Em Là Học Trò Của Anh Thì Sao?
Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341529
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1529 lượt.
ợc phép oán trách. Bác Tổng sắc mặt giọng nói nghiêm nghị cảnh cáo mọi người về nguy cơ khủng hoảng tài chính và nền kinh tế khó khăn hiện tại, cả nước mấy trăm ngàn sinh viên đại học ra trường không tìm được việc làm. Mọi người phải trân trọng bát cơm trong tay mình. Câu nói “Hôm nay không cố gắng làm việc, ngày mai phải ra sức kiếm việc” tuyệt đối chẳng phải là lời đe nẹt suông.
Diệp Phiên Nhiên mừng thầm mình không phải là một trong số mấy trăm ngàn người đó. Người ta nói thế hệ 8X đời sau là thế hệ sống trong sung sướng bao bọc, là thế hệ lụn bại suy sụp. Quả thật, đời sống vật chất thế hệ thập niên 80 phong phú hơn thế hệ những năm 60 và 70, tuổi thơ không phải lo về miếng cơm manh áo, nhưng phải gánh chịu áp lực cạnh tranh và tranh đấu sinh tồn dữ dội chưa bao giờ có.
Vất vả cực nhọc sáu năm tiểu học, siêng năng miệt mài ba năm trung học cơ sở, lao lực mất ăn mất ngủ ba năm trung học phổ thông, lại thêm trước mắt là kỳ thi đại học rồi lại mau mau chóng chóng tuyển sinh quốc gia, a lê hấp nhận bằng tốt nghiệp cử nhân đại học. Học phí đại học đắt đỏ vô cùng, hơi một chút là mấy ngàn vạn, giở đủ ngón nghề của bản thân mới cầm được tấm bằng chứng chỉ Anh văn cấp bốn, tốt nghiệp xong, học hàm vị chứng chỉ đầy đủ thì nhà nước chẳng chịu bố trí phân bổ công tác. Cái mác “thiên tử tài năng” ngày nào bỗng chốc xuống giá, vừa tốt nghiệp xong thì thất nghiệp rồi.
Trăm cay ngàn đắng mới xin vào làm nhân viên văn phòng trong công ty, phụ nữ làm việc như đàn ông, đàn ông cật lực như súc vật, tăng ca mỗi ngày, vậy mà số tiền kiếm được cũng chẳng nhiều nhặn hơn người công nhân làm công với học lực trung học là bao.
Gây dựng sự nghiệp xong thì còn phải lập gia đình, vừa bước chân ra ngoài xã hội đâu đã tích lũy được gì. Chế độ phúc lợi phân cấp nhà cửa là thời vàng son đã qua. Chế độ chính sách ưu đãi cải cách nhà ở đã biến mất vô duyên vô cớ, tiền trợ cấp tích lũy nhà ở ít ỏi đến đáng thương lại vấp phải nạn đầu cơ đất đai nhà cửa, càng lúc càng nóng sốt, càng lúc càng đắt đỏ. Cả năm vất vả cực khổ, cứ cho là nhịn ăn nhịn uống, tiền tiết kiệm dành dụm cũng chẳng thể mua nổi vài mét vuông nhà ở. Vay tiền mua nhà mới ư? Tờ giấy hợp đồng vay tiền hệt như tấm bán thân, hai mươi năm mới có thể trả dứt nợ. Chìa tay xin tiền bố mẹ ư? Đồng tiền xương máu cả cuộc đời của người già cũng chỉ đủ chi trả đợt đầu, càng khỏi nói đến những cậu chàng làm bố mẹ nở mày nở mặt ở nông thôn, bậc trưởng bối dốc hết gia tài sản nghiệp, cho dù là bán gia bại sản thì cùng lắm cũng chỉ đủ tiền nuôi nấng học hết đại học.
Là những người con một thế hệ đầu tiên ở Trung Quốc, còn phải đối mặt với việc phụng dưỡng cha mẹ già sau này. Ở công ty rất nhiều thanh niên trẻ tuổi chưa kết hôn mà đã đau đầu phiền não về việc ăn Tết bên bố mẹ nhà trai hay bố mẹ nhà gái…
Thế hệ thập niên 80 tụ tập bên nhau thường kêu ca rằng mình sinh không đúng thời, nhưng kêu ca thì kêu ca cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, không thể thay đổi được hiện thực thì phải ép bản thân chấp nhận nó. Nói theo lời Lỗ Tấn thì đó là: “Kẻ thực sự mạnh là kẻ dám đối mặt trực diện với cuộc sống trầy trật vất vả tối mặt tối mày!”
Cô chẳng phải là kẻ mạnh, cô chỉ là người con gái bình thường. Cô không mong mỏi lương cao, chẳng e ngại chuyện tăng ca, không sợ hãi trước áp lực công việc, chỉ mong những khi mình mệt mỏi, lao lực sẽ có một bờ vai vững chãi để nương tựa mà thôi.
Hơn hai tuần liền cô không hề nhận được tin tức gì của Chung Ni, điện thoại cũng chẳng liên lạc được. Cô ngẫm nghĩ chắc lần này cô em họ yêu thực sự rồi . Diệp Phiên Nhiên lại quá bận rộn, không có tâm trí rỗi rãi quan tâm đến chuyện tình cảm của cô em họ. Mãi đến buổi trưa hôm đó khi bước ra khỏi tòa cao ốc, tại bậc thềm trước cửa cô bắt gặp Chung Ni đang đứng đợi mình.
Chung Ni không hề trang điểm, cởi bỏ hoàn toàn lớp phấn son, hàng lông mi chân thật, da mặt trắng ngần gần như trong suốt, sáng bóng tựa đồ sành sứ. Dưới ánh chiều tà vàng nhạt, Diệp Phiên Nhiên trông thấy rõ lớp lông tơ trên khuôn mặt láng mịn của cô. Mái tóc nhuộm trở lại màu đen được cột thành chiếc đuôi ngựa đơn giản, chiếc áo khoác ngắn màu cà phê nhạt, quần bò ống suôn, đó là dáng vẻ thiếu nữ trong sáng ngày thường rất hiếm khi người khác bắt gặp.
Từ nhỏ, Chung Ni đã rất xinh xắn, vóc dáng thon thả, cặp mắt to tròn, vầng trán cao rộng, chiếc cằm nhọn, gương mặt hài hòa, đường nét đôi môi rõ ràng, mặt mang vẻ nũng nịu ngây thơ, chỉ có điều trước kia trang điểm quá đậm, gần như che đậy vẻ đẹp đoan trang đức hạnh của cô.
Diệp Phiên Nhiên vừa mừng vừa kinh ngạc, không nhịn được cất tiếng gọi: “Tiểu Ni!”
Chung Ni ngước đôi mắt trắng đen rõ rệt nhìn cô, ánh mắt buồn bã.
“Sao thế?” Diệp Phiên Nhiên vỗ nhẹ vai cô: “Chị vẫn thích dáng vẻ em không trang điểm hơn, hệt như học sinh trung học trong sáng ấy!”
“Rồi sao nữa?” Cô cụp mắt, thở dài nói: “Em chịu trăm ngàn đắng cay thay đổi dáng vẻ nhưng anh ấy vẫn chẳng yêu em!”
“Ai cơ, người đồng nghiệp mới của em à?” Diệp Phiên Nhiên hỏi, giọng có chút thương xót. Trong mắt