Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341526
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1526 lượt.
n, mình tên Diệp Phiên Nhiên.” Diệp Phiên Nhiên thoải mái tự giới thiệu bản thân: “Cậu cũng học lớp hai năm nhất khoa Trung văn phải không?”
“Đúng vậy!” Lưu Tịnh Nghi cười nói: “Tất cả mọi người trong phòng này đều là học cùng lớp!”
“Cháu là người vùng nào?” Mẹ cô nhiệt tình hỏi xen vào.
“Cháu là người thành phố S, còn mọi người thì sao ạ?’
“Ở thành phố D!” Mẹ cô đáp trả: “Tiểu Lưu à, sau này nhờ cháu chiếu cố Diệp Phiên Nhiên nhà bác. Cháu nó thật thà, nhút nhát, lại lần đầu đi xa nhà… “
“Mẹ à!” Diệp Phiên Nhiên kêu lên giọng trách cứ. Thật là xấu hổ. Cô đã vào đại học rồi, sao mẹ vẫn coi cô như đứa trẻ lên ba chứ?
Thương thay nỗi lòng đấng sinh thành. Con cái bất luận lớn đến đâu thì trong mắt bố mẹ vẫn mãi là đứa trẻ, chẳng bao giờ dứt được nỗi lo lắng.
Bố mẹ giúp Diệp Phiên Nhiên mắc màn, trải ga giường, nhận phiếu cơm, sắp xếp mọi việc sinh hoạt ổn thỏa đâu vào đấy, dặn dò đi dặn dò lại với lời lẽ thành khẩn hàm ý sâu xa rồi đón tàu lửa trở về trong lưu luyến bịn rịn.
Tiễn bố mẹ ra về, cô đón xe buýt trở lại trường. Ngắm nhìn cảnh tượng xa lạ nhộn nhịp tấp nập ngoài cửa xe, tai nghe toàn những giọng nói tạp âm đặc trưng của thành phố S, lòng cô khó tránh khỏi cảm giác buồn bã thê lương.
Đặt chân đến một thành phố hoàn toàn xa lạ, cô ít nhiều cảm thấy chưa thích ứng. Dường như chính khoảnh khắc bố mẹ quay người rời đi, cô đã bắt đầu cảm thấy nhớ nhà, nhớ căn phòng nhỏ nhắn ấm cúng của mình.
Quay về ngôi trường Đại học N rộng lớn thì trời đã sẩm tối. Ánh chiều tà phát ra ánh sáng yếu ớt. Áng mây đỏ sậm cuối chân trời tựa ngọn lửa thiêu cháy. Diệp Phiên Nhiên lần mò về ký túc xá theo trí nhớ. Từng nhóm sinh viên, người cũ, kẻ mới, đi qua tất thảy đều là những gương mặt xạ lạ.
Đứng trước lối ra vào khu ký túc xá nữ, bóng dáng cao lớn mặc áo ba lỗ quần đùi trông rất quen. Cô đang định bước đến thì người đó gọi: “Diệp Phiên Nhiên!”
Cô bất chợt quay lại, thì ra là Trần Thần. Quả nhiên là cậu ta!
Cô đứng yên trước mặt Trần Thần, ngước mặt nhìn cậu, cố nặn nụ cười nhẹ: “Thì ra cậu cũng học ở đây!”
Gương mặt Trần Thần chẳng hề có nụ cười, cậu nghiêm mặt, đặt bức thư vào tay cô: “Trước khi đi Nam Kinh, Dương Tịch bảo tôi đưa cái này cho cậu!”
Lại là thư! Diệp Phiên Nhiên không muốn xem, cũng chẳng dám xem. Cô vò bức thư, lòng bàn tay đổ mồ hôi.
Trần Thần hoàn thành xong nhiệm vụ thì bỏ đi, đi được vài bước chợt quay lại nói thêm: “Cậu ta còn bảo tôi phải chăm sóc tốt cho cậu!”
“Dương Tịch… Cậu ấy biết tôi học ở Đại học N ư?”
“Đúng hôm cậu nhận được giấy nhập học thì cậu ta biết rồi!” Trần Thần nhìn cô, lạnh lùng nói: “Diệp Phiên Nhiên, cậu không xứng đáng được cậu ấy yêu mến!”
“Tôi cũng không để cậu ta mến tôi!” Diệp Phiên Nhien không chịu nổi giọng điệu lạnh lùng chỉ trích của Trần Thần. Tại sao ai ai cũng chất vấn hỏi tội cô chỉ vì cô không đón nhận Dương Tịch?
“Ý tôi nói Dương Tịch có mắt như mù!” Trần Thần khó chịu lầm bầm, xoay người bỏ đi không thèm quay đầu lại.
Diệp Phiên Nhiên nhìn theo bóng dáng cậu ta dưới màn đêm, thoắt cái mất dạng ngay phía góc của dãy ký túc xá.
Ăn xong cơm tối, quay về ký túc xá, trèo lên chiếc giường tầng trên, núp mình trong tấm màn, cuối cùng cô cũng mở bức thư ra xem.
Đã bước sang thế kỷ XXI, có điện thoại di động, có QQ, có cả email, thời đại mạng công nghệ thông tin phát triển từng ngày vậy mà vẫn có người chịu dùng ngòi bút viết thư cho cô. Việc làm này khiến cô cảm động.
Nét của Dương Tịch rất sắc, bức thư ngắn gọn súc tích, chỉ vỏn vẹn hai câu: “Diệp Phiên Nhiên, tôi mến cậu, muốn được ở bên cậu. Vì sao cậu hết lần này đến lần khác làm tổn thương tôi?”
Cô nhìn bức thư, thực sự không biết mình nên làm gì.
Chiều hôm sau, tám cô gái phòng 302 đều có mặt đầy đủ. Ngoài Nhiếp Hân đến từ Quảng Châu, cô gái Đông Bắc Tiết Duyệt và Khổng Thiên Thiên từ tỉnh Tứ Xuyên, còn lại đều là nữ sinh bản xứ của tỉnh này.
Diệp Phiên Nhiên và cô bạn nằm giường dưới tên Khổng Thiên Thiên vô cùng hợp cạ. Khổng Thiên Thiên dáng người nhỏ nhắn, nói chuyện nhỏ nhẹ, làn da trắng nõn. Một cô gái dịu dàng xinh xắn, hỏi ra mới biết lớn hơn Diệp Phiên Nhiên hai tuổi. Khổng Thiên Thiên nói rằng nhà cô sống tại thị trấn nhỏ gần Thành Đô, học mất năm năm trung học mới thi đỗ đại học.
Công bằng mà nói, nữ sinh Đại học N vốn không đông, vả lại đa số đều trông rất khó coi, chẳng phải béo tròn thì là thấp lùn. Nếu không phải xuất thân từ nông thôn thì cớ sao cách ăn mặc không thoát khỏi vẻ quê mùa cục mịch chứ! Những cô gái với làn da trắng trẻo bẩm sinh như Diệp Phiên Nhiên, vóc dáng thanh thoát cân đối, gương mặt thanh tú, chỉ cần trang điểm nhẹ chút thì thoáng chốc đã trở nên nổi bật.
Vả lại, Diệp Phiên Nhiên từ khi bước vào mái trường đại học thì cô không còn cảm giác sợ sệt tự ti cúi đầu bước đi nữa. Trong khoa Trung văn, cô như cá gặp nước, thành tích chuyên ngành xuất sắc, đến mức nhận được sự yêu mến của giáo viên chủ nhiệm, đồng thời cô còn tích cực tham gia các hoạt động đoàn thể xã hội.
Diệp Phiên Nhiên ngày càn