XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cổ Thi Diễm Hậu

Cổ Thi Diễm Hậu

Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341891

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1891 lượt.

da của cô, Nhuận Ngọc thở một hơi mạnh. Cúi đầu dùng sức hôn môi Đồng Dao.
Một nụ hôn thô bạo, dường như đã kiềm chế từ rất lâu. Chờ thời khắc này để bùng phát, trong nháy mắt hết thảy mọi thứ xung quanh đều bị tan chảy, mọi suy nghĩ, tất cả những băn khoăn đã sớm bị vứt lên chín tầng mây.
Hai người quấn lấy nhau, ôm nhau.Nhuận Ngọc nhanh chóng cởi quần áo Đồng Dao, ôm chặt lấy cô, kề sát vào nhau. Chính là, ý nghĩ có thể niêm phong, nhưng việc hai cơ thể hợp lại chân thực tới đáng sợ.
Trong bóng đêm không ai nhìn rõ ai, đôi mắt bị bao phủ bởi ngọn lửa đen. Nhuận Ngọc giống như tự giải phong ấn trên người mình, giải phóng bản thân một lần! Có được thêm một lần , một lần…
Ngay cả khi ở trong địa ngục, cho dù đây chỉ là ảo ảnh, ít nhất vào thời khắc này, là thời khắc tuyệt đẹp nhất. Bản thân Đồng Dao đã không thể thoát khỏi hắn…Cho dù hắn không yêu mình, cũng không sao…
Canh mấy rồi? Không biết, giờ là lúc nào? Không biết…Nếu như mãi mãi không biết, thật là tốt…
Bên ngoài trời sắp sáng, có tiếng gọi nhau léo nhéo.Không sao, chỉ cần nhắm mắt vào, chỉ cần cô vẫn ngủ, thế giới này cũng sẽ không tỉnh lại nữa….
Nhuận Ngọc nằm bên cạnh, có mùi hương hoa quế của hắn. Hai người quấn lấy nhau, cơ thể dính sát vào nhau, không có một kẽ hở.
Trong lòng Nhuận Ngọc đấu tranh gay gắt. Muốn rời đi, đi… Đi ngay lập tức! Cố gắng cả nửa buổi, dùng sức nắm chặt vai Đồng Dao, thỏa mãn cảm nhận hai tay nàng ôm sát lấy thắt lưng mình. Đợi một lát nữa thôi… Một chút nữa là được rồi…Dù cho chỉ là giây phút ngắn ngủi trong chớp mắt, cũng đợi một chút nữa!
Không biết đã bao nhiêu lần Nhuận Ngọc đã bóp chết cái ý tưởng rời đi của mình.Trời từ từ sáng, hai người vẫn dựa sát vào nhau, giống như dây leo khó mà bứt ra được.
Đồng Dao biết, rồi hắn sẽ phải đi, chỉ mong không phải là thời khắc này...
Nhuận Ngọc biết, mình phải rời đi, chỉ mong không phải là thời khắc này…
“Bệ hạ…” Ngoài cửa truyền tới tiếng gọi của người hầu. Hắn đã ở trước phòng A Mễ Na suốt một đêm, theo mệnh lệnh của hoàng đế. Nhận thấy đã tới giờ, vẫn phải làm trái mệnh lệnh mà tới đây…
Đã đến giờ, trời đã sáng, quỷ hồn xinh đẹp phải trở về với địa ngục tối tăm của nàng. Đồng Dao mỉm cười, chua xót. Nếu như không thể tránh được, thì hưởng thụ nó đi…
Nhuận Ngọc mặc áo choàng, tư thế oai hùng phấn chấn. Đồng Dao nhìn thấy mặt hắn, đã đầu hàng luôn, thì nhìn hắn vài cái đi, e rằng cũng không còn cơ hội nữa…
Trong lúc đó Nhuận Ngọc có chút sốt ruột, đôi mắt mơ hồ nhìn Đồng Dao: “Mọi thứ trên đất nước này đều là của ta, cho dù là phụ nữ cũng chỉ là súc sinh.”
“Ta biết”, Đồng Dao tươi cười gật đầu, ánh mắt có chút thê lương.
Nhuận Ngọc cũng không biết vì sao mình lại thốt ra những lời đó. Muốn cho nàng đau khổ, khiến nàng hiểu rằng mình chỉ nhất thời bộc phát mà thôi! Nhưng thấy vẻ mặt của Đồng Dao, lại hận không thể cắn đứt đầu lưỡi mình. Nhuận Ngọc cứng ngắc xoay người đi chỗ khác, đi nhanh ra ngoài đẩy cửa mà đi. Không cần quay đầu lại… Không được phép quay đầu lại…
Nhìn bóng dáng Nhuận Ngọc từ từ rời đi đến mất hút, Đồng Dao đã đau tới tê tái…Mọi thứ trong đất nước này đều là của hắn, cho dù là phụ nữ cũng vẫn chỉ là súc sinh. Trong mắt hắn, mình cùng súc sinh là như nhau. Không, ít nhất Nhuận Ngọc không hận súc sinh, nhưng hắn hận mình…Nước mắt theo khóe miệng chảy xuống!
Đồng Dao mỉm cười, cũng như lần trước tự nói với bản thân mình chưa từng xảy ra chuyện gì. Dũng cảm lên, kiên cường lên, quên hết mọi thứ. Thu dọn lại giường, mặc quần áo vào, đi ra sân trong hậu cung.
Bất thình lình, đi qua cây cầu nhỏ, nghe thấy tiếng nước chảy dưới bàn chân, khiến cho lòng cô cũng dần dần bình tĩnh trở lại. Đồng Dao thả lỏng đôi chân, không có mục đích cứ thế chạy càng ngày càng xa.
Từ xa nhìn lại, phía trước có một khu rừng trúc trong lành. Vài vệt sáng nhàn nhạt chiếu từ trên những đám mây xuống, sương mù từ mặt đất bôc hơi lên, giống như trong tiên cảnh thật đẹp.Đồng Dao vô thức, có chút mê hoặc. Nheo mắt lại, thấy phía trước có bóng dáng người cao gầy, cầm nắm ngô trên tay, có mấy con chim bồ câu hoang đậu trên tay hắn, tranh nhau ăn. Hắn mặc một bộ trang phục màu trắng, như hòa vào làm một với thiên nhiên. Đồng Dao có chút nghi ngờ, đây là thiên sứ sao…
Đi từ từ vào trong, hình ảnh người kia ngày càng rõ nét. Đó là một người đàn ông rất đẹp, làn da đẹp trắng như tuyết ,mái tóc sáng màu dài tung bay tới tận hông. Con ngươi màu nâu mơ màng, hàng lông mi dài khiến người ta mờ mắt. Chiếc mũi thẳng, đôi môi mỏng hoàn mỹ cô độc . Mang theo vẻ mặt tươi cười không quan tâm tới chuyện nhân gian, đứng ở đó.
Người đẹp như vậy không có khả năng phân rõ được giới tính, tồn tại độc lập giữa không gian và thời gian. Đồng Dao duy trì hô hấp , không dám tới gần, chỉ sợ một khi tới gần, yêu tinh xinh đẹp nãy sẽ đột nhiên biến thành bọt biển, biến mất không còn dấu vết…
Đồng Dao nghiêng đầu, nhưng cảm thấy làm thế nào thì nhìn cũng không rõ. Có rất nhiều vẻ đẹp khác nhau, Nhuận Ngọc cũng rất đẹp, đẹp đến hút hồn, làm cho con ngườ