Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341635
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1635 lượt.
nh hay nấu quá!”
Khổng Thiên Thiên nói giọng xa xăm: “Giờ thì mình đã quen với chuyện ăn cơm không có canh rồi!”
“Lần sau đến giờ ăn, phải xuống sớm để xếp hàng!” Đi lướt qua nồi canh trống trơn, Diệp Phiên Phiên cố ý liếc mắt nhìn: “Á, canh rong biển hầm xương, là món mình thích nhất!”
Tuy rằng cô chẳng làm gì thẹn với lòng nhưng đối mặt với Trần Thần vẫn cảm thấy lúng ta lúng túng.
“Vâng, chẳng thể ngờ rằng, sâu róm xấu xí cũng có ngày biến thành một cánh bướm biết trêu hoa ghẹo nguyệt cơ đấy!” Trần Thần khẽ nhướng mày nói.
“Trần…” Diệp Phiên Nhiên nhận ra sự cay độc trong giọng điệu của hắn, tức giận đến nỗi toàn thân run rẩy. Bạch Dương đứng phắt dậy, trừng mắt nhìn Trần Thần: “Bạn kia, vả miệng mình cho sạch một chút!”
Trần Thần nheo mắt cười phá lên: “Cô ta chẳng phải là bạn gái cậu. Việc gì phải kích động thế?”
“Ai bảo cô ấy không phải bạn gái tôi?” Nhìn thấy Diệp Phiên Nhiên ngang nhiên bị kẻ khác nhục mạ, bản tính trượng nghĩa cùng cá tính nóng nảy của Bạch Dương trỗi dậy: “Quan hệ giữa tôi và Diệp Phiên Nhiên đã chẳng còn là bí mật trong khoa Trung văn nữa rồi!”
“Thật à?” Trần Thần có phần hoài nghi quay sang nhìn Diệp Phiên Nhiên chằm chằm: “Cậu và cậu ta đã ở bên nhau à?”
Diệp Phiên Nhiên căm phẫn liếc xéo cậu ta, cơm chẳng buồn ăn, bưng bát đi ra khỏi căng tin. Trần Thần sải bước dài, đuổi theo: “Này, này, Diệp Phiên Nhiên, cậu làm như thế, cậu không thấy có lỗi với Dương Tịch sao?”
“Tôi kết bạn hay không có liên quan gì đến Dương Tịch chứ?” Cô nhíu chặt mày, thét lên với gã nam sinh ăn hại trước mặt: “Trần Thần, cậu công bằng chút đi! Tôi và Dương Tịch vốn chẳng hề xảy ra chuyện gì, giờ nó ngược như thể tôi thay lòng đổi dạ với cậu ta vậy!”
“Cậu thực sự không biết hay là vờ không hiểu, Dương Tịch yêu cậu sâu đậm biết bao? Cậu ta quả thực yêu cậu đến chết rồi!” Trần Thần cúi đầu, nói bù lo bù loa: “Kỳ nghỉ mồng 1 tháng 10 vừa rồi cậu ta đã đến Đại học N. Tối đó, cậu ta uống rất nhiều rượu, nửa đêm đứng dưới cửa sổ ký túc xá cậu, miệng gọi tên cậu điên cuồng… Diệp Phiên Nhiên, vì sao cậu không cho cậu ta cơ hội, cứ thế này, chẳng sớm thì muộn cậu ta cũng bị hủy hoại trong tay cậu mà thôi!”
Hắn không nói lớn tiếng nhưng giọng hàm chứa sự phẫn nộ cùng sự khinh bỉ, đủ để cô nghe thấy.
Trần Thần suy ngẫm mãi vẫn không thể thông suốt, cớ sao Dương Tịch cao ngạo ưu tú như vậy mà cũng giở thói thấp hèn ti tiện theo đuổi con gái. Thực ra, bất luận là hoàng tử hay công chúa thì khi đứng trước tình yêu cũng phải cúi đầu xin hàng.
Bàn tay Diệp Phiên Nhiên run rẩy, chiếc bát trong tay cô suýt vỡ tan tành dưới đất.
“Cậu bảo, hôm mồng 1 tháng 10 Dương Tịch đến Đại học N, là thật ư?” Cô sửng sốt, thì thầm hỏi.
“Tôi ăn no, nói xạo cậu làm gì?” Trần Thần rút từ túi quần ra một mảnh giấy đưa cho cô: “Trên này có ghi số điện thoại phòng ký túc xá của cậu ta, có gì thì cậu tự hỏi cậu ta đi!”
Chiều hôm đó, Diệp Phiên Nhiên cúp tiết học môn tự chọn, giả bệnh trốn lì trong phòng.
Ký túc xá vắng vẻ không một bóng người. Bầu trời âm u, vạn vật xơ xác tiêu điều, cây ngô đồng rụng trụi lá ngoài cửa sổ chỉ còn sót lại những cành cây nhẵn thín, phân cách từng áng mây u ám trên bầu trời khiến người ta càng cảm giác lạnh lẽo hiu quỳnh.
Cô nhìn chăm chú số điện thoại trên mảnh giấy hồi lâu rồi chụp lấy chiếc điện thoại màu đỏ trên bàn, đầu ngón tay khẽ run rẩy, gần như không ấn nổi bàn phím.
Khó khăn lắm mới ấn được hai số, ngón tay chợt dừng lại. Gọi điện thoại rồi cô sẽ nói gì với Dương Tịch đây?
“Xin lỗi, tôi không cố ý làm tổn thương cậu. Xin cậu hãy quên tôi đi!”
“Dương Tịch, tôi đồng ý hẹn hò với cậu!”
Hai dòng suy nghĩ đấu đá nhau trong đầu óc cô, hỗn loạn mâu thuẫn, giày vò dằn vặt cô.
Cô cắn răng, ấn vài chữ số phía sau, nghe tiếng tút tút vọng lại từ ống nghe, con tim cô khẽ thắt lại.
Điện thoại nhanh chóng kết nối, giọng trầm lắng êm dịu bên kia vang lên: “Xin chào!”
Là Dương Tịch. Cậu thốt lên hai từ với chất giọng sang sảng cởi mở, phát âm chuẩn tiếng phổ thông, rõ ràng mạch lạc.
Con tim Diệp Phiên Nhiên đập loạn xạ, hơi thở gấp gáp, há hốc miệng chẳng biết mình nên nói gì.
Đối phương lại a lô, cô vẫn lặng im. Vốn dĩ cô định khi cậu nói câu đầu tiên liền gác máy ngay, thế nhưng, giờ lại chẳng nỡ, cô vẫn muốn được nghe thấy giọng cậu.
“A lô!” Giọng cậu càng to hơn: “Xin hỏi, cậu là…”
Diệp Phiên Nhiên vừa siết chặt ống nghe trong tay, vừa ổn định lại hơi thở của mình.
Vậy mà, đối phương vẫn lặng im, Diệp Phiên Nhiên còn ngỡ rằng cậu sẽ gác máy, hồi lâu sau, vọng lại tiếng thì thầm run rẩy: “Là Phiên Phiên phải không? Là cậu ư?”
Một tiếng cộp, Diệp Phiên Nhiên ngắt ngang điện thoại. Tựa hồ như cô đang hút kiệt cả sức lực của mình, hai chân cô mềm nhũn, ngã nhào xuống ghế.
Trời ạ, cậu ta có thể đoán ra cô! Cô lấy tay che mặt, giữa ngày đông rét mướt lạnh giá hai gò má bỗng dưng nóng hôi hổi.
Sau đó, Diệp Phiên Nhiên túc trực bên điện thoại, thế nhưng Dương Tịch không gọi lại mà cô cũng không gọi cho cậu.