuyển chọn tương đối thấp. Nếu như thành tích thi đại học của cô tốt và may mắn thì tối đa cũng chỉ có thể thi đỗ vào Đại học N.
Cô từ bỏ Đại học Nam Kinh, cũng từ bỏ cơ hội bên cạnh Thẩm Vỹ. Trong bức thư cuối cùng viết cho Thẩm Vỹ, cô đã nói với cậu quyết định của mình. Mãi tận đến giờ, Thẩm Vỹ vẫn chưa hồi âm cho cô.
Đến phút cuối cùng cô bội ước với Thẩm Vỹ nhưng nguyên nhân không phải vì Dương Tịch, mà là vì hai người họ không thể, cũng chẳng dám bảo đảm trước tương lai của mình.
Do bởi tuổi trẻ thiếu hiểu biết, hai người họ đã quá đề cao giá trị của tình yêu. Thực tế thì, trong cuộc đời dài đằng đẵng, tình yêu có đáng là gì chứ?
Con người, điều đầu tiên cần phải sinh tồn, sau đó mới có tư cách luận bàn đến chuyện tình yêu. Diệp Phiên Nhiên không muốn vì chuyện tình cảm mà hy sinh lòng tự tôn của mình, sống dưới cái bóng của người khác để rồi cả cuộc đời làm con vịt xấu xí.
Những suy nghĩ này, cô không nói ra với Dương Tịch. Buổi tối hôm đó, từ đầu chí cuối cô đều im lặng không nói gì.
Chỉ đến lúc chia tay nhau, đưa mắt nhìn theo bóng hình cậu, cô lặng lẽ nói thầm: "Tạm biệt nhé, Dương Tịch!" Sau đó thì, hai người quay người bỏ đi, lưng quay lại nhau, như hai kẻ xa lạ không liên can.
Tất cả đều chẳng kịp để bắt đầu, cũng chẳng kịp làm tổn thương nhau. Có lẽ, đây chính là kết cục tốt nhất của bọn họ.
Ngày 7 đến ngày 9 tháng 7 năm 2001, khoảng thời gian hai ngày rưỡi với Diệp Phiên Nhiên mà nói, không khác gì là canh bạc cuộc đời. Cô biết rằng mình chẳng còn đường lùi nữa, cô nhất định phải thi cho tốt.
Bất kỳ ai từng trải qua kỳ thi đại học đều lĩnh hội đựợc cảm giác căng thẳng đến nghẹt thở này.Đối mặt với ánh mắt kỳ vọng mong mỏi của cha mẹ, đối diện với khó khăn gian khổ cùng sự chịu đựng của ba năm trung học, cùng những bữa ăn dinh dưỡng bồi bổ sức khỏe trí lực, đối mặt với bóng dáng mong ngóng đợi chờ c