Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341539
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1539 lượt.
uỷu, cậu ta dừng lại, thấp giọng nói: “Dương Tịch đến rồi, đang đứng bên kia hồ Tâm Đình!”
Diệp Phiên Nhiên ngẩn ngơ, bỗng chốc cô quay người bỏ chạy nhưng bàn chân chẳng thể nào cất bước. Có gì đó sập đổ đánh rầm khi cô nghe thấy cái tên đó.
“Tên ngốc này, nhận được điện thoại của cậu thì liền cúp học, bất chấp tất cả chạy đến đây!” Trần Thần nói: “Diệp Phiên Nhiên, bất kể cậu đón nhận hay từ chối cậu ta thì tôi mong rằng, chuyện của hai người làm rõ luôn trong tối nay đi. Còn bằng không, cả đời này tôi sẽ không tha thứ cho cậu.”
Trần Thần bỏ đi, Diệp Phiên Nhiên ngẩng đầu lên, hồ Tâm Đình cách đó khá xa, cô chỉ trông thấy bóng dáng mơ hồ. Dương Tịch quay lưng về phía lan can chỗ cô đang đứng. Cơn gió về đêm thổi tung chiếc áo khoác màu trắng của cậu, trông xa hệt như chú chim trắng toát lại tựa như thân cây sừng sững, đứng thẳng tắp dưới ánh trăng, toàn thân thoang thoảng toát lên một cảm giác xa lạ.
Bước đến hay là rút lui đây? Diệp Phiên Nhiên cảm giác mình tựa như Hamlet đứng trước sự lựa chọn gian nan trong vở kịch Vương tử phục thù.
Đúng lúc đang ngần ngừ thì Dương Tịch xoay người lại.
Màn đêm tối đen, xung quanh quá yên tĩnh, chẳng chút động tĩnh nào, cả thế giới chỉ sót lại hai người.
Dường như thời gian quay trở về đêm Giáng sinh hai năm trước, cậu lặng lẽ đứng dưới đèn đường trước nhà cô, chỉ để chờ cô.
Dương Tịch, tôi không đáng để cậu làm vậy đâu! Diệp Phiên Nhiên khóe mắt đỏ hoe, quay người bước về phía trước cây cầu.
Sau lưng có tiếng bước chân đuổi theo, cánh tay Diệp Phiên Nhiên bị cậu chụp lấy, đến cả sức lực vùng vẫy cũng không có.
“Dương Tịch, buông tôi ra!” Cô thở gấp nói.
“Tôi không buông! Lúc đến đây, tôi đã tự nhủ với mình rằng, chỉ cần nắm được em, tôi sẽ không bao giờ buông ra nữa!”
“Cậu tự cho mình là tên đại ngốc thì có, tình cảm không thể miễn cưỡng được!” Diệp Phiên Nhiên lớn tiếng nói, giọng nói xen lẫn âm mũi nặng nề, khóe mắt đẫm lệ.
“Tôi biết em thích tôi, tôi biết em có cảm giác với tôi!” Cậu ra sức kéo lấy tay cô.
Diệp Phiên Nhiên chợt dừng lại, đứng giữa cây cầu, cả người không nhúc nhích. Cô cắn chặt khóe môi, những giọt nước mắt kìm nén quá lâu cuối cùng cũng đã rơi xuống.
Chẳng thể phân rõ ràng tâm trạng lúc này là ấm ức, tức giận hay vui vẻ. Cô chỉ cảm thấy con tim mình tan nát đau đớn, nghẹn ngào chẳng thốt nên lời.
Dương Tịch xoay người cô lại, vừa đưa tay lau hàng nước mắt, vừa nói: “Em nói tôi là kẻ ngốc, em mới ngốc ấy, ngốc đến mức không biết người mình yêu là ai!”
Diệp Phiên Nhiên đỏ mặt, ra sức đẩy tay cậu ra: “Đừng có tưởng bở, ai thích cậu chứ?”
“Không thích tôi, vậy thì sao em lại gọi điện thoại cho tôi mà lại chẳng nói lời nào?” Dương Tịch trừng đôi mắt sáng rực nhìn cô, vẻ mặt ung dung bình thản.
Chính cuộc điện thoại nặc danh đó đã đem lại sự tự tin cho cậu. Cậu chợt nảy sinh một suy nghĩ táo bạo trong đầu, chính là cậu muốn được gặp cô.
Không kịp xin nghỉ học, cậu vội vã chạy đến ga tàu, mười giờ tối đó vừa kịp có chuyến tàu hỏa từ Nam Kinh đến thành phố S nhưng chỉ còn vé tàu đứng. Cậu đành cuộn tròn người trong lối đi của toa tàu suốt cả đêm, gần như chẳng hề chợp mắt.
Quả là một đêm khó quên. Dương Tịch ngồi ở lối đi, lưng tựa vào bức tường phía sau, đặt túi xách du lịch trên đùi, những lúc gượng không nổi thì nhoài người ra trước ngủ gục. Phần lớn thời gian, cậu đều rất tỉnh táo, ngẩng đầu nhìn cảnh sắc phóng vút như bay ngoài cửa sổ. Bên ngoài là màn đêm đen kịt nặng trĩu, duy chỉ có ánh trăng sáng trong đêm tối lạnh lẽo dài đằng đẵng kèm theo âm thanh tàu hỏa vang rền mang đến cho cậu sự ấm cúng cùng tia sáng rực rỡ hệt như đôi mắt Diệp Phiên Nhiên trong ký ức cậu.
Vì nỗi nhớ nhung mong chờ người đó, vì muốn được nhìn thấy cô một lần, cậu trằn trọc mười mấy tiếng đồng hồ trên tàu hỏa cũng rất xứng đáng.
“Sao cậu biết cú điện thoại đó là tôi gọi?” Diệp Phiên Nhiên nhìn mái tóc rối bù của cậu, không thể che giấu được vẻ mặt phờ phạc và đôi mắt đỏ au, cô liền hiểu ra suốt đoạn đường cậu đã rất vất vả.
“Dựa vào trực giác, giác quan thứ sáu của tôi rất chuẩn!” Dương Tịch lại nắm lấy bàn tay cô, cô không còn giằng co nữa, cảm nhận được luồng hơi ấm thực sự giữa lòng bàn tay rộng lớn của cậu: “Tôi luôn có cảm giác, em thuộc về tôi, chắc chắn rằng em rồi sẽ yêu tôi!”
Diệp Phiên Nhiên quay ngoắt lại: “Lại tự mình tưởng bở nữa! Nếu như tôi không hết lần này đến lần khác cự tuyệt và bài xích cậu thì có lẽ cậu đã không còn hứng thú với tôi từ lâu rồi…”
“Sao em lại nghĩ như vậy?” Dương Tịch hấp tấp giải thích: “Phiên Phiên, tôi quan tâm đến em, vì em làm bao nhiêu chuyện! Em còn chưa hiểu tâm tình của tôi nữa sao, vậy thì Dương Tịch tôi đây là kẻ bất công, đáng thương nhất trên thế gian này rồi…”
“Dương Tịch, vì sao cậu thích tôi?” Diệp Phiên Nhiên hỏi cậu niềm hoài nghi chất chứa trong lòng mình bấy lâu nay.
“Tôi cũng chẳng biết…” Dương Tịch nhấc bàn tay, gãi đầu, lần đầu tiên trước mặt cô, cậu để lộ vẻ mặt trẻ con. “Thì là thích em, muốn được hàng ngày trông thấy em, những l