Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341509
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1509 lượt.
a. Vả lại, anh vốn dĩ không nỡ buông tay ra.
Tường thang máy bóng loáng như tấm gương, phản chiếu rõ rệt bóng dáng hai người, thân mật nương tựa nhau, cánh tay đan chéo nhau, hệt như kiểu ôm ấp của tình nhân khiến ảo mộng cũ trong anh ùa về.
Sợi tóc đen nhánh óng mượt suôn đều thoang thoảng mùi hương dầu gội khẽ cọ vào cằm anh. Anh khẽ rủ mắt trông thấy chiếc cổ nhỏ dài, nước da trắng sáng láng mịn, phát ra ánh sáng trắng ngà yếu ớt. Mùi hương thơm ngát đặc trưng cơ thể cô quẩn quanh trên chiếc mũi anh, kích thích mãnh liệt ham muốn dục vọng nam tính trong anh, khiến anh nhớ đến những lần cùng cô gần gũi thể xác, nhớ đến từng cảnh tượng tình cảm mãnh liệt cảm xúc mạnh mẽ mà dai dẳng. Bốn năm nhung nhớ tương tư, dằn vặt nung nấu, bốn năm vật lộn đấu tranh, tất thảy đều hóa thành hơi thở thơm ngát cơ thể ngọc ngà, thơm mát như hoa lan trước mặt anh.
Diệp Phiên Nhiên, vì sao vẫn chỉ có em? Vì sao chỉ có em mới có thể đánh thức ham muốn mà anh đã chôn sâu tận đáy lòng mình? Dù rằng đôi ta bặt vô âm tín, trở thành hai kẻ xa lạ chẳng còn can hệ gì với nhau nữa?
Em có nhớ anh như anh đã nhớ em không? Em có yêu anh như anh yêu em không?
Khoảnh khắc này, Dương Tịch hận một nỗi muốn túm lấy vòng eo thon gọn của cô, siết chặt lấy cô, không muốn để cô rời xa…
Đúng lúc lòng anh ngập tràn nỗi mộng mị thì một tiếng “đinh” vang lên, thang máy dừng tại tầng tám.
Cánh cửa mở ra, Dương Tịch như vừa tỉnh giấc, đứng phắt dậy, xoay người, lục đục bước ra khỏi thang máy. Diệp Phiên Nhiên nhường mọi người đi trước rồi bước ra theo sau anh, bắt gặp Trần Thần đứng đợi bọn họ ngoài hành lang.
Hắn trông thấy hai người, cười đểu nói: “Sao thế? Thang máy kín lắm à? Sao mặt đỏ gay thế kia?”
Diệp Phiên Nhiên chẳng biết nói sao cho phải, đầu cúi gằm, cả người không thoải mái. Dương Tịch thụi vai Trần Thần, rồi nói: “Mau vào đi! Làm gì mà nhiều lời thế không biết!”
“Vậy thì hát cùng Diệp Phiên Nhiên!” Trần Thần giật phăng micro trong tay vợ đưa sang cho Diệp Phiên Nhiên: “Đây, dù gì trước đây bọn cậu cũng là cặp song ca!”
Diệp Phiên Nhiên nhảy dựng lên khỏi sofa, làm như thứ Trần Thần đưa cho cô là viên thuốc súng: “Trần Thần, đừng đùa nữa!”
Thoáng chốc, con tim Dương Tịch nặng trĩu, nụ cười nhạt nơi khóe môi khẽ vụt tắt, hai con ngươi tối đen lại trở nên sâu thẳm. Anh trả lại chiếc micro cho Trần Thần, lạnh nhạt nói: “Bảo cậu hát thì cậu hát đi, đừng có mà giả vờ…”
“Bố khỉ! Là cậu giả vờ giả vịt hay là tớ đây?” Trần Thần không chịu nổi la lên: “Hai người cậu rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Là chia tay hay hòa hợp thì nói phứt một câu, đừng để tớ bị kẹp chính giữa khó xử lắm!”
Căn phòng trở nên vắng lặng, không khí như trở nên đóng băng, duy chỉ hình ảnh trên màn hình đang nhấp nháy.
Lặng im hồi lâu, Diệp Phiên Nhiên là người phá vỡ bầu không khí vắng lặng, nói giọng tự giễu: “Bọn mình chẳng phải đã chia tay nhau rồi sao? Bốn năm trước đã chia tay rồi mà!”
“Chia cái con khỉ” Trần Thần lỗ mãng nói: “Người khác không biết, chẳng lẽ tôi cũng không biết hay sao? Bao nhiêu năm rồi cậu không kiếm bạn trai, chẳng phải là vì đợi Dương Tịch đó sao?”
Diệp Phiên Nhiên ra sức thoát khỏi mớ hỗn loạn, cô nhắm nghiền mắt, khẽ nói ngắt lời hắn: “Trần Thần, tôi có bạn trai rồi!”
Giọng cô rất khẽ nhưng lại như tiếng nổ vang rền bên tai người bên cạnh.
Trong ánh đèn ảm đạm u tối, hắn nhìn trân trân cô không chớp mắt.
Vợ Trần Thần, Hứa Oanh Oanh, ngồi bên nghe ngóng quan sát, kéo vạt tay áo chồng, nói: “Được rồi mà, đừng cãi nữa. Bọn mình hát thôi!”
Diệp Phiên Nhiên cảm thấy rất có lỗi, đây vốn dĩ là ngày vui của người ta lại bị mình làm rối tung cả lên. Cô thu dọn mớ cảm xúc rối bời, bước đến trước máy tự động chọn bài, nói: “Mình chọn bản song ca cho hai bạn nhé, cho không khí vui vẻ một chút, bài hát Bản tình ca vững bền hay là bản Tương ngộ hạnh phúc?”
“Toàn là mấy bài xa xưa cũ rích, vả lại, tôi cũng chẳng biết hát.” Trần Thần tự tìm đường rút cho mình, không muốn làm bầu không khí thêm cứng ngắc: “Bèo nước gặp nhau đi, bài này dễ hát!”
“Bất kể mai này ra sao, chí ít đôi ta đã từng tương phùng.
Chẳng cần hoài công ràng buộc đôi ta, càng chẳng cần đến lời thề thốt.
Chỉ cần đôi ta từng có nhau, với hai ta mà nói, là một việc quá mãn nguyện.
Đời người biết bao hồi ức, chỉ cần trong hồi ức của em có anh…”
Đôi song ca vợ chồng Trần Thần hát đầy cảm xúc. Diệp Phiên Nhiên trở lại bên ghế sofa, cô trông thấy Dương Tịch khui lon bia trên bàn, vẻ mặt ưu sầu, một mình ngồi uống.
Sau đó, Trần Thần cũng tham gia, hai người đàn ông kẻ uống người trả lễ, càng uống càng hăng, cuối cùng cả hai đều đã mơ màng ngà ngà say.
Trần Thần vừa uống vừa nói lảm nhảm: “Diệp Phiên Nhiên, tôi đã làm một việc có lỗi với cậu. Cậu có biết vì sao năm xưa Thầm Vỹ đi nước ngoài không? Là tôi đã viết một bức thư nặc danh nói với cậu ấy rằng cậu và Dương Tịch mến nhau, hai người hẹn hò tại sân trường. Chuyện này tôi thừa nhận rằng mình không đún