Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341571
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1571 lượt.
tuần là thời điểm khó chịu nhất của Diệp Phiên Nhiên. Quản Đình cùng Lưu Tịnh Nghi sống ở đây nên đều về nhà. Khổng Thiên Thiên, Nhiếp Hân và Tiêu Cầm ra ngoài phong hoa tuyết nguyệt cùng bạn trai, bình thường chỉ còn sót lại cô cùng Châu Nghênh Xuân cùng nhau gặm nhấm nỗi buồn trong phòng ký túc xá.
Diệp Phiên Nhiên ngồi trên giường ôm lấy cuốn sách dày cộm Tang lễ Muslim[1'> nhưng chẳng nhét nổi chữ nào vào đầu. Ánh trăng sáng trong khi tỏ khi mờ ngoài cửa sổ lôi cuốn cám dỗ cô.
[1'> Một tác phẩm kinh điển tràn đầy sức sống của Giải thưởng Văn học Mau Thuẫn, tựa như một giấc mộng trong sáng, một tình yêu toàn mỹ, một số phận đau khổ.
Trước cổng vũ trường đều là nam thanh nữ tú, người đông túm tụm. Diệp Phiên Nhiên vừa liếc mắt liền trông thấy Trần Thần cùng cô bạn gái đi ngay cạnh. Hai người đều xuất chúng nổi trội, xuất sắc hơn người.
Người con gái đó thanh mảnh yểu điệu, khuôn mặt trái xoan, làn da trắng như tuyết, mặt mày tươi tắn, trong bộ váy màu đỏ rượu vang. Con gái vừa gặp cũng đem lòng quý mến chứ đừng nói đến đàn ông con trai.
“Để anh giới thiệu, đây là Diệp Phiên Nhiên, là bạn gái của thằng bạn thân nhất của anh.” Trần Thần nói: “Đây là bạn gái của tôi, tên Tào Quyên, năm hai khoa Nghệ thuật!”
“Xin chào!” Tào Quyên nhoẻn nụ cười duyên dáng với cô, vẻ mặt kiều diễm, giọng nói uyển chuyển thanh thoát. Diệp Phiên Nhiên hoảng hốt như gặp phải Đồng Hinh Nguyệt: “Hình như trước kia mình đã gặp bạn rồi thì phải!”
Tào Quyên thận trọng đáp: “Tôi cũng có cảm giác bọn mình đã từng quen biết!”
“Vào đi, vũ hội sắp bắt đầu rồi!” Trần Thần giục giã, tay ôm eo Tào Quyên. Diệp Phiên Nhiên theo hai người bước vào trong.
Ánh đèn mở ảo trong vũ trường, dáng người lả lướt. Diệp Phiên Nhiên mượn chút ánh đèn dịu nhẹ lấp lánh trên đỉnh đầu mới có thể nhìn rõ đường đi.
Trần Thần rất nhanh tìm được chỗ ngồi, cậu gọi hai cô gái vào vị trí ngồi còn mình liền đi mua đồ uống. Tào Quyên mỉm cười hỏi Diệp Phiên Nhiên: “Nghe Trần Thần nói, bạn rất rành khiêu vũ?”
“Mình chỉ biết nhảy điệu Valse, Slow, còn những điệu khác như Tango, Cha cha, Disco thì mình chẳng hề biết.
“Đợi lát nữa kêu Trần Thần dạy cho bạn. Anh ấy là cao thủ khiêu vũ đấy!”
Diệp Phiên Nhiên mỉm cười, quả nhiên cô ấy không hề biết ghen.
Khi Trần Thần mua đồ uống trở về thì Tào Quyên đã được một chàng nam sinh mời làm bạn nhảy. Không hổ danh là sinh viên khoa Nghệ thuật, động tác uyển chuyển, tư thế kỹ thuật tuyệt mỹ, thuần thục lướt như con thoi giữa sàn nhảy, hệt như cánh bướm xinh đẹp.
Diệp Phiên Nhiên ngồi một góc, khẽ mỉm cười. Có nam sinh đến mời khiêu vũ, cô liển phẩy tay khách sáo nói lời khước từ.
“Tại sao không ra nhảy?” Trần Thần chuyển cho cô chai nước khoáng: “Thực sự tu tâm dưỡng tính rồi hay sao?”
Trong chuyện tình cảm, Diệp Phiên Nhiên gần như trung thành đến mức cố chấp. Nếu đã có bạn trai rồi thì cô sẽ chẳng bao giờ tìm kiếm chàng trai nào khác để khiêu vũ cùng.
“Cậu không phải đang thay mặt Dương Tịch giám sát tôi đấy chứ?” Diệp Phiên Nhiên vờ ngây ngô hỏi.
Trần Thần chìa tay ra, kiên quyết lôi cô đứng dậy: “Dương Tịch sợ cậu cuối tuần cô đơn nên cố tình muốn tôi dẫn cậu ra ngoài chơi!”
Trần Thần còn có một ưu điểm, đó chính là trọng nghĩa khí. Với bạn bè hắn tuyệt nhiên giúp đỡ hết mình chẳng tiếc mạng sống nhưng Diệp Phiên Nhiên lại cảm thấy xấu hổ. Khiêu vũ cùng Trần Thần, ở trong vòng tay của hắn, tay chân chạm vào nhau, một cảm giác khó chịu khó diễn tả bằng lời. Trần Thần cao hơn Dương Tịch ba phân, thân hình cao to vạm vỡ, bờ vai vững chãi. Diệp Phiên Nhiên đứng trước mặt hắn, càng thấy mình nhỏ bé, đầu óc quay cuồng, bước chân liên tục phạm lỗi. Rất nhanh sau đó, trên bề mặt đôi giày của Trần Thần hằn in vô số dấu chân cô.
Sau một hồi luôn miệng cất tiếng xin lỗi thì điệu nhảy cũng kết thúc. Trần Thần tiễn chân cô về chỗ ngồi, dở khóc dở cười nói: “Chân tôi bị cậu đạp cho sưng tấy rồi. Cậu thực sự là nữ hoàng vũ hội trong truyền thuyết đó ư?”
Diệp Phiên Nhiên cúi đầu, trầm ngâm suy tư, tiếng than vãn khó tránh khỏi vọt ra từ miệng cô: “Nếu mà có Dương Tịch ở đây thì hay biết mấy!”
Tiếng nhạc ồn ào huyên náo, từng đám đông trong điệu nhảy múa cùng ánh đèn huyền ảo đều chẳng thế nào khiến cô vui vẻ mà trái lại khiến cô càng cô đơn quạnh vắng. Chỉ bởi vì, Dương Tịch không ở bên cô.
Tào Quyên chẳng hề rảnh rỗi, hết điệu này lại đến điệu khác, được ôm ấp trong vòng tay của những chàng trai khác nhau, nhảy những điệu nhảy khác nhau. Cô ta dường như chẳng là bạn gái của bất kỳ ai, chỉ đến đây vì mục đích khiên vũ, đến đây để được nhảy múa vui vẻ phấn khởi, tươi vui nhộn nhịp.
“Cậu cảm thấy con người Tào Quyên thế nào?” Trần Thần hỏi.
Diệp Phiên Nhiên nheo mắt đuổi theo hình bóng Tào Quyên đang bay lượn nhảy múa khắp vũ trường, ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Cậu coi cô ấy là vật thay thế Đồng Hinh Nguyệt hay sao?”
Trần Thần kinh ngạc nhướng mày, sự nhạy bén thẳng thắn của Diệp Phiên Nhiên khiến cậu thấy bất ngờ nhưng ngoài miệng vẫn không chịu thừa nhận: “Đồng Hinh N