Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341682
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1682 lượt.
chức tiệc ăn mừng. Diệp Phiên Nhiên uống khá nhiều rượu bắt đầu ngà ngà say, cô nói với Bạch Dương lúc tiễn cô về ký túc xá: “Mình không bao giờ quên được buổi tối hôm nay, đây là buổi diễn đầu tiên và tuyệt vời nhất trong cuộc đời mình!”
Bạch Dương không hề say, cậu liếc nhìn người con gái học cùng trường ba năm, trong lòng dấy lên từng đợt sóng ưu sầu. Cô vẫn là cô gái trong sáng xinh xắn, dáng vẻ chẳng khác gì so với lần đầu cậu gặp mặt.
Diệp Phiên Nhiên tỉnh giấc vào trưa ngày hôm sau, đầu nhức như búa bổ.
Cô nhìn đăm đăm lên trần nhà không chớp mắt, những vui buồn hợp tan trong buổi diễn trên sân khấu đều đã kết thúc, cuối cùng cô phải trở về cuộc sống hiện thực. Cô không phải là nàng Tứ Phương hồn nhiên trong sáng, đáng yêu và Dương Tịch cũng chẳng phải chàng công tử Châu Bình nhu nhược thiếu quyết đoán, đa tình vô dụng.
Cô lôi điện thoại dưới gối ra, nhìn thấy mười mấy cuộc gọi nhỡ, đang định nhấn phím gọi lại thì cửa phòng ký túc xá chợt đẩy ra, nữ sinh phòng bên cạnh nói: “Diệp Phiên Nhiên, dưới cổng ký túc xá nữ có người tìm cậu, là bạn nam, dáng người rất cao…”
Bảy ngày lễ dịp mùng 1 tháng 5, các chị em cùng phòng 302 hẹn hò với bạn trai, người thì nhân dịp mấy ngày này về quê. Mọi người đều đi hết, chỉ còn lại một mình cô trong căn phòng trống vắng, cảm giác cô đơn hiu quạnh đang vây lấy cô thì chợt nghe thấy lời bạn nữ sinh đó nói, cô cứ ngỡ là Dương Tịch, nhảy cẫng lên phóng ra khỏi giường.
Diệp Phiên Nhiên đặt điện thoại xuống, vội vàng rửa mặt, thay chiếc áo len mỏng hồng nhạt, cột mái tóc đuôi ngựa giản dị, khuôn mặt trắng sang sạch sẽ. Cô ngắm mình trong gương, khẽ mỉm cười, xoay người bước xuống tầng.
Đến cổng ký túc xá nữ, cô chẳng trông thấy Dương Tịch mà là một người cô không thể nào ngờ đến đang đứng dậy từ góc tường: “Phiên Phiên!”
Diệp Phiên Nhiên trố mắt nhìn cậu, cậu mặc chiếc áo sơ mi trắng cùng quần bò xanh đậm. Dáng người thanh mảnh, gương mặt tuấn tú nhoẻn nụ cười, cô đã quá quen với nụ cười nhàn nhã dịu dàng.
Thẩm Vỹ?
Diệp Phiên Nhiên thấy mình như đang nằm mơ. Con người này, cớ sao lại đột nhiên xuất hiện trước mặt cô? Chẳng chút báo trước, hệt như sự ra đi đột ngột của cậu mấy năm về trước.
Thẩm Vỹ bước đến trước mặt cô, khẽ nói: “Phiên Phiên, là anh!”
Ánh mắt Diệp Phiên Nhiên dừng trước cánh tay cậu, phát hiện ra cậu đeo băng tang trên người, khẽ kinh ngạc, cô hỏi: “Nhà anh có chuyện sao?”
Ánh mắt Thẩm Vỹ đượm vẻ đau thương: “Mấy bữa trước bà ngoại anh mất, bị nhồi máu cơ tim. Lần này anh về nước là để chịu tang bà, giải quyết việc hậu sự. Lúc đi ngang thành phố S, đột nhiên nghĩ đến em, muốn đến thăm em! ”
“Anh thực sự đi Mỹ rồi sao?” Cô không kìm được gặng hỏi.
Thẩm Vỹ nhìn cô, hồi lâu cậu khẽ mỉm cười: “Em mãi là người sau cùng biết chuyện!”
“Tại sao chứ?” Cô hỏi.
Cậu không đáp trả, thản nhiên hỏi: “Em và Dương Tịch, ổn cả chứ?”
Diệp Phiên Nhiên day day khóe miệng, nói: “Anh ăn chưa? Em mời anh ăn, coi như tiệc chào đón anh.” Cô khẽ dừng lại, có lời muốn nói: “Bao giờ anh về Mỹ?”
“Ngày kia. Chuyến bay bảy giờ, tối mai đáp ở Thượng Hải rồi lại từ sân bay Hồng Kiều bay đi Mỹ.”
Diệp Phiên Nhiên liếc nhìn cậu, từ ánh mắt cậu, cô hiểu rằng, lần này cậu sẽ ra đi không quay trở về nữa.
Chàng thanh niên áo trắng học trò trong ký ức thời tuổi trẻ cùng mối tình đầu đẹp đẽ trong sang của cô đều đã ra đi theo cậu, mãi mãi mất dạng.
“Thẩm Vỹ?” Cô chợt tiến đến trước, nắm chặt lấy tay cậu: “Chúng mình đi ăn rồi về thành phố D nhé, được không?”
Đôi mắt Thẩm Vỹ lóe lên ánh nhìn kinh ngạc.
“Mong anh chấp thuận yêu cầu này của em, em không muốn hối tiếc cả cuộc đời!” Cô nghiêm túc nói.
Niềm kinh ngạc trong đôi mắt Thẩm Vỹ dần chuyển sang cảm động. Cậu cũng nắm chặt lấy tay cô, lòng bàn tay cậu ấm áp mạnh mẽ.
Tính cách Diệp Phiên Nhiên kiên cường lại vừa cố chấp, thi thoảng cảm tính, có hơi bướng bỉnh nông nổi. Thẩm Vỹ không giống với Dương Tịch, cậu chưa bao giờ phản đối cô điều gì, chưa bao giờ kiểm soát cô, mọi thứ đều do cô làm chủ.
Hai người ăn thoải mái tại tiệm đồ ăn nhanh gần trường. Diệp Phiên Nhiên đến cả ký túc xá cũng không về, đi thẳng ra ga tàu. Ra đến tàu hỏa cô mới nhận ra mình quên mang theo điện thoại.
Trong điện thoại bao nhiêu cuộc gọi nhỡ đều là của Dương Tịch. Thẩm Vỹ tìm cô rốt cuộc có chuyện gì chứ? Diệp Phiên Nhiên lòng đầy nghi vấn, có chút lo lắng bất an. Thẩm Vỹ nhận ra sự do dự của cô, khẽ mỉm cười nói: “Lúc này em xuống tàu vẫn kịp mà!”
Cô thuộc về Dương Tịch, có lẽ cả cuộc đời dài đằng đẵng về sau, còn với người con trai này chỉ có một ngày ngắn ngủi. Diệp Phiên Nhiên à, hãy coi đây là sự bồi đắp, lúc này, mày tuyệt đối không được bỏ mặc Thẩm Vỹ!
“Ai nói em muốn xuống tàu?” Cô ngẩng đầu, mỉm cười với cậu: “Em đã nói với anh những gì, chí ít cũng phải thực hiện một lần chứ?”
Thoáng chốc, Thẩm Vỹ im bặt, lòng cậu dấy lên cảm giác thất vọng khó hiểu nhưng rất nhanh sau đó trở lại bình thường, cậu nhún vai nói: “Anh đến Đại học N tìm em, vốn chẳng ôm hy vọng gì, còn ngỡ