Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341511
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1511 lượt.
>Ngẫm nghĩ bản thân mình, tuổi xuân chẳng còn bao ngày nữa. Phụ nữ mà, dù sao cũng phải suy nghĩ thực tế đôi chút, phải tìm cho mình một bến đỗ, một sự ổn định cả đời, chẳng thể nào tiếp tục theo đuổi những thứ tình yêu viển vông hão huyền đó được. Vả lại, phương thuốc điều trị những tổn thương tình cảm chính là quên hết quá khứ, cách tốt nhất chính là làm lại từ đầu.
Diệp Phiên Nhiên quyết định thử hẹn hò cùng cậu. Chí ít, ở bên Tiết Sam khiến cô không còn cảm giác cô đơn lẻ loi nữa, cô sẽ chả còn thi thoảng nhớ đến Dương Tịch nữa.
Diệp Tiên Nhiên hẹn hò cùng Tiết Sam, hệt như những đôi tình nhân khác họ đều đi đến tiệm cà phê, rạp chiếu phim nhằm giết thời gian. Nhưng hai người tiến triển rất chậm, quen biết nhau hơn cả tháng nhưng bọn họ chỉ mới dừng lại giai đoạn nắm tay nhau.
Chính tại thời điểm đó, mùa xuân đến cận kề.
Tiết Sam vốn là người bản xứ thành phố S, Diệp Phiên Nhiên phải về quê ăn Tết, cậu mua cho cô vé tàu, còn tiễn cô ra sân ga.
Diệp Phiên Nhiên chẳng hề buồn bã trước sự chia ly, trái lại cô còn nhớ lại những cảnh tượng trước kia cô cùng Dương Tịch đứng ở sân ga biển người, ôm hôn thắm thiết như đang ở chốn đông người.
Chung Ni từ Nam Kinh trở về, Diệp Phiên Nhiên chẳng hề gặp mặt cô cũng không hề hé môi nói với cô về chuyện bệnh tình của mình.
Cô đọc lại lần nữa bức thư tình, hồi tưởng chuyện dĩ vãng xưa kia, về quãng thời gian trong sáng không chút tì vết, về những hồi ức năm tháng tuổi trẻ, tựa như ánh nắng mặt trời mùa xuân chan hòa rực rỡ đầy ấm áp.
Dương Tịch, anh thật sự quên rồi sao? Một tình yêu từng khắc cốt ghi tâm, từng câu chữ nồng nàn cháy bỏng đều trở thành lời nói gió bay, chẳng bao giờ trở lại nữa.
Sau trận ốm, khi sắc cô vẫn chưa phục hồi hẳn, lại thêm việc mệt mỏi trên xe lửa, Diệp Phiên Nhiên nằm nghiêng người trên giường, mơ màng chìm vào giấc mộng.
“Nỗi nhớ anh là nỗi đau có sự sống
Chúng sống ở mọi ngóc ngách trong cơ thể em.
Đau đớn khi ngân nga ca khúc anh hát
Đau đớn khi đọc những lá thư của anh
Cả khi em im lặng chúng cũng đau đớn…”
Tiếng chuông điện thoại vang lên khiến cô tỉnh giấc, người gọi điện thoại là Trần Thần: “Diệp Phiên Nhiên, cậu nhận được thiếp cưới của tôi chưa?”
“Nhận được rồi, tân lang à, chúc mừng nhé!” Diệp Phiên Nhiên lấy lại tinh thần.
“Vậy cậu sẽ đến chứ?”
Cô ngần ngừ trong giây lát, tham gia tiệc cưới của Trần Thần nhất định phải gặp mặt Dương Tịch. Trước tình cảnh này, bảo cô phải đối mặt thế nào trước mối tình sâu đậm này đây?
“Diệp Phiên Nhiên, cậu nhất định phải đến đấy!” Trần Thần nói: “Bọn mình là bạn học trung học năm nhất, bạn cùng trường đại học. Mối lương duyên này rất hy hữu, nếu cậu không đến tôi sẽ giận đấy!”
Diệp Phiên Nhiên cắn răng nói: “Được rồi!”
“Nói vậy là hứa rồi đấy nhé, chiều ngày mồng sáu tháng Giêng, nhà hàng Vọng Giang.”
Trần Thần lúc đầu thầm thương trộm nhớ Đồng Hinh Nguyệt, kế đó là mối tình chết yểu thời đại học với Tào Quyên. Cô vốn ngỡ rằng, nỗi ám ảnh tình yêu khiến hắn chẳng thể đón nhận ai khác. Nào ngờ, hắn lại là kẻ kết hôn sớm nhất trong đám bạn trung học.
Bỏ qua thứ yêu hận khó dứt giữa cô và Dương Tịch thì Diệp Phiên Nhiên rất muốn gặp vợ sắp cưới của Trần Thần, muốn biết xem cô ấy rốt cuộc là người thần thông phương nào có thể khiến chàng lãng tử tình trường này quay đầu cập bến, cam nguyện bước vào ngưỡng cửa hôn nhân.
Chiều mồng sáu Tết, khi Diệp Phiên Nhiên đến nhà hàng Vọng Giang thì thời gian cũng suýt soát gần năm giờ.
Từ xa, cô đã thấy cặp đôi cô dâu chú rể. Trần Thần khoác trên người âu phục đen tuyền cùng chiếc cà vạt. Vẫn dáng vẻ khôi ngô rạng rỡ trong ký ức cô, chỉ khác là hôm nay hắn ăn mặc quá nghiêm chỉnh, mái tóc ngắn chải keo bóng loáng, dáng vẻ trông hơi buồn cười. Diệp Phiên Nhiên chẳng tài nào quên được Trần Thần với mái tóc rối bù xù, chiếc quần bò cùng áo thun T-shirt. Trang phục vest giày da bóng loáng, áo quần chỉnh tề không mấy thích hợp với hắn.
Tân nương trông rất trẻ, khoảng chừng hai mươi mấy tuổi, nghe nói là giáo viên âm nhạc cùng trường với Trần Thần. Vóc dáng thon thả nhỏ nhắn, làn da trắng ngần, gương mặt thanh tú, đứng cạnh Trần Thần cao to vạm vỡ, trông cô càng thêm khép nép rụt rè.
Thực lòng mà nói, tướng mạo cô dâu khiến Diệp Phiên Nhiên phải kinh ngac. Cô vốn dĩ ngỡ cô dâu sẽ có nét cao ráo thon thả, gương mặt quyến rũ như Đồng Hinh Nguyệt và Tào Quyên, hóa ra lại là cô gái nhỏ nhắn, gương mặt xinh xắn đáng yêu.
Cô tiến đến trước khẽ nhoẻn miệng cười nói lời chúc mừng.
“Cảm ơn nhé!” Trần Thần nói phóng đại: “Diệp Phiên Nhiên, ông trời quả thực ưu ái cậu quá mức rồi, mấy năm không gặp, giờ trông cậu xinh hơn xưa rất nhiều!”
“Những lời mật ngọt chết ruồi này không thích hợp để miêu tả bạn học đâu nhá!” Cô đưa mặt liếc sang cô dâu mới, ghé sát bên tai Trần Thần khẽ nói: “Lấy được cô vợ trẻ trung xinh xắn thế này, tiểu tử nhà cậu phải có diễm phúc lắm ấy!”
“Có đâu, có đâu!” Trần Thần cười bộ dạng vui vẻ: “Đượ