Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cổ Thi Diễm Hậu

Cổ Thi Diễm Hậu

Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341892

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1892 lượt.

n xấu hổ.
Đồng Dao ngẩng đầu nhìn khoảng không trên trời, mặt trời đã lên cao: “Nguy rồi, lâu như vậy, ta phải về.”
Yêu tinh quay đầu lại, dùng đôi mắt nâu nhạt nhìn Đồng Dao. Đồng Dao vội vàng tránh tầm mắt của hắn: “Ngươi đã không có vấn đề gì, ta phải đi.”
“Ngươi. . . . . .” ,
Đồng Dao đã chạy thật xa, lại quay đầu lớn tiếng dặn dò: “Ngươi nên ngồi thêm một chút, đừng đứng lên luôn. Đợi cho hô hấp bình thường trở lại, về nhà nghỉ ngơi cho tốt, đừng đi linh tinh. Ta cứu ngươi một lần, nhưng chưa chắc đã cứu được lần thứ hai!” Nói xong, vội vã rời đi…
Yêu tinh đứng từ xa nhìn bóng dáng Đồng Dao đang dần đi xa, hai tay khẽ xoa môi mình, nhắm mắt lại…






Vốn A Mễ Na nghĩ mình đã rơi vào bước đường cùng, nhưng việc Nhuận Ngọc đến khiến nàng cảm thấy được một chút hi vọng. Tính nàng vốn thoải mái nên ngay lập tức nàng lại vui vẻ trở lại, nàng cảm nhận được tối nay Nhuận Ngọc sẽ đến xuất hiện trước phòng mình. Chỉ cần hắn đến đây, ít nhất nàng cũng có cơ hội để giữ hắn lại.
“Nhuận Ngọc, ta cảm nhận được nhất định tối nay chàng sẽ đến.”
“Ha ha.”
“Cười cái gì? Thật mà, nếu như chàng thật sự không quan tâm tới ta, tối qua cần gì phải tới gặp ta chứ…”
Căn bản trong lòng Đồng Dao cũng không nghe rõ lời A Mễ Na nói, tâm trí cô đã bay xa vạn dặm rồi. Không biết cái tên yêu tinh kia hiện tại thế nào rồi? Rốt cuộc hắn là ai? Tại sao hắn lại xuất hiện trong cung chứ? Là quan trong triều hay người trong hoàng tộc?
“Thật sao?” Bộ dạng A Mễ Na có chút ngây ngô.
Nhuận Ngọc đứng ở ngoài cửa phòng các cô, hạ tầm mắt, sắc mặt ngày càng lạnh. Khép chặt môi, xoay người rời đi, người hầu bên cạnh hoảng sợ, vội vàng đuổi theo.
Không lâu sau đó, có người hầu đến gõ cửa.
A Mễ Na vui sướng nhảy loạn lên: “Nhất định là tới truyền chỉ, ta đã nói rồi, nhất định đêm nay bệ hạ sẽ đến! Ha Ha!” Nàng như con bướm hoa chạy ra cửa.
Ngoài cửa người hầu chắp tay hành lễ: “Bệ hạ có lệnh, xoá bỏ thân phận nô lệ của cung nữ Đồng Dao, chuyển về hậu cung ngay trong ngày hôm nay.”
Lời này giống như pháo nổ ngang trời, nổ tung khiến mọi người choáng váng.
“Đã sắp xếp xong phòng cho người, xin mời đi theo nô tài,” người hầu khinh thường liếc mắt nhìn Đồng Dao, nghiêng người để nhường đường cho cô.
Đồng Dao quay đầu lại, thấy được ánh mắt của A Mễ Na, từ giật mình hoảng hốt đến bi thương khống khổ, lại từ bi thương chuyển sang phẫn nỗ, từ phẫn nộ chuyển sang khinh thường cô.
“A Mễ Na, ta…”
A Mễ Na bướng bỉnh quay đầu đi, không nhìn Đồng Dao đến một cái. Trong lòng Đồng Dao đau như bị dao đâm.
“A Mễ Na.”
“Câm miệng, ngươi là đồ phản bội!”
Trong lòng Đồng Dao căng thẳng, nắm chặt tay không biết nên giải thích thế nào cho tốt.
“Bệ hạ đã có chỉ, người mau đi cùng nô tài”, người hầu đã bắt đầu sốt ruột. Đồng Dao cắn chặt răng, đành phải đi cùng hắn ra ngoài.
Nhuận Ngọc ban cho cô một căn phòng, giống như các phi tần khác. Đồng Dao coi nó là một cái mai rùa, tránh ở trong phòng không đi ra ngoài. Rốt cuộc Nhuận Ngọc muốn làm cái gì? Khắp đất nước Chư Lương này đều biết thân phận trước đây của cô, hắn lại đưa cô vào hậu cung, không phải chuyện này càng khiến cho người ta khinh bỉ sao.
Chỉ cần một câu nói đơn giản của Nhuận Ngọc, đã biến cô thành một kẻ vô liêm sỉ. Bất kể cô có giải thích như thế nào, A Mễ Na sẽ không bao giờ…tha thứ cho cô, A Mễ Na… Người bạn tốt duy nhất đối xử chân thành với cô, chị em tốt của cô. Nhuận Ngọc là cố ý sao? Hắn thật sự muốn cô mất đi tất cả mọi thứ sao…
Đã mấy ngày, Nhuận Ngọc không hề xuất hiện, Đồng Dao ở trong phòng không dám đi ra ngoài. Cô sợ sẽ gặp A Mễ Na, sợ trông thấy ánh mắt đau khổ của nàng. Ở phương diện khác mà nói, A Mễ Na nói không sai, là cô đã lừa dối nàng, không nói rõ cho nàng chân tướng sự việc. Nhưng làm sao mà cô thoải mái nói ra được chứ…
Ban đêm, có thể đã qua canh ba. Đồng Dao chùm kín chăn vẫn cảm thấy lạnh, lăn qua lăn lại vẫn không thể ngủ được. Dưới ánh trăng băng giá , Nhuận Ngọc đẩy cửa đi vào.
Nhìn thấy bóng dáng người nằm trong màn, Nhuận Ngọc chột dạ cố gắng kiếm chế bản thân. Uống một chút rượu, có thể giúp cho đầu óc thả lỏng đôi chút. Ngày đó sau khi rời đi, không có tâm trí để làm bất cứ chuyện gì, trong lòng phiền muộn, tính tình nóng nảy cáu gắt. Nhuận Ngọc cũng không biết rốt cuộc mình muốn làm cái gì, muốn làm gì nữa. Người phụ nữ này, là mật thám của nước Hồng Ngọc, là kẻ thù đã giết chết phụ vương của mình, hắn hận nàng! Nhưng, vì sao khi nhìn thấy nàng đau khổ, hắn lại cảm thấy chính mình cũng khó thở chứ…
Trong lòng Nhuận Ngọc không ngừng buộc tội nàng, buộc bản thân mình phải hận nàng. Trong đầu lúc nào cũng nhớ tới đêm qua, nghĩ đến việc ôm nàng vào lòng, nghĩ đến việc hôn nàng, nhìn thấy nàng trong ngực mình, một lần nữa lòng lại bị khuất phục. Nhưng nàng nói cái tên yêu tinh kia là ai? Lại lấy hắn so với ta! Trong lòng Nhuận Ngọc nổi giận, thật là một người phụ nữ đê tiện không tiết chế được bản thân!
Tất cả mọi thứ trên đời