Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi
Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341553
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1553 lượt.
h khoảnh khắc cô ngỡ rằng mình sắp nghẹt thở thì Dương Tịch buông cô ra, nói khẽ bên tai cô: “Anh tưởng rằng lần này anh thực sự mất em rồi?”
Những giọt nước mắt không kìm nén được bỗng chốc tuôn rơi.
Dương Tịch dịu dàng gạt những giọt lệ trên mặt Diệp Phiên Nhiên, khẽ siết tay cô, nói: “Vì muốn ở bên em, khó khăn thế nào anh cũng không sợ, chỉ cần em và anh vững lòng!”
Chính khoảnh khắc đó, cô cảm thấy hổ thẹn vô cùng vì sự bồn chồn, nhút nhát, ngần ngừ của mình.
Phùng Diệu Hoa không can thiệp vào chuyện qua lại giữa Dương Tịch và Diệp Phiên Nhiên không phải vì bà đã nghĩ thông suốt mà chính vì lời khuyên nhủ của chồng – Dương Giang Nam đã đánh đòn cảnh tỉnh bà: “Phùng à, việc này em quá hấp tấp nóng vội quá rồi. Chúng ta đều là người từng trải, có chàng thanh niên nào mà không đa tình? Em càng can thiệp gay gắt thì Tiểu Tịch phản kháng càng ghê, nó sẽ càng coi em như kẻ thù. Cá tính của con trai mình em còn không biết hay sao, thích mềm dẻo không thích cứng rắn. Để bảo vệ tình yêu của mình, nó sẽ bất chấp tình thân máu mủ.”
“Nhưng em thật sự không thích cô gái đó, dáng người gầy gò nhỏ nhắn, tướng bạc mệnh, chẳng có sinh khí, tính cách thì không biết lấy lòng người khác, không coi trọng người lớn, còn tự cho mình là giỏi giang. Con trai anh chẳng biết bị nó cho ăn bùa mê thuốc lú gì mà dám nói với em rằng cả đời này ngoài con bé đó ra không lấy ai khác!”
“Đời còn dài mà, nó biết cái gì? Khuyết điểm lớn nhất của Tiểu Tịch chính là theo chủ nghĩa hoàn hảo, thuộc mẫu người gan dạ dũng mãnh, tràn đầy nhiệt huyết, phàm là chuyện gì muốn đạt được thì nhất định phải có được. Nhưng vì bản tính cương quá sẽ khó mà có thể lâu bền được.” Thấy vợ lặng lẽ không nói gì, ông nói tiếp: “Bọn trẻ bây giờ yêu đương, hôm nay mặn nồng ngày mai lại chia tay, không lâu bền đâu, có thể chưa đợi đến ngày kết hôn, chúng đã chẳng còn bên nhau nữa rồi. Chúng ta tạm thời phớt lờ đi, nghe rồi để đó, dù sao thì mấy chuyện này, con trai chẳng chịu thiệt thòi.”
Phùng Diệu Hoa đắn đo suy nghĩ cảm thấy lời của chồng không phải không có lý, bà cũng chẳng gặng hỏi chuyện tình cảm của cậu con trai nữa, một mắt nhắm một mắt mở.
Thái độ của bố mẹ thay đổi khiến tâm trạng của Dương Tịch thoải mái lên nhiều, cậu càng chu đáo hơn với Diệp Phiên Nhiên, hệt như đối đãi với viên ngọc quý mất đi vừa tìm lại.
Diệp Phiên Nhiên yêu thích tính chất phong phú cùng cảm giác bận rộn có được trong lúc tập kịch. Toàn bộ tâm hồn cô đều chìm đắm trong thế giới của nhân vật Tử Phượng. Niềm vui cùng nỗi hận cuốn theo cùng nhân vật, quên hẳn những việc xảy ra trong cuộc sống đời thực, quên cả những nỗi phiền muộn của bản thân.
Tại Nam Kinh xa xôi, Dương Tịch cảm thấy nơm nớp lo sợ, lòng rối như tơ vò. Vốn dĩ cậu đã hẹn Diệp Phiên Nhiên ngày nghỉ mồng 1 tháng 10 cô sẽ đến trường cậu chơi. Ba năm đại học, Diệp Phiên Nhiên chưa lần nào đến Nam Kinh. Các huynh đệ cùng phòng ký túc xá với cậu chỉ mới thấy mặt Diệp Phiên Nhiên qua ảnh, bọn họ nói đùa rằng người “chị dâu” này là Dương Tịch bịa ra mà thôi. Vì chuyện tập dợt cho vở kịch nhân dịp Vận động Ngũ Tứ mà Diệp Phiên Nhiên nói lời xin lỗi qua điện thoại với Dương Tịch: “Em không đến Nam Kinh được, anh tìm người anh em nào đó đi chơi cùng nhé!” Tuy Dương Tịch không vui nhưng cũng không tỏ vẻ phản đối. Cậu nghe Trần Thần nói rằng Diệp Phiên Nhiên vì chuyện tập dợt vở kịch lần này mà bận rộn đến mức mất ăn mất ngủ. Cậu chẳng thể nhằm đúng thời khắc quan trọng này mà ngáng chân cô.
Cậu suy đi ngẫm lại, rồi nói: “Phiên Phiên à, hay là để anh đến Đại học N, tập kịch cùng em, tối hôm biểu diễn Ngũ Tứ anh còn có thể cổ vũ khích lệ em!”
Diệp Phiên Nhiên quả quyết cự tuyệt: “Xa như vậy, một mình anh chạy qua chạy lại, phiền phức lắm! Vả lại, em cũng chẳng có thời gian ở bên anh.”
Dương Tịch định nói thêm: “Phiên Phiên à…”
Cô ngắt lời cậu: “Không nói với anh nữa, mọi người đến đông đủ cả rồi, em phải bắt đầu tập đây!” Nói rồi, cô ngang nhiên gác máy.
Ngày biểu diễn cận kề, Diệp Phiên Nhiên bận bù đầu bù tóc, mãi tận đêm khuya tắt đèn quay về ký túc xá, đầu vừa đặt xuống gối cô đã chìm vào ngay giấc mộng.
Cả đoàn kịch nói, mọi người đều là diễn viên lão làng, chỉ có Diệp Phiên Nhiên là chân ướt chân ráo mới vào nghề, dù rằng được trưởng ban văn nghệ bơm thổi nhưng vẫn không ít người hoài nghi: “Cô ấy có diễn được không đó?”
Diệp Phiên Nhiên tâm tư phiền muộn, thi thoảng cô nằm chiêm bao thấy mình đang ra sức học thuộc lời thoại kịch.
May mà Bạch Dương, người bạn diễn cùng cô rất kiên nhẫn, đôi bên lại hiểu ý nhau. Hôm công diễn, vở kịch thành công vang dội, nhất là màn kịch cuối cùng, sự đau thương cùng nỗi tuyệt vọng trong ánh mắt không gì diễn tả bằng lời đã làm động lòng từng khán giả ngồi tại khán phòng. Mọi người ra sức vỗ tay ca ngợi sự phối hợp diễn xuất ăn ý của hai người, đạt đến đỉnh cao của sự hoàn hảo.
Khi buổi diễn kết thúc, các diễn viên tham gia diễn xuất đều đến nhà hàng gần trường học tổ