Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341896
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1896 lượt.
mỏi. Mâu thuẫn trong lòng khiến cho Nhuận Ngọc đau khổ…
“Ngươi không giống trước.” Nhuận Ngọc khẽ nâng cằm cô lên.
“Như thế nào?”
“Khi mới tới Chư Lương, tính cách thất công chúa ngông cuồng cao quý, không ai so được.”
“Hiện tại cũng giống nhau.”
“Không, ” Nhuận Ngọc gần sát cô: “Hiện tại mặc dù ít nói, cũng không vô tình như vậy.”
“A, ta đã nói , ta không phải thất công chúa.”
“Ngươi là mật thám của nước Hồng Ngọc.”
Đồng Dao bất đắc dĩ lắc đầu, có nói nữa, cũng không có ý nghĩa gì…
“Cuối cùng cũng sẽ có một ngày ta trở về nước Hồng Ngọc!” Đồng Dao nhíu mày, ánh mắt hướng ra xa xăm. Nước Hồng Ngọc… hủy diệt nước Hồng Ngọc.
“Đừng có mơ!” Nhuận Ngọc hạ tầm mắt, đưa tay bế cô lên: “Ta sẽ không cho ngươi trở về, ngươi là mật thám của nước Hồng Ngọc, cho dù chết, cũng phải chết ở nước Chư Lương!”
Nhuận Ngọc hạ giọng nghe rất dọa người, ánh mắt hung dữ như hổ báo. Đồng Dao có chút sợ hãi, nụ hôn của Nhuận Ngọc như là trừng phạt cho câu nói của Đồng Dao. Môi của Đồng Dao bị hắn hôn tới sưng đỏ lên.
“Rốt cuộc mình đang làm cái gì”, giọng Đồng Dao như sắp khóc, cố gắng không bật khóc.
“Ngươi là nô lệ của ta!”
Đồng Dao im lặng nhắm hai mắt: “Ngươi đi tới chỗ A Mễ Na đi.”
“Sao?” Trên mặt Nhuận Ngọc nở nụ cười lạnh lùng: “Từ khi nào thất công chúa lại có đạo đức như vậy?”
“A Mễ Na có thai rồi!”
Lần này ngược lại là Nhuận Ngọc sững sờ đứng tại chỗ.
“Đi đi, có con, còn có gia đình. Có con cháu, đất nước đã có người kế vị! Đi thôi —— đi thôi ——!” Đồng Dao dùng tay che hai mắt lại, không nghĩ gì nữa. Vốn dĩ mọi thứ không thuộc về cô, sớm muộn gì cũng phải đi…
Đồng Dao nhắm mắt lại, cảm thấy Nhuận Ngọc đang rời đi, mang theo mùi hương hoa quế. Thầm nghĩ muốn giữ hắn lại biết bao, giữ hắn bên cạnh cô, nhưng từ đầu tới cuối không làm. Không có người cha nào không thương con mình, cho dù Nhuận Ngọc không yêu A Mễ Na, cho dù có lạnh lùng thế nào, cũng phải yêu con mình. Sớm muộn gì cũng có ngày này…Đi thôi… Thêm nhiều đau khổ, cũng phải cố giữ nét mặt tươi cười, như vậy ngày mai mới vui vẻ được.
Đồng Dao cho rằng Nhuận Ngọc sẽ không tới nữa, nhưng đêm đến, Nhuận Ngọc vẫn ôm chồng tấu chương đi vào, ngồi xuống bàn, cũng không nói một câu…Mới một ngày không gặp, Đồng Dao cảm thấy dài đằng đẵng như đã trải qua cả nửa thế kỷ vậy, nhưng không đứng dậy, giả vờ ngủ.
Bản năng của Đồng Dao đang trốn tránh, cự tuyệt, biết rõ mọi chuyện đều không có kết quả, nên mới liều mạng muốn bảo vệ bản thân. Ít dây dưa với nhau, sau này cũng đỡ đau khổ…
Qua nửa canh giờ, Nhuận Ngọc đột nhiên đứng dậy, thổi tắt đuốc.
Trong lòng Đồng Dao hoảng sợ không thôi.
Mọi chuyện vẫn diễn ra tự nhiên, Nhuận Ngọc cởi áo khoác, bước lên giường, ôm Đồng Dao vào lòng.
Mùi hương lưu luyến ấy lại trở về bên cạnh, Đồng Dao phát hiện bản thân mình đã không còn khả năng chống cự. Xoay ngươi, vươn hai tay ôm hắn, dựa sát vào hắn, tìm hơi ấm của hắn, bản thân cô đã say đắm trong ái tình.
“Ta không biết vì sao mà nàng ta có thai.”
Nhuận Ngọc giải thích bên tai Đồng Dao, khiến Đồng Dao sửng sốt.
“Ta dùng xạ hương.”
Trong lòng Đồng Dao căng thẳng, xạ hương? Xạ hương gọi là thốn hương, mùi hương đậm đặc, là thứ quý giá trong các loại thuốc Đông Y, là nguyên liệu chủ yếu để tạo ra hương thơm thượng đẳng. Xạ hương nằm trong túi dạ ở gần rốn của con cầy đực, mùi thơm hơn mà lâu hơn. Chính là… Người cổ đại thường dùng xạ hương để tránh thai, phụ nữ dùng, sẽ không thụ thai. Người phụ nữ có mang thai thì cũng sinh non!
“Ngươi. . . . . . Vì cái gì nói cho ta điều này.”
“Không biết, ” Nhuận Ngọc xoay người đặt người cô xuống dưới, tay đã tiến vào trong áo.
“Ngươi không nghĩ tới người kế vị sao? Vì sao ngươi làm như vậy?”
Nhuận Ngọc cúi đầu, hôn môi Đồng Dao, từ chối câu hỏi của cô. Sự nghi ngờ lan ra trong lòng cô.
Hai tay Nhuận Ngọc vuốt ve làn da Đồng Dao, mái tóc quét qua hông, mang đến một cảm giác kích động. Thân thể Nhuận Ngọc như một ngọn lửa, tiếp tục dẫn dắt từng tế bào trên người Đồng Dao. Những ý nghĩ đáng sợ đang quay quanh đầu cô dần được sáng tỏ, thực ra có vài lần, Đồng Dao ngửi được mùi xạ hương thoang thoảng trên người A Mễ Na, chỉ là không nghĩ ra mà thôi…Nhuận Ngọc cũng dùng xạ hương với cô. Nhưng… mùi xạ hương nồng đậm như vậy, tại sao cô không ngửi thấy…
Đồng Dao là thê tử của tiên đế, cũng là hung thủ giết chết tiên đế. Hiện tại Nhuận Ngọc lại ở qua đêm trong phòng Đồng Dao, bên ngoài dư luận đang lan truyền tin này. Sự tín nhiệm của người dân với hoàng đế là vô cùng quan trọng, Nhuận Ngọc làm như vậy, chắc chắn đã làm mất hình tượng trong lòng của người dân Chư Lương, việc này không tốt cho Nhuận Ngọc.
Trong lòng Đồng Dao hiểu rất rõ điều này, Nhuận Ngọc là người làm việc luôn có mục đích. Nhưng chuyện này, Đồng Dao đoán không ra được thái độ của hắn như thế nào, Nhuận Ngọc cũng chưa từng nói qua, không có chuyện hắn không biết chuyện đang xảy ra…
Ban ngày Đồng Dao ở trong phòng không có