Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341570
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1570 lượt.
guyệt, tôi đã quên cô ấy từ lâu rồi. Chẳng phải người con trai nào cũng si tình như Dương Tịch đâu, treo mình chết đứng trên cành cây!”
“Trần Thần, tôi cảm thấy bề ngoài cậu trông phong lưu đa tình thế thôi, nhưng bản chất thì giống hệt Dương Tịch. Bởi thế mà hai người mới làm bạn thân của nhau!” Diệp Phiên Nhiên thẳng thắn nói, chẳng hề che giấu.
“Đừng làm ra vẻ rất hiểu tôi!” Trần Thần chau mày, hếch mũi hậm hực: “Nếu không phải vì Dương Tịch, tôi nghĩ tôi hoàn toàn không muốn nói chuyện với cậu đâu!”
“Tôi biết mà!” Cô không khỏi bùi ngùi, dịu giọng nói: “Cậu là bạn thân của Dương Tịch, giờ cũng là bạn của tôi!”
Con tim Trần Thần chợt xao xuyến. Trải qua bao tháng ngày, biết bao sự việc, trông thấy cô cùng Dương Tịch bước đi trên cùng con đường, đến phút cuối cùng hắn cũng nghiệm ra rằng người con gái tầm thường này, trên người toát lên chút gì đó đặc biệt khác người.
Từng bao lần trong tưởng tượng cô kéo nhẹ cánh tay Dương Tịch dưới bầu trời đêm trăng, hệt như những cặp tình nhân khác trong khuôn viên trường, chậm rãi cất bước đi dạo trên con đường rợp bóng, khẽ tựa đầu vào vai cậu, tỉ tê tâm sự…
Nỗi cô đơn quạnh vắng cứ thế từng chút len lỏi vào trong tâm khảm cô, tựa như nhành dây leo. Văng vẳng bên chiếc tai nghe là ca khúc du dương ưu sầu:
“Cái điện thoại ngọt ngào, chiếc máy fax vỗ về an ủi.
Cũng chẳng đủ đáp ứng một chiếc ôm nơi khoảng trời xa xăm.
Tình yêu của em, cớ sao anh không ở bên em?
Phải rồi, người yêu dấu ơi; sao anh chẳng ở bên em?”
Cô gấp trang sách lại, tháo tai nghe ra, cất tiếng thở dài thườn thượt. Chiếc điện thoại đặt trên gối chợt vang lên. Diệp Phiên Nhiên ngỡ là Dương Tịch, vội vàng ấn phím nghe: “A lô, Dương Tịch…”
“Tôi là Trần Thần. Tối nay khoa Thể dục và khoa Nghệ thuật cùng tổ chức buổi liên hoan ca múa nhạc, tôi mời cậu làm bạn nhảy của tôi được chứ?”
Diệp Phiên Nhiên hơi kinh ngạc, nói: “Vậy còn bạn gái của cậu đâu, cậu không sợ cô ấy ghen à?”
“Hóa ra cậu biết cả rồi!” Trần Thần mỉm cười: “Cô ấy không nhỏ mọn thế đâu!”
“Không ổn đâu!” Diệp Phiên Nhiên vẫn ngần ngừ: “Tôi không muốn làm kỳ đà cản mũi!”
“Học kỳ trước chẳng phải cậu ở lì trong sàn nhảy, sao bây giờ lại trở nên thật thà thế kia?” Trần Thần nói: “Yên tâm đi, có tôi làm thiên sứ bảo hộ, Dương Tịch sẽ chẳng có ý kiến gì đâu!”
Cậu ta lôi Dương Tịch ra nói, Diệp Phiên Nhiên không tiện khước từ nữa. Cô trèo xuống giường, rửa mặt qua loa, khoác lên người chiếc váy thích hợp để khiêu vũ rồi vội vàng ra khỏi phòng, đến sàn nhảy lớn nhất của Đại học N.
Chỉnh bởi vẻ đặc biệt và khác người đó đã cuốn hút Dương Tịch, khiến cậu si tâm nặng tình với cô đến vậy.
Đúng lúc đó, giọng nói kiều diễm xen vào: “Trần Thần, cho em xin chai nước!” Nhảy một lèo mấy điệu, Tào Quyên thở dốc bước xuống sàn nhảy.
Dòng suy nghĩ của Trần Thần bị ngắt đoạn. Hắn quay lại, chuyền chai nước khoáng cho Tào Quyên. Cô tu nước ừng ực, hỏi: “Hai người đến khiêu vũ hay là tán gẫu thế?”
“Mau ra nhảy với bạn gái cậu đi!” Diệp Phiên Nhiên vội đẩy Trần Thần.
Trần Thần liếc mắt nhìn cô, ánh mắt ngập ngừng, có lời muốn nói rồi lại im bặt. Tào Quyên đã đứng ngay trước mặt hắn, giọng nũng nịu nói: “Đi mà, người ta muốn nhảy cùng anh điệu này.”
Trần Thần nhoẻn nụ cười xin lỗi Diệp Phiên Nhiên, dẫn Tào Quyên bước ra sàn nhảy. Tào Quyên dán chặt cơ thể mình lại gần, ngẩng đầu nhìn hắn: “Cả buổi tối anh ngồi đó, không thấy vô vị hay sao?”
Trần Thần không nói gì. Cậu quay lại nhìn Diệp Phiên Nhiên bên sàn nhảy, ngọn đèn chập chờn mờ ảo vừa lúc đảo lướt trên gương mặt cô. Gương mặt trái xoan nhỏ nhắn, đồng tử sâu đen, ánh mắt trong veo, dường như trong sự tĩnh lặng yếu đuối thấp thoáng vẻ quật cường và bướng bỉnh.
Bắt đầu từ tối nay cô không chỉ là bạn gái của Dương Tịch mà cũng là bạn của cậu.
Dương Tịch học chuyên ngành tài chính quốc tế, thành tích xuất sắc, là ban cán sự hội sinh viên của khoa, trước đó không lâu cậu còn đoạt giải nhất cuộc thi hùng biện toàn trường. Chàng nam sinh giỏi giang như vậy nhất định được rất nhiều nữ sinh trong trường yêu mến, điều này Diệp Phiên Nhiên không cần hỏi cũng biết. Trong nỗi nhung nhớ khắc sâu tận xương tủy của cô thấp thoáng đâu đó nỗi lo sợ, sợ rằng bản tính đào hoa quấn lấy cậu chẳng rời.
Cuối cùng cũng đợi đến kỳ nghỉ hè, Diệp Phiên Nhiên không về thành phố D thăm bố mẹ. Với tuổi trẻ, tình yêu quan trọng hơn tất thảy. Cô đã hẹn cùng Dương Tịch trải qua chuyến du lịch mùa hè lãng mạn, trước tiên là vui chơi ở Hoàng Sơn rồi đến Phục Môn. Nói theo lời của Dương Tịch thì đó chính là “thề non hẹn biển”.
Trần Thần và Tào Quyên nghe xong cũng muốn tham gia góp vui, Diệp Phiên Nhiên dĩ nhiên chẳng thể khước từ, bốn người cùng đi chơi chắc chắn sẽ càng thú vị hơn.
Lần này, Diệp Phiên Nhiên, Trần Thần và Tào Quyên cùng ra ga tàu đón Dương Tịch. Tàu hỏa vừa dừng, Dương Tịch đã lao ngay xuống. Chia cách nhau hơn bốn tháng ròng rã, nỗi nhung nhớ của cậu dành cho Diệp Phiên Nhiên c