Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341699
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1699 lượt.
r>Tận trong thâm tâm, Dương Tịch cố gắng thuyết phục mình. Trần Thần là bạn thân nhất của cậu, vả lại cậu đã nhờ Trần Thần thay mình chăm sóc cho Diệp Phiên Nhiên, cậu không nên ghen tuông với hai người mới phải.
Nhưng chẳng hiểu vì sao trong lòng cậu vẫn có một cảm giác chua xót không thoải mái.
Dương Tịch vốn không phải là người lòng dạ hẹp hòi, duy chỉ với Diệp Phiên Nhiên, cậu trở nên vô cùng để tâm, hết sức nhỏ mọn. Khi còn học trung học, cũng chỉ vì Diệp Phiên Nhiên đi ăn cơm ở nhà hàng cùng Tiêu Dương mà cậu đã xịt hết hơi bánh xe của Tiêu Dương.
Ở độ tuổi đó, vì muốn có được tình yêu mà cậu ra sức tranh đoạt, để rồi đến phút cuối cùng trái lại trở thành sự tổn thương.
Ánh sáng tỏa ra từ Dương Tịch lóe sáng chói lòa tựa như ánh mặt trời mùa hạ chói chang. Niềm yêu mến ngưỡng mộ hiện lên trong đôi mắt Tào Quyên, rõ rệt như ban ngày, chẳng hề giấu giếm dù rằng ngay trước mặt Trần Thần. Cô dường như quên mất bạn trai của mình là ai, hoàn toàn bị vẻ quyến rũ của Dương Tịch làm cho điên đảo. Trong chuyến đi, cô cố tình tìm đề tài tán gẫu cùng Dương Tịch, cố tạo cơ hội tiếp xúc riêng với cậu. Bốn người cùng nhau chơi bài trên tàu, cùng chơi máy đánh bạc, cô còn muốn chơi bài xì lắc cùng Dương Tịch. Diệp Phiên Nhiên tuy ngoài mặt không nói gì nhưng trong lòng đã rõ mười mươi. Nhân lúc Trần Thần không có mặt, Diệp Phiên Nhiên thờ ơ hờ hững quan sát phản ứng của Dương Tịch xem thử trước mặt người đẹp, cậu có chịu đựng được sự cám dỗ không?
Dương Tịch tỏ vẻ thản nhiên vô tư, từ nhỏ đến lớn những cảnh tượng này cậu gặp nhiều rồi. Cậu không cố tình lạnh nhát với Tào Quyên để giữ thể diện cho cô, không muốn bốn người ngượng ngập khó xử, nhưng cũng chẳng hé lộ cho cô ấy bất kỳ cơ hội mập mờ nào. Những khi trò chuyện cùng Tào Quyên, ánh mắt cậu chính trực tâm tư ngay thẳng. Cổ nhân có câu, vợ bạn chẳng thể đùa giỡn. Huống hồ, trong lòng cậu chỉ có mình Diệp Phiên Nhiên, nào đâu còn chỗ chứa người khác nữa?
Tình yêu là thứ rất đỗi kỳ lạ, khi nó đến, bạn chỉ có cảm giác với người đó mà thôi, dường như cả thế giới ngoại trừ cô ấy ra, bạn chẳng để mắt đến ai khác cả.
Trần Thần là kẻ duy nhất vô tư trong đám bọn họ. Tâm tính thẳng như ruột ngựa, chơi đùa vui vẻ phấn khích, lúc thua thì tức giận đập bàn, vứt lon Coca trống không trên sàn. Khi thắng thì la hét lên, còn lục tìm kẹo mút trong túi của Diệp Phiên Nhiên. Chơi mệt thì một mình bò lên tầng trên, một lúc sau lại ngủ say như chết.
“Phiên Phiên, em có đói bụng không?” Giờ trưa, Dương Tịch hỏi Diệp Phiên Nhiên: “Có muốn xuống căn tin sau toa xe ăn trưa không?”
Trong túi chẳng phải có mang theo bánh mỳ, mỳ ăn liền, bánh quy đủ để lót dạ rồi sao, cớ sao phải đi ăn nữa? Diệp Phiên Nhiên lấy làm lạ, đang định khước từ thì Dương Tịch đã quay sang nói với Tào Quyên: “Bọn mình đi ăn cơm, Trần Thần đang ngủ, cậu giúp bọn mình trông chừng hành lý nhé. Một lát bọn mình ăn xong sẽ đổi ca thay cậu!” Nói xong, chẳng đợi Tào Quyên trả lời, cậu kéo Diệp Phiên Nhiên đi.
Trên toa tàu lắc lư chao đảo, bước chân Dương Tịch đi rất nhanh, Diệp Phiên Nhiên gần như không theo kịp cậu, may mà cậu kéo lấy tay cô, chứ không cô đã té lăn nhào ra rồi.
“Em không muốn đi ăn!” Diệp Phiên Nhiên ra sức đẩy tay cậu ra, giọng nửa làm nũng nửa phản kháng: “Dương Tịch à, buông em ra!”
Hai người đã đi đến toa giường mềm gần toa ăn, cánh cửa trước mặt đóng chặt, ngoài âm thanh răng rắc phát ra từ toa tàu lửa thì bốn bề lặng ngắt như tờ.
Dương Tịch dừng bước, quay đầu lại, đáy mắt trong veo, nhoẻn nụ cười thấp thoáng mơ hồ, cậu nói: “Ngốc ạ, ai muốn đến toa ăn chứ? Anh chỉ muốn ở một mình bên em chốc lát thôi. Trước mặt Tào Quyên và những hành khách khác, anh làm sao ôm em được chứ?”
Gương mặt Diệp Phiên Nhiên nóng ran, thoáng chốc, cậu ôm cô vào lòng, bóng hình hai người quấn chặt lấy nhau hiện trên cánh cửa kính.
Cô nghe thấy nhịp đập con tim cậu qua lớp áo sơ mi mỏng, cảm xúc bỗng chốc trào dâng mãnh liệt. Đứng trước người con trai này, cô quả thực chẳng có lý do gì không yêu cậu, cô đã thực sự yêu cậu đến mức không còn là chính mình nữa rồi.
“Phiên Phiên!” Cậu dịu dàng vòng quanh người cô, ghé môi sát bên thùy tai cô, nói: “Đến Hoàng Sơn, chúng mình ở cùng phòng, được không em?”
Khuôn mặt Diệp Phiên Nhiên đỏ ửng, vệt đỏ nhanh chóng lan rộng ra tận vùng cổ và mang tai. Cô đẩy cậu ra, cúi đầu nhìn ngón chân, hồi lâu không nói gì.
Cậu chụp lấy cổ tay cô, kéo cô vào lòng: “Phiên Phiên, em tin anh đi, anh sẽ không phụ lòng em đâu…”
Ngần ngừ trong chốc lát, Diệp Phiên Nhiên từ từ ngẩng đầu lên, gương mặt ửng đỏ lặn đi dần, nước da trắng muốt càng tôn thêm đôi con ngươi đen láy long lanh: “Dương Tịch à, em chẳng biết bọn mình tiến được bao xa, tốt đẹp được bao lâu nhưng nếu anh thực sự muốn thì em sẽ trao cho anh…”
“Nói gì mà khờ khạo vậy?” Dương Tịch nắm thật chặt tay cô làm cánh tay cô bị đau: “Chúng mình mãi mãi không xa nhau.”
Khoảnh khắc này, cô hoàn toàn tin tưởng sự vững vàng trong tình yêu của cậu. Hệt như đoàn tàu xe lửa này đang chạy đế