Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cổ Thi Diễm Hậu

Cổ Thi Diễm Hậu

Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341888

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1888 lượt.

ủa nàng ra: “Ai đưa cho ngươi?”
“Bệ hạ, Đồng Dao đối xử với thiếp không khác gì người thân. Nàng biết mỗi ngày ta đều nhớ ngài, là nàng làm cho ta. Xin bệ hạ nhớ tới tình cũ, không nên trách tội!”
“Đồng?”
“Không, đồng dao nói là đây là sắt.”
“Sắt?”
“Thiếp cũng không biết, Đồng Dao nói so với đồng thì cứng hơn, sẽ không bao giờ bị vỡ, tựa như tình yêu của A Mễ Na với ngài. Đồng Dao muốn giữ kỷ vật này cho A Mễ Na, bệ hạ…”
Nhuận Ngọc từ từ rút ra từ thắt lưng một thanh kiếm bằng đồng.
“Bệ hạ…” A Mễ Na rơi đầy nước mắt, “Nếu có thể bỏ qua cho Đồng Dao, muốn A Mễ Na chết dưới kiếm của ngài, cũng là hạnh phúc của A Mễ Na.”
Hai tay Nhuận Ngọc cầm kiếm.
“Bệ hạ…A Mễ Na yêu ngài!” A Mễ Na nhắm chặt hai mắt lại.
“Đang” một tiếng vang, cả người A Mễ Na run lên. Qua vài giây, cảm thấy mọi thứ vẫn bình thường, nàng cũng chưa chết, nàng kinh ngạc mở mắt ra.
Chỉ thấy Nhuận Ngọc chém một nhát mạnh vào chiếc trâm. Ngọc đã bị vỡ tan, mà phần thân bằng sắt, lại không có một chút sứt mẻ nào.
Trong mắt Nhuận Ngọc hiện lên một tia lạnh lẽo, trên thanh kiếm lại có một vết mẻ lớn, bên cạnh còn nhiều vết rạn nhỏ.
Thứ này so với bảo kiếm của hắn lại cứng rắn gấp trăm lần.
A Mễ Na bị hù dọa tới ngây người.
Nhuận Ngọc nhanh chóng ném thanh kiếm xuống, bước ra cửa.
“Đứng ở đây, trông chừng công chúa, không cho phép ra ngoài!” Nhuận Ngọc lớn tiếng phân phó tên nô tài đứng ngoài cửa, nhưng bản thân mìnhlại đi tới phòng dành cho cung nữ.






Đồng Dao vẫn ngủ trên chiếc giường nhỏ phía sau trong căn phòng rách nát. Lúc trước, là cô đã tức giận tới mức hồ đồ, mới đối chọi với Nhuận Ngọc. Có thể là do cơn gió lạnh từ bên ngoài thổi tới, khiến cô bình tĩnh trở lại, liền bắt đầu hối hận. Dù sao cũng không có cái gì quan trọng hơn mạng sống của chính mình. Nhuận Ngọc là hoàng đế nước Chư Lương, giết cô dễ như bóp chết một con kiến. Đã phải chịu đựng rất nhiều khó khăn vất vả, chết không phải rất đáng tiếc sao. Nước Hồng Ngọc… Cô còn chưa tới nước Hồng Ngọc, hiện tại cô không thể chết được!
Cánh cửa phòng rất cũ, không ngăn được cơn gió lạnh lùa vào lúc nửa đêm, ánh trăng từ kẽ hở lớn trên cánh cửa xuyên vào, kéo thành từng cái bóng dài vào trong phòng. Thực ra Đồng Dao ngủ ở đây một mình, luôn cảm thấy sợ hãi, nhưng cô biết, cho dù có sợ hãi đi nữa, cũng sẽ không có ai đến đây để giúp cô.Việc duy nhất có thể làm, là nói nhiều lần với bản thân, phải kiên cường, phải dũng cảm.
Cánh cửa phòng bị đẩy ra, Đồng Dao chỉ mặc bộ quần ngủ bên trong, cảm thấy cả người rét run.
Dưới ánh trăng xuất hiện một cái bóng đen, đứng ở cửa. Áo khoác tung bay cùng mái tóc lộ vẻ yêu dị…
Người kia đi vào, đóng cửa lại. Thân hình cao lớn ngăn ánh trăng lại, trong phòng không có lò, tối đen như mực. Ngay cả đồ đạc trong phòng cũng không nhìn thấy, từng tế bào của Đồng Dao đếu nói cho cô biết người này là ai, cả phòng tràn ngập mùi hương hoa quế…
“Ngươi biết rất nhiều điều kỳ lạ, rốt cuộc ngươi là ai!” 
Đồng Dao cảm nhận được trong bóng đêm Nhuận Ngọc đang tiến gần về phía cô, không ngừng lùi từng bước về phía sau: “Không biết. Ngươi muốn gì, ta không biết gì cả.”
“Không, ngươi biết!” Nhuận Ngọc thô bạo cầm vào cổ tay Đồng Dao nâng lên.
“Bệ ha, buông tay ra. Điều ngươi muốn, ta không thể cho!”
“Ngươi có thể!” Nhuận Ngọc áp sát tới dồn Đồng Dao vào góc tường. Đồng Dao có thể nhận thấy hô hấp trong lồng ngực của hắn, toàn thân không khỏi căng thẳng: “Ta muốn, ngươi nhất định phải cho ta…”
Những mảnh vỡ trong ký ức lại lờ mờ xuất hiện trong đầu Đồng Dao. Cũng vào cái đêm đó, cũng là người đó. Toàn thân đau đớn, trái tim cô bị tra tấn giày vò…
Lòng Đồng Dao rối loạn, cố gắng tách ra tạo khoảng cách giữa cô và Nhuận Ngọc: “Ta đã quên hết mọi chuyện rồi, một chút cũng không nhớ!”
Đôi tay của Nhuận Ngọc mạnh mẽ đặt ở bên hông Đồng Dao, Đồng Dao đau tới phát khóc: “Ngươi đối với ta không là gì cả, trong lúc đó ta và ngươi chỉ muốn lợi dụng nhau, lợi dụng xong rồi thì kết thúc.”
“Nói đúng lắm.” Nhuận Ngọc nói, nhưng giọng lại trầm xuống khàn khàn, ngược lại đã nhen nhóm ngọn lửa trong hắn. Nhuận Ngọc càng ngày càng dính sát vào Đồng Dao, hơi thở hổn hển vuốt ve cổ của cô, rồi vạt áo của cô. Càng muốn rời xa, lại càng không có cách nào rời khỏi. Trong lòng Nhuận Ngọc muốn rời đi, nhưng càng ngày càng dựa sát vào cô, dùng tay cảm nhận những đường cong trên thân thể cô.
“Lần này là vì cái gì? Bệ hạ, xin… xin đừng làm cho mối quan hệ càng trở nên phức tạp!” Nhuận Ngọc ngay trước mặt, nhưng lý trí nói cho cô biết phải đẩy người đàn ông này ra. Hắn sẽ không thuộc về mình, tình cảm càng nhiều chỉ càng làm cô lún sâu thêm mà thôi. Cô nhất định phải cứu mình!
“Vì sao luôn trốn tránh ta. . . . . .”
“Bởi vì ngươi hận ta!”
“Ngươi giết phụ vương ta , ta phải hận ngươi!” Nhuận Ngọc dùng đầu gối giữ không cho Đồng Dao cử động. Một tay giữ chặt cổ tay cô, ấn lên đỉnh đầu, một tay luồn váo lớp áo trong của cô. Khoảnh khắc vuốtve làn