Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Tác giả: Tâm Văn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341525

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1525 lượt.

Lời nói vẫn văng vẳng bên tai nhưng người đã đi xa, nay cảnh còn người mất. Đối mặt với Bạch Dương, cô chỉ còn cách mỉm cười đau xót.
Diệp Phiên Nhiên thản nhiên đáp: “Bạch Dương, mình vẫn giữ nguyên câu nói đó, chúng mình chỉ thích hợp là bạn bè, chứ không phải là tình nhân.” Con tim cô giờ đã hóa thành sa mạc cằn cỗi, nhỏ vào đó một giọt nước, há có thể ẩm ướt lại chăng?
“Diệp Phiên Nhiên à, thực ra kết cục này mình đã đoán trước cả rồi. Nhưng mình không hề hối hận chút nào, mình đã từng yêu cậu!”
Diệp Phiên Nhiên nhẹ nhàng nói lời xin lỗi rồi xoay người bỏ đi.
Dõi mắt nhìn theo bóng hình cô lẩn nhanh trong màn đêm, Bạch Dương sực nhớ đến câu nói nổi tiếng của Từ Chí Ma: “Đắc tri, ngã hạnh, bất đắc, ngã mệnh.” (Có được em, đó là niềm hạnh phúc của anh, không có được em, âu đó cũng là duyên phận đôi ta).
Cách ký túc xá không xa vọng lại từng giọng ca gào khóc thảm thiết xen lẫn tiếng chai bia vỡ loảng xoảng. Những sinh viên sắp tốt nghiệp dùng cách này để truy điệu tưởng nhớ thời thanh xuân cùng cuộc sống bốn năm đại học khô héo úa tàn.
Bạch Dương trở về Đông Bắc, từ đó trở đi bặt vô âm tín. Khổng Thiên Thiên cùng anh chàng Cao Tường đến Thẩm Quyến. Một năm sau khi tốt nghiệp đại học thì bọn họ kết hôn, hiện giờ đứa con của hai người đã tròn một tuổi. Trần Thần quay về thành phố D, đảm nhiệm thầy giáo thể dục tại trường trung học tư thục. Diệp Phiên Nhiên không muốn trở về thành phố D, bởi lẽ từng ngõ hẻm con đường nơi đó, từng căn nhà, thậm chí từng ngọn cỏ ngọn cây đều gợi lại ký ức về Dương Tịch vốn chôn sâu tận trong lòng cô. Chỉ khi rời khỏi thành phố này thì những vết thương lưu lại sau khi Dương Tịch mới ra đi mới có thể hoàn toàn khép miệng lại.
Thời gian là liều thuốc tốt nhất chữa lành mọi vết thương. Với vài người, vài sự việc, chỉ cần không cố tình nhắc đến, rồi một ngày nào đó ngọn gió sẽ từ từ thổi bay những năm tháng dĩ vãng trước kia.
Mấy năm nay, cô thực sự bị thời gian quấn lấy. Cô luôn gắng sức thể hiện vẻ thư thái, điềm nhiên để người ngoài không nhận ra vẻ cô đơn quạnh vắng của cô. Bố mẹ cô hết lần này đến lần khác gọi điện thoại nói bóng nói gió, nhắc nhở cô đừng nên mải miết công việc mà bỏ lỡ chuyện trọng đại cả đời mình. Hai mươi sáu tuổi, đã được xem là “gái nhà lành” lắm rồi. Trong bộ phim điện ảnh Nếu em là duy nhất, Cát Ưu nói với Phùng Viễn Chính rằng: “Em cũng đã kiểm nghiệm bản thân vì sao mình dung tục đến vậy, nội tâm rộng rãi thênh thang, cớ sao chẳng thể dung nạp được người đàn ông mà nhảy vọt ra một người phụ nữ, anh đoán xem, lại đón nhận thêm một người phụ nữ khác nữa!”
Nội tâm là một nơi rộng rãi thênh thang, nếu như lúc đầu người xông vào mà không nhảy thoát ra ngoài thì còn ai có thể tiến vào được nữa chứ?
Diệp Phiên Nhiên từ chối lời tỏ tình tán tỉnh của hết người này đến người khác, cũng chẳng buồn đi xem mắt.
Nhiều người cho rằng, hôn nhân mang lại sự ổn định. Thực ra, sự yên ổn thực sự không phải là hôn nhân mang lại mà chính là nội tâm của mình.
Rời khỏi đôi cánh bảo hộ của bố mẹ, cô bắt đầu cuộc sống tự lập tại thành phố S. Cô thuê một căn hộ nhỏ ngay gần công ty gồm một phòng ngủ hướng ra ngoài, tràn ngập ánh nắng mặt trời. Sàn nhà bóng loáng, chiếc giường đơn với ga trải giường màu trắng sữa. Trên kệ tủ đầu giường bày biện vài bình rượu vang, thi thoảng cô thuê vài băng đĩa phim để xua đi những đêm mất ngủ.
Diệp Phiên Nhiên rất hài lòng với cuộc sống hiện tại, nơi đó có âm nhạc, có băng đĩa, có sách vở, có công việc với thu nhập ổn định, còn có cả nhóm đồng nghiệp đáng yêu nữa. Ngoài việc không có người yêu, cô gần như chẳng thiếu thứ gì.
Mỗi buổi sáng thức dậy, cô pha ấm trà Phổ Nhĩ, nằm dài trên chiếc ghế sofa ngoài ban công đọc tiểu thuyết. Tan sở lướt ngang qua tiệm bán vải vụn ở góc đường, liếc mắt trông thấy miếng vải xinh xắn cô liền lôi về nhà để làm rèm cửa. Thi thoảng nhàn nhã rỗi rãi cô dạo quanh siêu thị, xuống bếp trổ tài nấu nướng vài món ngon cho mình ăn, bằng không thì rủ các chị em đồng nghiệp cùng đến nhà xem phim, cuối tuần đi shopping…
Những thứ cảm giác nhạy cảm, rung động, khổ sở cùng những cơn giận dữ phẫn nộ chẳng cách gì hiểu được và rồi tất thảy đều đã tan tã. Ba năm, vỏn vẹn ba năm, cô dường như biến thành một người khác hoàn toàn. Nhớ lại cuộc sống trước kia của mình, cô cảm nhận rõ rệt sự bồng bột, kiêu ngạo, vẻ tự ti nhút nhát của mình. Có lẽ khi bản thân đang ở độ tuổi mới lớn, cô đã phần nào quá đỗi yêu quý nội tâm suy nghĩ của mình mà thiếu đi cảm nhận về vạn vật xung quanh. Tổng kết lại, cuối cùng cô phát hiện ra rằng bản thân mình thực sự đã trưởng thành.
Chỉ khi trưởng thành rồi mới hiểu rằng thế gian này không chỉ như chúng ta đã suy nghĩ, mới có thể nhận ra rằng thế giới càng rộng lớn càng chân thực hơn.
Tuy là vậy, theo sự trưởng thành của bản thân thì những tháng ngày rơi lệ vì một bài ca, xấu hổ thẹn thùng, tim đập nhanh mặt đỏ ửng vì ai đó, tất thảy đều đã chẳng còn, có lẽ là sẽ chẳng bao giờ có thể trở lại nữa.







XtGem Forum catalog