Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341560
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1560 lượt.
nói: “Đi đi!”
Trần Thần đuổi theo Diệp Phiên Nhiên, nói giọng trịnh trọng: “Chuyện Thẩm Vỹ chẳng hề liên can gì đến Dương Tịch, cậu đừng đổ hết lên đầu Dương Tịch!”
Diệp Phiên Nhiên quay sang nhìn cậu, khuôn mặt hứng lấy ánh sáng, ánh mắt sáng long lanh giữa màn đêm đen.
“Tôi không trách Dương Tịch.” Cô chậm rãi nói: “Tôi cũng không hối hận đã ở bên anh ấy, chỉ là cảm thấy mình hơi có lỗi với Thẩm Vỹ.”
Trần Thần nghe thấy câu nói này của cô, dường như thở phào nhẹ nhõm. Cậu nhoẻn nụ cười tươi tắn với cô rồi nói: “Vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi!”
Cậu quay người trở lại taxi, kéo cửa xe. Chiếc xe lao vút đi, Diệp Phiên Nhiên phì cười, cảm thấy cậu ta hệt như chàng trai to xác trong một tâm hồn thơ ngây non trẻ.
Rất nhiều năm sau, cô mới hiểu ra rằng mình đã lầm.
Dương Tịch từ Sơn Đông trở về liền vội vàng quấn quýt bên Diệp Phiên Nhiên, chẳng còn bao ngày sau Tết Nguyên tiêu nữa là hai người lại phải chia xa rồi.
Tại ga tàu biển người mênh mông, Diệp Phiên Nhiên rút chiếc khăn trong túi ra, nói: “Dương Tịch, đây là chiếc khăn em đan cho anh làm quà mừng Lễ Tình nhân đầu tiên, em cũng không biết có đẹp không nữa!”
“Lễ Tình nhân cũng có quà ư? Anh không ngờ đấy!” Dương Tịch thực sự vui mừng khôn xiết, cậu vội vàng quàng chiếc khăn lên cổ, luôn miệng nói: “Đẹp lắm, đẹp lắm, anh chưa từng trông thấy chiếc khăn nào đẹp hơn thế này!”
Vì thời gian gấp rút, vội vàng đan móc, giờ đây nhìn chiếc khăn trước ngực Dương Tịch cô mới phát hiện hơi ngắn một đoạn, ai bảo cậu cao quá làm gì! Cô chau mày ngắm nghía, tỏ vẻ không hài lòng, nói: “Hình như hơi ngắn thì phải, anh mau tháo ra đi, để em về móc thêm vài mũi đan nữa!”
Dương Tịch vội vàng ghì tay cô lại, nói: “Anh thấy vừa lắm, khăn quàng cổ nam không cần dài quá đâu. Anh thích là được mà!”
Tình yêu phân cách hai nơi, chỉ có những người từng trải mới có thể thấu hiểu được nỗi nhớ nhung da diết mãnh liệt, dằn vặt dai dẳng, sống một ngày như bằng cả năm trời. Mỗi lần Diệp Phiên Nhiên ngồi một mình trong sân trường Đại học N, ngắm nhìn những đôi tình nhân tay trong tay nép sát đi bên nhau thì cô lại cảm thấy mình cô đơn, càng cảm thấy nỗi nhớ nhung Dương Tịch ngày càng mãnh liệt hơn nữa.
Đã bắt đầu năm học mới ba tháng nay nhưng cô chẳng có tâm trí làm bất cứ chuyện gì, con tim và tâm trí cô đều đặt cả vào Dương Tịch. Ban ngày vào lớp học mặt mày ủ rũ bơ phờ, buổi tối cô mất ngủ thao thức cả đêm, các bạn cùng phòng nhanh chóng nhận ra sự khác thường của cô, cười ghẹo cô mắc bệnh tương tư. Khổng Thiên Thiên thường lúc lắc đầu ngân nga câu thơ nổi tiếng trước mặt Diệp Phiên Nhiên: “Rõ biết tương tư là khổ, lại càng muốn khổ vì tương tư.”
“Khổng Thiên Thiên, cậu là kẻ ăn no nên chẳng hiểu nỗi lòng kẻ chết đói. Suốt ngày cậu dính lấy Cao Tường, làm sao hiểu được nỗi khổ tương tư cách biệt giữa hai nơi chứ?” Lưu Tịnh Nghi lên giọng trượng nghĩa đòi lại công bằng cho Diệp Phiên Nhiên.
“Thực ra, nỗi tương tư vì cách biệt hai nơi cũng không hoàn toàn là đau khổ đâu. Thầy giáo mỹ thuật chẳng phải đã nói rằng, khoảng cách tạo ra cái đẹp đó sao? Ngày ngày chết dính bên nhau khó tránh khỏi khiếu thẩm mỹ mỏi mệt, cả hai đều mất hứng thú, động một chút là cãi nhau. Tuần này tớ và Cao Tường đã cãi nhau ba lần rồi!” Khổng Thiên Thiên nói.
“Nếu đã vậy, sao lúc đầu cậu nhất định thi vào Đại học N, chẳng phải là vì muốn ở bên Cao Tường đó sao? Ít ra, các cậu có thể ngày ngày đi dạo quanh sân trường, còn Diệp Phiên Nhiên chỉ có thể ngày ngày nấu cháo điện thoại.”
“Điện thoại đường dài, tốn bao nhiêu tiền ấy chứ!” Khổng Thiên Thiên miệng lưỡi khoe khoang: “May mà đều là bạn trai nạp tiền cho cậu. Diệp Phiên Nhiên, gia đình bạn trai cậu rất khá giả phải không?”
“Cũng tạm, điều kiện khá giả hơn nhà mình một chút.” Diệp Phiên Nhiên không hề nói với các bạn cùng phòng rằng bố của Dương Tịch là Phó Thị trưởng thành phố D, cô vốn là người khiêm nhường, không thích ra vẻ lấy lòng người khác. Vả lại, cô cũng không cảm thấy gia cảnh bạn trai có gì đáng khoe khoang.
Nhiếp Hân nói xem vào: “Hài, các cậu có nhận ra gần đây Tiết Duyệt hình như rất khác thường không?”
“Đúng đấy, mình còn phát hiện ra hai tuần nay cô ấy không học giờ tự học, từ thứ Hai đến Chủ nhật chẳng thấy bóng dáng đâu cả!” Lưu Tịnh Nghi nói: “Con nhỏ này không biết có phải nảy nở tình yêu trai gái, yêu đương hẹn hò rồi không nhỉ?”
“Có nàng thiếu nữ nào mà không mơ mộng chứ? Điều này rất bình thường!” Diệp Phiên Nhiên nghĩ ngay đến Cố Nhân, dáng vẻ bề ngoài tinh nghịch nhưng lại ẩn chứa trong lòng nỗi tâm sự thầm kín.
Quản Đình ngồi trên giường xem tiểu thuyết ngôn tình, miệng nhai khoai tây lát rán, kèm theo tiếng rốp rốp giòn tan, cô phán một câu động trời: “Cậu ấy đang yêu đấy, mà còn là mối tình quen trên mạng hot nhất hiện nay nữa cơ!”
“Mối tình trên mạng á?” Châu Nghênh Xuân chuyên đọc sách thánh hiền, thường bỏ ngoài tai những tin đồn thất thiệt bên ngoài, trố mắt nhìn, nói: “Đó là thứ gì vậy?”<