Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341667
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1667 lượt.
lùn cũng có, mập mạp, gầy guộc, trẻ trung, già cả đều có cả…
Tuy là vậy, bon họ đều không phải là anh.
Diệp Phiên Nhiên biết rằng mình đang nằm mơ.
Bởi vì cô trông thấy Dương Tịch, giữa chốn đông người, tuy không rõ ràng nhưng cô biết chắc chính là cậu, chiếc áo sơ mi trắng, quần bò xanh đậm, bên ngoài trùm áo khoác jacket màu tro nhạt, ánh mắt sắc nhọn trong suốt, đường nét khôi ngô sâu thẳm trên gương mặt.
Trong giấc mộng, cô bán mạng xông vào đám đông, hướng gần về phía cậu. Thế nhưng, dẫu cho cô gắng sức lách những người cạnh mình ra vẫn không thể chạm vào cậu. Cậu cách cô quá xa, cô dốc hết sức cũng chẳng thể nào rút ngắn khoảng cách giữa cô và cậu.
Cô kiệt sức bất lực, đứng chết chân tại chỗ, dõi mắt nhìn theo bóng hình cậu càng nhỏ dần, khoảng cách giữa hai người càng xa dần. Sau đó thì cậu chợt biến mất dạng. Cô dường như bị ai đó đẩy vào hố sâu không đáy, cứ thế rơi mãi rơi mãi xuống tận nơi tăm tối không có điểm giới hạn.
“Dương Tịch!” Cô gào to, tỉnh giấc mộng. Căn phòng vắng lặng trống trải duy chỉ mình cô.
Có đôi khi, cô thực sự cảm thấy số phận con người rất kỳ lạ khó hiểu. Ông trời sắp đặt cho cô và Dương Tịch gặp gỡ và yêu nhau rồi lại chia ly, rốt cuộc là vì cái gì? Lẽ nào chính là để cô hối hận hay sao?
Cô không biết số phận cùng cuộc sống sau này của mình sẽ ra sao. Chỉ biết một điều, cô hiểu rõ hơn ai hết, trên thế gian này cô sẽ không thể tìm được người nào yêu cô như Dương Tịch, mà cô cũng chẳng còn đem lòng yêu người khác như năm xưa đã yêu Dương Tịch.
Trong cuộc đời con người, chỉ một lần yêu chân thật, nếu đã đánh mất nó rồi, vậy thì cuộc sống chỉ còn lại sự gượng gạo, miễn cưỡng yêu đương, chấp nhận kết hôn, gượng ép tìm một người đàn ông không có tình yêu nhưng có tình cảm, cùng sát cánh bên nhau, tôn trọng nhau, nắm tay nhau đi suốt cuộc đời.
Nhưng cô không muốn gượng ép, quả thực không muốn, cũng chẳng cam lòng.
Dương Tịch, em nhất định sẽ đợi, đợi đến ngày chính miệng anh nói với em, anh không còn yêu em nữa, khi đó em mới từ bỏ hy vọng, từ bỏ sự chờ đợi của mình…
Hồi chuông điện thoại chói tai vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng giữa đêm khuya.
Diệp Phiên Nhiên quay về phòng, nhấc lấy điện thoại trên bàn trà. Là Chung Ni, cô em họ của cô.
“Chị à, em đã yêu rồi! Tình yêu của em đã đến rồi!” Cô thét lên trong điện thoại.
Diệp Phiên Nhiên nhìn đồng hồ theo phản xạ, nửa đêm hai giờ, nha đầu này tám mươi phần trăm là vừa từ vũ trường về nhà.
“Người đó là ai vậy?” Cô hỏi chiếu lệ, chẳng màng để tâm. Hai mươi tuổi đầu, cô em họ mơ màng trước mặt mình đã trải qua mấy cuộc tình, đổi bạn trai còn miệt mài hơn cả thay nội y.
“Chị không quen đâu, anh ấy vừa mới đến công ty bọn em!” Chung Ni phấn khởi nói: “Người siêu bảnh trai, có thể liệt vào hàng cực phẩm, lần sau có cơ hội em sẽ giới thiệu cho chị. Thôi, em buồn ngủ chết được, em đi ngủ đây!” Cô em nhanh chóng ngắt điện thoại, ống nghe vọng lại tiếng máy bận tút tút.
Diệp Phiên Nhiên đặt điện thoại xuống, dở khóc dở cười.
Đây chính là cuộc sống lớp trẻ thời nay, hẹn hò yêu đương một lần thì hận một nỗi chỉ muốn cả thiên hạ đều biết. Nhớ lại bản thân cô năm xưa, quen Dương Tịch một thời gian rất dài mà vẫn còn giấu giấu diếm diếm. Thực ra, Diệp Phiên Nhiên rất ngưỡng mộ cá tính chẳng biết sợ sệt, hoạt bát nhanh nhẹn, dám yêu dám hận của cô em họ, chẳng giống với cô năm xưa, tự ti, cô độc, dỗi hờn. Dù rằng có được tình cảm của Dương Tịch cũng chẳng thể khiến cô tự tin lên được…
Trở lại nằm trên giường nhưng cô hoàn toàn không có cảm giác buồn ngủ.
Cô ngồi phắt dậy, bật chiếc đèn đầu giường, nhấc lấy cuốn sách Những chuyện triều nhà Minh đặt bên gối lật ra vài trang. Những ngày tháng không có tình yêu, đêm tối khó ngủ, ban ngày cô quạnh, chỉ có những trang sách bầu bạn cùng cô trải qua vô số buổi sớm tối chiều hôm.
Sáng hôm sau, tiếng chuông đồng hồ vang lên đánh thức Diệp Phiên Nhiên, cô vội vàng rửa mặt, mua ổ bánh mỳ, hộp sữa đầu ngõ rồi chen chân lên xe buýt. Số may mắn thì còn có chỗ ngồi, đen đủi thì chỉ có thể đu người trên lối đi bị mọi người đẩy tới đẩy lui, thở dốc chạy vào tòa nhà cao ốc, cô ngước mắt nhìn chiếc đồng hồ lớn treo trên tường. Còn may, mới chỉ tám giờ bốn mươi sáu phút, cô thầm thở phào nhẹ nhõm.
Trước hai khoang thang máy nghẹt cứng người, mặt ai nấy không lộ chút cảm xúc, ánh mắt thất thần. Thang máy vừa đến, mọi người chen chúc vào trong, ép cô vào một góc. Trong không gian hẹp tựa ép cá mòi, mùi bốc thum thủm, gần như chẳng có chút khe hở nào. Khoảng cách gần cạnh những người xa lạ khiến cô cảm thấy rất phiền muộn, cực chẳng đã phải chịu đựng. Thang máy dừng ở tầng mười, cô gắng sức luồn người ra ngoài. Bước vào phòng làm việc, cả núi công việc trên bàn đang chờ cô, và thế là một ngày làm việc đầy bận rộn bắt đầu.
Cuộc sống ngày làm tám tiếng bắt đầu từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, bận rộn, căng thẳng, đơn điệu, lặp lại ngày nào cũng như ngày nào nhưng lại không đư