Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341520
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1520 lượt.
ay đầu lại, đưa mắt nhìn về phía cánh cửa sổ nhà Diệp Phiên Nhiên, khẽ nói: "Phiên Phiên, mình mãi mãi sẽ không bao giờ quên cậu đâu!"
Chẳng ai biết rằng, cậu nhận đựợc bức thư nặc danh từ thành phố D, trong thư nói, Dương Tịch điên cuồng theo đuổi Diệp Phiên Nhiên ngay sau khi cậu ra đi. Diệp Phiên Nhiên đã xao lòng, hai người họ lén lút hẹn hò dưới sân trường trong đêm tối.
Cũng chẳng ai biết rằng, cậu vốn không thi đại học. Năm ba trung học, gia đình xảy ra biến cố, bố mẹ cậu ly dị. Mẹ cậu, người phụ nữ trung niên duyên dáng thanh lịch đã vội vàng cưới một ông người Hoa quốc tịch Mỹ. Bà di dân sang Mỹ, đồng thời cũng làm thủ tục xuất ngoại cho cậu.
Trước khi ra đi, có thể gặp mặt Diệp Phiên Nhiên, Thẩm Vỹ đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.
Dù rằng cậu vốn định từ bỏ Đại học Nam Kinh để đăng ký Đại học N, dù rằng sau khi xuất ngoại cậu một mình nén nhịn nỗi cô đơn quạnh vắng, dù rằng từ đây về sau cậu chẳng còn được trông thấy người con gái khiến cậu đau lòng, xao động. Dù rằng từ nay về sau giã từ những năm tháng trẻ trung trong sáng tươi đẹp.
Cảm ơn em đã yêu tôi! Cảm ơn em đã trao cho tôi thứ tình yêu tuyệt vời nhất trong khoảng thời gian tuyệt đẹp nhất!
Ngày 13 tháng 9 năm 2001, tuy tiết trời đã sang thu nhưng thành phố S vẫn có nắng nhẹ, nhiệt độ oi bức đến lạ thường, chẳng hổ danh là một trong bốn đại hỏa lò tại vùng lục địa này.
Dưới sự tháp tùng của bố mẹ, Diệp Phiên Nhiên ngồi xe lửa hơn hai tiếng đồng hồ đến thành phố S, rồi lại đi taxi đến Đại học N. Bố cô lôi hai chiếc túi da to từ khoang chứa đồ sau xe xuống, lại mở cửa xe rút ra chiếc túi du lịch khác được nhồi nhét đồ đạc đến căng phồng.
Trông thấy Diệp Phiên Nhiên bước xuống xe, mẹ cô hỏi giọng quan tâm: “Phiên Phiên nóng không con?”
Diệp Phiên Nhiên lắc đầu, trên trán cô lấm tấm mồ hôi, gương mặt xanh xao trắng tái. Mẹ cô lúc này mới nhận ra con gái bà bị say xe. Bà chuyển cho cô chai nước khoáng, nói: “Mau uống ngụm nước đi con, sẽ không khó chịu nữa!”
Diệp Phiên Nhiên uống ngụm nước, hít sâu luồng không khí trong lành mới dần cảm thấy dễ chịu trở lại.
Trống ngực cô khẽ run rẩy, toan quay đầu lại nhưng ra ra sức kiềm chế. Cô nghe thấy giọng nói của Trần Thần.
Hóa ra, cậu ta cũng vào Đại học N. Đây quả thực là “Kim bảng đề danh, tha hương gặp cố tri”.
Điều khiến cô không dám quay đầu lại, chính vì Dương Tịch. Hạ Phương Phi nói với cô, Dương Tịch trúng tuyển vào Đại học Nam Kinh. Thành tích thi đại học của cậu rất xuất sắc là thủ khoa ban tự nhiên của trường Tam Trung với số điểm thi đó cậu hoàn toàn có thể đăng ký vào Đại học Thanh Hoa nhưng nguyện vọng một của cậu lại điền Nam Kinh, chẳng buồn ngó ngàng gì đến ngôi trường đại học vào bậc nhất ở phương Bắc.
“Chẳng lẽ cậu ta vì cậu mà đăng ký vào Nam Kinh ư?” Hạ Phương Phi hỏi trong điện thoại. “Thật không ngờ, cậu ta lại si tình với cậu đến vậy!”
Sai lầm nối tiếp sai lầm, đến phút cuối cùng, Diệp Phiên Nhiên vì ánh mắt ngờ vực của thầy Quách mà lung lay dao động trước sự tự tin vốn không kiên định của chính mình, cô đã tạm thời thay đổi nguyện vọng.
Tuy là sự đùa cợt trớ trêu của số phận nhưng cô vẫn chẳng còn mặt mũi nào đi hỏi Trần Thần rằng Dương Tịch hiện giờ ra sao. Mọi người đều cho rằng, là cô phụ lòng Dương Tịch, báo hại Dương Tịch không được vào trường học danh tiếng nhất nước. Trong con mắt bạn bè, cô đã trở thành người gây ra tội lỗi, là kẻ phạm tội trong tình yêu.
Diệp Phiên Nhiên có nỗi ấm ức trong lòng khó nói thành lời, có trời đất làm chứng, từ đầu đến cuối, cô chưa từng hứa hẹn với Dương Tịch rằng muốn ở bên cậu. Mối tình thời son trẻ này, đó chỉ là tình đơn phương một phía từ cậu mà thôi.
Khó khăn lắm mới hoàn tất thủ tục báo danh, lãnh xong chăn màn, ga trải giường, thau rửa mặt cùng phích nước nóng, Diệp Phiên Nhiên theo sau bố mẹ, bước vào khu ký túc xá nữ.
Diệp Phiên Nhiên được xếp vào phòng tám người, căn phòng không lớn lắm, chật vật đặt bốn chiếc giường tầng. Không gian còn lại chỉ đủ đặt chiếc bàn dài, đến cả va ly cũng chẳng có chỗ để, đành phải đặt dưới gầm giường.
Vừa bước vào ký túc xá, mẹ đã thay cô mở lời trước: “Phiên Phiên à, con ngủ tầng dưới đi. Ngủ tầng trên hàng ngày phải trèo lên trèo xuống, chẳng an toàn chút nào!”
“Bố thấy ngủ tầng trên tốt hơn, tầng trên thoáng mát, dễ đọc sách!” Bố cô không tán thành.
Hai người lại tranh luận với nhau. Kể từ khi cô thi đỗ đại học, bố mẹ cô như hai con gà trống chọi nhau thường xuyên vì chút chuyện nhỏ nhặt như chiếc lông gà. Diệp Phiên Nhiên hiểu rằng thực ra vì bố mẹ không đành lòng xa cô. Đứa con gái duy nhất rời khỏi nhà, không khí trong nhà bỗng chốc lạnh tanh, bố mẹ cô thực sự không quen chút nào.
“Thưa cô, thưa chú, không cần phải tranh cãi nữa ạ! Giường đều đã được sắp xếp sẵn cả rồi.” Cô gái với khuôn mặt tròn trĩnh đang ngồi tựa cánh cửa ở chiếc giường tầng dưới, lễ phép đứng thẳng dậy, mỉm cười nói: “Cháu tên là Lưu Tịnh Nghi, là trưởng ký túc xá phòng 302 ạ!”
“Chào bạ