Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Tác giả: Tâm Văn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341514

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1514 lượt.

iên, tôi vì cậu mà đau khổ, khó chịu đến vậy. Vì sao cậu có thể đứng bên lề, hệt như không có chuyện gì xảy ra vậy?"
Diệp Phiên Nhiên sợ hãi nhìn cậu chăm chăm, vẻ mặt khó tin. Dương Tịch không nói nữa, mặt ửng đỏ, miệng ngậm chặt.
Hai người chợt im lặng, đến mức có thể nghe thấy nhịp đập của con tim.
Cuộc tranh luận đôi co kết thúc, cậu nghe thấy tiếng thì thầm mệt mỏi của Diệp Phiên Nhiên: "Dương Tịch à, cầu xin cậu, đừng thích tôi, được không?"
Dương Tịch cảm thấy con tim dường như bị ngươi đâm xuyên thủng một lỗ, đau đớn khó chịu.
"Diệp Phiên Nhiên, cậu tưởng rằng tình cảm làm từ nước sao? Chỉ cần mở vòi ra, muốn nước chảy ra thì chảy, muốn tắt thì tắt chứ gì? Cậu có biết tôi thích cậu nhiều thế nào không? Ban ngày đi học mất tập trung nghe giảng, buổi tối thì không chợp mắt được, đêm nào cũng mất ngủ vì cậu. Rất nhiều lần, tôi buồn bã đến nỗi chỉ muốn xé nát hết sách vở, phóng ra khỏi phòng học tìm cậu. Dù rằng chỉ để nói một câu, chỉ cần hàng ngày được nhìn cậu cũng đủ rồi. Vì sao đến cả cơ hội này cậu cũng không muốn cho tôi?"
"Không đâu, Dương Tịch, cậu không thích tôi đâu, người cậu thích là chính bản thân cậu!" Diệp Phiên Nhiên chẳng mảy may nhúc nhích, lạnh lùng ngắt lời: "Cậu nói cậu rất đau khổ, rất khó chịụ, nhưng cậu đã bao giờ nghĩ cho tôi chưa? Dựa vào đâu tôi phải vì cậu yêu tôi mà tôi phải yêu cậu chứ? Cậu tưởng rằng mình là trung tâm, đắm chìm trong thứ tình cảm mến mộ mà cậu ngỡ rằng đó là tình yêu, hoàn toàn không hề nghĩ đến cảm nhận của tôi! Cậu biết thế nào là tình yêu thực sự không? Yêu một người, tức là, phải biết đặt mình vào vị trí của người khác, yêu thứ cô ấy thích, đau khổ cùng cô ấy, không để cô ây chịu bất kỳ sự ấm ức nào. Dù rằng cô ấy phải lòng người khác đi chăng nữa, cũng mỉm cười chúc phúc, kèm theo câu nói "Mong rằng em sẽ hạnhphúc!""
Cậu bất giác nở nụ cười lạnh lùng: "Có người như vậy hay sao? Trừ phi cậu ta là kẻ ngốc…"
"Vì thế tôi mới nói cậu vốn dĩ không hiểu về tình yêu!" Diệp Phiên Nhiên nói tiếp: "Trên thế gian này, tình yêu đích thực chính là để người mình yêu tìm thấy hạnh phúc!"
"Nếu như một ngày nào đó, Thẩm Vỹ thay lòng đổi dạ, phải lòng người con gái khác, cậu cũng sẽ mỉm cười chúc phúc cậu ta ư?" Dương Tịch chậm rãi nói.
Diệp Phiên Nhiên khựng lại, nội tâm giằng xé trong chốc lát: "Tôi sẽ làm vậy, tôi sẽ chúc phúc cho cậu ấy chỉ có hạnh phúc!"
Dương Tịch cứng nhắc ngồi xuống. Hồi sau, cậu vùi đầu vào khuỷu tay, hai bên xương bả vai gục xuống, gầy guộc mà sắc nhọn.
Rồi cô trông thấy cậu từ từ ngẩng mặt lên, nói bằng chất giọng trầm khàn: "Nếu như cậu không muốn trông thấy tôi, tôi bảo đảm trước khi tốt nghiệp sẽ không xuất hiện trước mặt cậu nữa!"
Cô trố mắt nhìn cậu, không nói nên lời. Dương Tịch không đợi cô trả lời liền mở cửa phòng bỏ đi một mạch.
Cửạ phòng nhẹ nhàng khép lại, mùi thuốc khử trùng thoang thoảng trong làn không khí, mãi vẫn chưa tan. Diệp Phiên Nhiên đưa mắt nhìn ánh mặt trời chiều tà đang dần tắt nắng, thẫn thờ hồi lâu.
Cô thực sự thuyết phục được cậu rồi sao? Từ nay về sau, hai người ai đi đường đó, không còn giao nhau nữa sao?






Hôm sau, Diệp Phiên Nhiên không đi học, cô không dám bước ra khỏi cửa bởi trên sống mũi dán một miếng băng lớn, chóp mũi sưng tấy.
Mười bảy mười tám tuổi, lứa tuổi có ý thức giác ngộ cá nhân cùng niềm kiêu hãnh căng tràn. Chẳng có người con gái nào muốn mình xuất hiện trước mặt người khác, nhất là trước mặt các bạn nam sinh với bộ dạng "xấu xí". Diệp Phiên Nhiên nhớ lại dáng vẻ của mình ngày hôm qua tại phòng y tế, chẳng những nhếch nhác mà ngôn từ lời nói còn thô lỗ, hoàn toàn hủy hoại hình tượng thục nữ dịu dàng điềm tĩnh trước đây.
Nhưng mà như vậy cũng tốt, trông thây bộ dạng chân thực xấu xí nhất của cô, Dương Tịch sẽ không còn mê muội cô nữa. Thông thường, người con gái trong lòng các chàng trai chẳng phải đều nết na trong sáng, hoàn hảo sao?
Thật ra, Diệp Phiên Nhiên nghĩ mãi mà vẫn không hiểu Dương Tịch cớ sao thích cô. Bên cạnh cậu có biết bao nhiêu người con gái vừa xinh xắn lại vừa đáng yêu, cớ sao giữa ban ngày ban mặt cậu lại thả thiên nga chọn vịt bầu xấu xí chứ?
Nhân lúc bố mẹ đã đi làm, cô không nhịn được lén mở hộc bàn, lật bức thư tình ra đọc lại một tần, tâm trạng cô dường như cố chút khác trước.
Vài dòng chữ này, hệt như một con dao hai lưỡi, treo lơ lửng trong lòng các sĩ tử, khiến mặt mày người nào người nấy nhăn nhó khổ sở, đến cả Hạ Phương Phi xếp hạng nhất trong ban xã hội với thành tích xuất sắc cũng chẳng nhịn được buông lời than oán: "Bọn mình là thế hệ thí điểm cho một nền giáo dục suy sụp!"
Thế nhưng, có một người lại may mắn thoát khỏi kỳ thi đại học.
Thành phố D là thành phố nhỏ miền Nam có vị trí địa lý thuận lợi và lịch sử lâu đời. Tuy là mảnh đất lớn bằng nắm tay nhưng với phong cảnh sơn thủy hữu tình cùng những lễ tục dân gian mộc mạc giản dị, thành phố đã thu hút các du khách từ mọi miền lãnh thổ nườm nượp kéo đến.
Năm Diệp Phiên Nhiên


XtGem Forum catalog