Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341510
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1510 lượt.
c mỹ nữ như cậu đại giá quan lâm, thực sự nể mặt tôi lắm rồi. Tôi cứ lo ngay ngáy, sợ cậu không đến…”
“Tôi đã hứa với cậu thì nhất định sẽ đến!” Diệp Phiên Nhiên thản nhiên nói.
Nụ cười Trần Thần tắt ngúm trên môi, liếc mắt nhìn cô, giọng trầm thấp: “Dương Tịch đã đến từ sớm, đang ở đại sảnh. Cậu ấy làm phù rể…”
“Tôi biết mà!” Diệp Phiên Nhiên nói: “Cậu yên tâm, tôi sẽ không bỏ chạy giữa chừng đâu!”
“Vậy thì được!” Trần Thần nói to: “Chỗ của cậu ở phòng 501, đi thang máy lên, đến hành lang thì quẹo phải. Đừng khách sáo, ăn uống thoải mái nhé!”
Hôn lễ của Trần Thần tổ chức tại đại sảnh tầng năm, ngoài ra còn có vài phòng riêng. Diệp Phiên Nhiên đẩy cửa phòng 501, khắp phòng đầy ắp tiếng người. Giương mắt nhìn, tất thảy đều là bạn học lớp tám trung học năm nhất. Trông thấy cô bước vào, có người bắt chuyện: “Diệp Phiên Nhiên, sao cậu đến trễ vậy?”
Thì ra là Miêu Khả Ngôn! Quan hệ hai người thời trung học chẳng tốt đẹp cho lắm, nhưng thời gian có thể thay đổi tất cả. Lần gặp mặt này trái lại thân thiết vô cùng. Miêu Khả Ngôn kéo Diệp Phiên Nhiên đến bên mình, mỉm cười hỏi: “Nghe nói sau khi tốt nghiệp địa học cậu ở lại tỉnh thành, giờ vẫn ổn cả chứ?”
“Tàm tạm, sống qua ngày đoạn tháng ý mà! Còn cậu?”
Năm đó, Miêu Khả Ngôn không thi đỗ đại học, cô làm thêm tại miền Nam tỉnh Quảng Đông, lấy một chàng trai người địa phương buôn bán quần áo, hai người tích lũy được một số vốn kha khá. Hiện giờ cô cùng chồng quay về thành phố D mở siêu thị quy mô lớn tại khu vực nội thành, buôn bán rất phát đạt.
“Tuyệt quá, tự mình mở cửa hàng, làm bà chủ, còn sướng hơn bọn mình làm công ăn lương ấy chứ!” Diệp Phiên Nhiên cười đáp.
“Tớ chẳng học đại học, chẳng có văn hóa, sao bì bằng thành phần tri thức công nhân viên chức văn phòng như cậu chứ?” Cặp mắt Miêu Khả Ngôn tràn ngập niềm ngưỡng mộ: “Nhưng mà, Diệp Phiên Nhiên à, cậu cởi mở hơn so với thời trung học nhiều, cũng xinh hơn trước, suýt nữa tớ không nhận ra đấy!”
Diệp Phiên Nhiên mím môi, coi như đó là lời khen, cô cũng chẳng màng để tâm. Miêu Khả Ngôn lại nói: “Quan hệ giữa cậu và Trần Thần tốt lên tự bao giờ thế? Còn nhớ thời trung học năm nhất, bọn cậu chẳng nói với nhau được mấy câu!”
Diệp Phiên Nhiên trầm lặng không nói gì. Xem ra, Miêu Khả Ngôn hoàn toàn không biết chuyện giữa cô và Dương Tịch. Nhớ năm xưa, Miêu Khả Ngôn trồng cây si Dương Tịch, mê mẩn chẳng kém gì Chung Ni hiện giờ. Còn cả Đồng Hinh Nguyệt, Hạ Phương Phi, Cố Nhân nữa… Dương Tịch trời định là kẻ mầm mống tai họa, mệnh phạm đào hoa!
Cánh cửa đóng chặt chợt bị đẩy ra, tiếng cười nói ồn ào xô bồ, toán người vây lấy cặp đôi cô dâu chú rể cất bước tiến vào phòng.
Diệp Phiên Nhiên vừa liếc mắt đã trông thấy ngay Dương Tịch. Anh mặc bộ vest màu tro nhạt, gương mặt khôi ngô hệt pho tượng, vóc dáng cao ráo tráng kiện, duy chỉ ánh mắt lạnh lùng sâu sắc đến khó hiểu. Trong đôi mắt cô thì ánh mắt anh vừa xa xăm lại vừa xa lạ.
Không thể phủ nhận rằng anh càng trông hấp dẫn hơn so với trước kia, phong cách chín chắn lạnh lùng cao ngạo cùng dáng vẻ của người đàn ông thành đạt thu hút bao cô gái, nhất là những cô gái lần đầu tiên nếm trải mùi đời như Chung Ni chẳng hạn.
Thế nhưng, Diệp Phiên Nhiên vẫn mãi nghĩ về con người Dương Tịch trong quá khứ. Nhớ đến chàng trai ngang ngạnh nóng nảy, nóng vội hấp tấp, xúc động niềm nở, người đã cho cô bức thư tình rởn gai ốc dài sáu trang, chàng nam sinh lượn lờ qua lại hàng đêm dưới nhà cô… đã chẳng tồn tại nữa, thay vào đó là từng cử chỉ thái độ mà cô chẳng thể nào hiểu được, thay vào đó là người đàn ông chín chắn trưởng thành khiến người khác khó mà có thể nắm bắt được.
Dương Tịch bước đến bên cô, lạnh lùng không chút cảm xúc. Tình nghĩa đã cạn, tình yêu đoạn tuyệt. Bọn họ hoàn cảnh chẳng còn quan hệ gì với nhau nữa, so với người lạ càng khó xử hơn nữa.
Cô dâu chú rể nâng ly rượu mời mọi người, tất thảy mọi người tại bàn tiệc nói cười nhốn nháo thay phiên nhau oanh tạc Trần Thần đều bị Dương Tịch chặn lại cả. Nhiệm vụ quan trọng của phù rể chính là uống đỡ rượu cho chú rể. Vậy là những chiếc mũi dùi của đám bạn học đều chuyển hướng sang Dương Tịch. Cậu chẳng cự tuyệt ai, không hề chau mày, uống một hơi cạn, sạch vài ly rượu vang trắng chẳng sót giọt nào.
“Dương Tich, tửu lượng của cậu mạnh vậy. Vậy mà hồi đó mình không phát hiện ra đấy!” Miêu Khả Ngôn thét lên trong sự kinh ngạc, cô vẫn không sửa được bản tính bốp chát xô bồ.
Đôi mắt Dương Tịch nheo lại tựa sợi chỉ, ánh mắt chòng chọc nhìn thẳng vào Diệp Phiên Nhiên ngồi bên cạnh. Miêu Khả Ngôn hiểu ngay ra vấn đề, huých cánh tay cô: “Đến lượt cậu mừng rượu chú rể kìa!”
“Tớ thì xin miễn đi!” Diệp Phiên Nhiên cụp hàng lông mi né ánh mắt Dương Tịch, nếu anh đã coi cô là người xa lạ thì cô cũng không nên nói gì.
“Rượu mừng có thể miễn được hay sao?” Dương Tịch lạnh nhạt nói, chìa tay ra nhấc lấy chiếc ly trước mặt cô.
Anh đổ hết nước trái cây trong ly của cô ra, trút đầy rượu vang trắng vào ly rồi đặt lại vào tay cô: “Diệp Phiên Nhiên, hôm nay nhân ngày vui của Tr