Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341555
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1555 lượt.
đạo đức, thế nào là ngoài miệng thơn thớt nói cười trong bụng cả bồ dao găm.
Buồn cười thật! Cứ cho bà là mẹ của Dương Tịch, là phu nhân Phó Thị trưởng đi chăng nữa cũng chẳng thể nhục mạ người khác như thế được.
Diệp Phiên Nhiên không thể nhẫn nhịn thêm nữa, đứng phắt dậy, nhả từng chữ trong tâm trạng đầy phẫn nộ: “Thưa Dương phu nhân kính mến, cháu không hề bám rịt lấy con trai bác, mà trái lại, chính con trai bác sống chết quấn chặt lấy cháu. Nếu bác muốn ép cháu rời xa Dương Tịch thì chi bằng khuyên nhủ cậu ta sớm buông tha cho cháu đi!”
Lời vừa dứt, tiếng mở cửa đánh rầm vang lên sau lưng cô.
Diệp Phiên Nhiên quay lại, Dương Tịch đẩy cửa, ánh mắt nhìn cô trân trân, sắc mặt cực kỳ xấu, đôi con ngươi đen láy như mực lóe lên ánh nhìn kinh ngạc.
Dương Tịch đột ngột xuất hiện khiến Phùng Diệu Hoa rất đỗi ngạc nhiên đồng thời cũng khẽ chột dạ.
Dương Tịch đứng ngay cửa, chau mày, ngẩng đầu lên nhìn mẹ, rồi nói: “Mẹ, sao mẹ làm vậy? Tại sao mẹ nhúng tay vào chuyện giữa con và Phiên Phiên?”
“Tình yêu hôn nhân là chuyện trọng đại của cuộc đời. Con là con trai mẹ, mẹ sao có thể ngoảnh mặt làm ngơ được?” Phùng Diệu Hoa nghe thấy giọng điệu oán trách của con trai thì càng trút giận lên đầu Diệp Phiên Nhiên: “Tiểu Diệp, ta hẹn gặp riêng cô, vì sao cô nói với Dương Tịch?”
“Chuyện không liên quan đến cô ấy, do con muốn đến thôi!” Dương Tịch bảo vệ Diệp Phiên Nhiên theo phản xạ, bước nhanh đến gần, chụp ngay lấy cánh tay cô: “Mẹ, mẹ đừng ép Phiên Phiên, bọn con không thể nào chia tay được đâu!” Cậu kéo Diệp Phiên Nhiên đi.
Phùng Diệu Hoa dừng bước trước mặt cậu, nói: “Tiểu Tịch, những lời vừa rồi của cô ta con đã nghe rồi chứ? Loay hoay một hồi thì ra con là kẻ yêu đơn phương, nhất bên trọng nhất bên khinh. Người ta vốn dĩ không hề để mắt đến con!”
“Con tin rằng những lời vừa rồi của cô ấy chỉ vì phút nhất thời tức giận! Đúng không, Phiên Phiên?” Dương Tịch nói, nhìn chằm chằm vào Diệp Phiên Nhiên, mong muốn cô có thể chung sức cùng cậu tranh đấu, cùng nhau cố gắng vượt qua những gian nan hiểm trở trước mặt.
Diệp Phiên Nhiên rất muốn đáp trả nhưng cổ họng như bị ai đó bóp chặt lấy, con tim bị ai đó xé toạc đến đau đớn.
Cô không thích Dương Tịch và mẹ đối đầu ngay trước mặt mình, ép cô thể hiện thái độ. Cô cảm thấy mình hệt như kẻ ăn xin đang chờ cầu xin sự bố thí của mẹ Dương Tịch.
Nếu tình yêu dựa trên sự bố thí, vậy thì cô thà không có tình yêu.
Diệp Phiên Nhiên không khỏi lắc đầu, nói: “Không, những lời em nói đều chân thành! Dương Tịch, anh để em đi, em không muốn ở lại đây!” Nói rồi, cô ra sức vùng vẫy khỏi tay cậu, bỏ chạy ra ngoài. Cô một mực muốn chạy trốn khỏi chốn mang lại nhục nhã và khiến cô khó xử.
Lời Diệp Phiên Nhiên nói khiến Dương Tịch kinh ngạc, cậu sững sờ chỉ còn cách đưa mắt nhìn cô phá cửa bỏ chạy. Đến khi cậu định đuổi theo cô thì bàn tay Phùng Diệu Hoa giữ cậu lại: “Tiểu Tịch, người con gái này vừa không có cá tính vừa chẳng có phong cách, vốn dĩ không thích hợp trở thành con dâu nhà họ Dương.”
“Mẹ!” Dương Tịch bất chợt phát cáu, hét lớn: “Con yêu cô ấy! Nếu mẹ muốn cản con vậy thì cả đời này, bố mẹ đừng nghĩ đến chuyện có con dâu!”
Lời của Dương Tịch tựa như một con dao sắc nhọn đâm vào bà. Phùng Diệu Hoa bỗng chốc buông tay ra, nói giọng bất lực mệt mỏi: “Con trai, trên thế gian này con gái tốt còn nhiều, cớ sao con lại cố chấp như vậy!”
Cậu dịu giọng trở lại, nhìn mẹ mình, giọng chân thành: “Mẹ, con không còn là con nít nữa, biết mình cần những gì. Con ở bên cô ấy, thực sự rất vui!”
Diệp Phiên Nhiên chạy xộc ra khỏi phòng trà. Lúc nãy vừa bước vào ánh mặt trời chói sáng rực rỡ, vậy mà giờ đây trời bỗng chốc đã tối sầm.
Cô đi men theo đường cái chẳng rõ chủ đích muốn đi đâu. Cô không muốn về nhà, không muốn bố mẹ lo lắng. Nếu bố mẹ biết cô chịu nhục trước Phùng Diệu Hoa chắc chắn sẽ càng thêm đau lòng.
Mười mấy phút vừa rồi còn nhiều hơn so với tổng số những thất bại trắc trở mà cô trải qua trong nửa cuộc đời mình. Nhục nhã, phẫn nộ, chán chường và cả sự bất lực. Cô cứ ngỡ rằng mình đã trở nên hết sức dũng cảm, rất đỗi kiên cường, vậy mà chỉ cuộc gặp mặt với Phùng Diệu Hoa đã khiến mọi sự cao ngạo trong cô bỗng chốc sụp đổ.
Niềm tin của một người được tạo dựng dựa trên khoảng thời gian khá dài, nhưng chỉ cần trong chốc lát đã có thể hủy diệt nó. Đối mặt trước sự hùng hổ hăm dọa của Phùng Diệu Hoa, sự tự tin, dũng cảm trong cô bất chợt tan biến như tro.
Lòng tự tôn và tình yêu đặt ngay trước mặt, nếu phải chọn một trong hai thì cô vẫn lựa chọn lòng tự tôn.
Chẳng rõ đi bộ như vậy bao lâu, Diệp Phiên Nhiên phát hiện ra mình đã đến trung tâm quảng trường. Cô cảm nhận đôi bàn chân mình nặng như chì, không thể nào cất bước nổi. Cô kiệt sức thả mình ngồi xuống chiếc ghế gỗ, lơ đãng nhìn đám đông xung quanh.
Không khí náo nức ngày Tết vẫn chưa rời đi, rất nhiều người đang thả diều trên quảng trường, dưới ánh nắng mùa đông ấm áp, bất luận là người lớn hay trẻ nhỏ đều vui vẻ. Còn cô ngồi ở đó, lẻ loi một mình, yếu đuối nhợt nhạt,