Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341512
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1512 lượt.
sức vờ như không hề có chuyện gì, hỏi: “Anh ta về nước bao giờ?”
“Ai cơ?” Chung Ni phản ứng ngay lại.
“Giám đốc Dương em vừa nói lúc nãy đó!”
“Về hơn hai tháng rồi!” Chung Ni nói: “Anh ta vừa vào công ty cả đám đã mê mẩn điên đảo. Nhưng mà, em là đứa khờ khạo nhất!”
Xe buýt đã đến, Diệp Phiên Nhiên đưa mắt nhìn theo Chung Ni nép người bước lên cửa xe, dáng nhìn cao ráo cân đối, trang phục trang nhã, mặt thanh mày tú, mày rậm mắt đen, trông không khác gì cô ngày xưa.
Cô thở dài, giẫm lên bóng cây mờ nhạt bên đường, bước đến phía trước. Tại ngã tư, trông thấy đèn đỏ, cô khẽ dừng bước, trước mặt là dòng xe tấp nập, chẳng rõ người ngồi trong chiếc xe có phải là anh không?
Song, dù sao thì cô và anh sống cùng một thành phố, bước trên cùng mặt đất, hít thở chung một bầu không khí.
Mãi đến tận bây giờ anh vẫn độc thân, vẫn chưa có bạn gái, liệu có phải vì anh vẫn mãi đứng nguyên một chỗ chờ đợi, chờ đợi cô quay về?
Diệp Phiên Nhiên không dám khẳng định nhưng cô quyết định thử sức một lần. Dương Tịch à, lần này đổi lại để em theo đuổi anh nhé!
Trưa hôm sau, gần mười một giờ, Diệp Phiên Nhiên xin chủ nhiệm Triệu Khang cho nghỉ phép, ra khỏi văn phòng bước vào nhà vệ sinh bên cạnh.
Khoát nước lạnh thấm lên mặt, thoa lớp kem dưỡng da, kem giữ ẩm, phấn phủ nền, lại phủ tiếp một lớp phấn mịn, làn môi điểm lớp son bóng hồng nhạt. Cô trang điểm rất nhạt nhưng càng tôn lên dáng vẻ xinh xắn tự nhiên. Mái tóc suôn dài buộc gọn nay xõa ra, đen nhánh sang bóng, được thả rủ xuống bên cổ. Chiếc áo len dệt kim phối cùng chiếc đầm đen ngắn. Ngắm nhìn mình trong gương, có lẽ chẳng còn nét trẻ trung nhưng trông cô vẫn xinh xắn thanh lịch đến xao lòng.
Ngày xưa Dương Tịch thích dáng vẻ của Diệp Phiên Nhiên, trong sáng xinh xắn, hệt như đóa hoa loa kèn nở rộ buổi sớm mai.
Trang điểm xong xuôi, cô bước ra khỏi công ty, vẫy tay đón taxi. Diệp Phiên Nhiên không phải lần đầu tiên đến trung tâm chi nhánh công ty chứng khoán XX tại thành phố S nhưng chưa lần nào cô thấy căng thẳng thấp thỏm như hôm nay.
Đứng trong thang máy, nhìn hàng số đỏ rực nhấp nháy, cô nghe nhịp đập điên cuồng của con tim trong lồng ngực, thình thịch thình thịch, hơi thở cũng dường như trở nên khó khăn hơn.
Cô không đủ can đảm nán lại nơi này nữa, trước khi sụp đổ, cô phải quay người cất bước.
Cánh cửa thang máy đóng chặt ngay sau lưng, cô cúi đầu, nước mắt tựa như bờ đê vỡ cứ thế tuôn rơi. Diệp Phiên Nhiên, mày lầm rồi! Trong mắt Dương Tịch đã chẳng còn mày nữa. Ba năm chẳng phải khoảng thời gian dài nhưng đủ để anh ấy quên mày!
Tháng 10 năm 2004, trong tin nhắn của Dương Tịch đã viết: “Tình đã cạn, bát nước hắt đi khó lòng lấy lại được.” Anh chẳng phải vì giận dỗi mà thực sự nhẫn tâm tuyệt tình, muốn cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ với cô.
Lúc đầu cậu theo đuổi cô cuồng nhiệt, cô chẳng thèm ngó ngàng, cứ coi như cơn hồng thủy gặp phải mãnh thú. Giờ thì, vòng quan hệ nhân quả trở lại với cô. Tình yêu quả là thứ công bằng nhất.
Bầu trời đầy những áng mây, không có đến một tia nắng mặt trời, luồng gió thổi hắt vào mặt cô lạnh buốt, khiến làn da tê tái đau nhói. Diệp Phiên Nhiên một mình cất bước trên con phố dài, băng qua cây cầu vượt dài thăm thẳm cảm nhận cơn rét lạnh lẽo trời mùa đông. Con đường trước mặt dường như chẳng có điểm tận cùng. Câu đố suy đoán từ rất lâu rốt cuộc hôm nay cũng tìm thấy đáp án. Hóa ra, Dương Tịch đã chẳng còn yêu cô từ lâu.
Cô đi bộ rất lâu, cuối cùng lại trở về công ty. Cô không biết ngoài công việc, cô còn có thể làm gì để giảm bớt nỗi đau đớn dữ dội trong tâm khảm, không còn nỗi đau thương bao trùm lấy nữa.
Những ngày tháng sau đó, Diệp Phiên Nhiên vùi mình vào công việc, từ chối nghe tất thảy những việc của Chung Ni. Nhưng tin tức của cô em vẫn thường xuyên hết sức chủ quan truyền đạt qua điện thoại. Chung Ni nói: “ Chị à, Dương Tịch đột nhiên đối xử tốt với em. Anh ấy mời em đi dùng cơm, hóa ra anh ấy thích món cá chép kho…”
Diệp Phiên Nhiên không phân biệt được đâu là thật đâu là giả, không phân biệt được mối quan tâm Dương Tịch dành cho cô em họ là vì điều gì. Nhưng mỗi lần nghe Chung Ni nhắc đến Dương Tịch thì con tim cô lại khẽ nhói lên.
Cái tên này tựa như dấu vết khắc ngay trước lồng ngực, cơn đau âm ỉ kéo dài, đau đến mức cả đêm mất ngủ, đến nỗi cô khong thể thở được.
Một ngày, hai ngày rồi ba ngày…
Liên tục ngủ không đủ giấc khiến tinh thần cô uể oải sa sút, càng thê thảm hơn là biểu hiện trong công việc của cô xưa nay luôn xuất sắc vậy mà giờ phạm sai lầm hết lần này đến lần khác. Triệu Khang nhìn cô bằng ánh mắt quan tâm, nói: “ Tiểu Diệp, cô không sao đấy chứ? Nếu không khỏe thì xin nghỉ phép vài ngày đi!”
Thứ Hai đầu tuần, cô thực sự nghỉ phép, vì bị ốm.
Con gái độc thân, không ở bên bố mẹ, đầu nhức nhối, cảm mạo phát sốt. Cảm giác lạnh lẽo thê lương đầy bất lực quả thực còn đắng hơn cả vị thuốc Hoàng Liên.
Diệp Phiên Nhiên báo với công ty nghỉ bệnh,trùm chăn nằm trên giường, sắ