pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cổ Thi Diễm Hậu

Cổ Thi Diễm Hậu

Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341910

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1910 lượt.

a lựa chọn, ” yêu tinh quay đầu lại, mỉm cười nhìn Nhuận Ngọc. Toàn bộ triều định ai cũng kinh ngạc. Hai mắt Nhuận Ngọc, giống như lưỡi dao sắc bén, khiến cho mọi người lạnh cả sống lưng.
Đồng Dao gần như không thể tin vào tai mình.
Lâu sau, Nhuận Ngọc nở nụ cười lạnh lùng, ngồi xuống : “Hoàng tử chỉ là nói đùa thôi”.
“Không phải, nàng là Vương phi do ta tuyển chọn.”
Nhuận Ngọc thu lại nét cười trên mặt, lâu sau không nói gì.
“Ta đã tuyển cho ngươi rất nhiều vị nữ tử, tướng mạo đều là xuất chúng hơn người. Nhưng chỉ là một con hát, hoàng tử đã rối loạn tâm trí”.
Yêu tinh quay đầu lại nhìn Đồng Dao, đưa tay kéo áo khoác trên người cô, khẽ cười “Đa tạ ý tốt của bệ hạ, ta đã tìm được rồi.”
Trong mắt Nhuận Ngọc xẹt qua một tia khát máu, nhưng rất nhanh đã đè xuống. Thay vào đó là khuôn mặt đầy vẻ châm biếm: “Hoàng tử có biết ả là người nước nào không?”
“Không biết.”
Nhuận Ngọc khẽ hừ một tiếng, cả người thoải mái dựa lưng vào ghế. Không chút tình cảm nhìn thẳng về phía Đồng Dao, Đồng Dao cắn chặt môi, mặc kệ lời nói có bao nhiêu cay nhiệt, cô cũng chỉ có thể phó thác vào số phận…
Hồi lâu Nhuận Ngọc không nói, chỉ nở nụ cười khinh miệt, nghiền ngẫm dường như đang nhìn Đồng Dao, giống như hưởng thụ sự lo lắng của cô…






Đồng Dao nhắm chặt hai mắt, tuyệt vọng chấp nhận kết quả cuối cùng.
“Hoàng tử nên biết, người phụ nữ này không phải người của nước Chư Lương ta…”
Yêu tinh ngạc nhiên, quay đầu lại nhìn Đồng Dao.
“Nàng là thất công chúa của nước Hồng Ngọc được gả tới đây, xét về vai vế, ta phải gọi nàng một tiếng mẫu hậu.” Nhuận Ngọc vuốt cằm.
Đồng Dao nhìn cơ thể yêu tinh khẽ rung, trong lòng cô giống như bị đâm, đau đớn bất an…
Thiếp không thể cho những điều chàng muốn
Thiếp không thể cho chàng
Thiếp là con chim nhỏ yếu đuối mất phương hướng
Không có lối thoát trong ánh mắt lạnh lùng
Có đủ để thiếp dựa vào
Cũng không thể sống cùng nhau tới bạc đầu răng long
Kiếp sống trọn đời trở nên ngắn ngủi xa vời như vậy đó
Hỏi một câu thế sự xoay vần
Có thể gắn bó tới thiên trường địa cửu
Không ngừng chạy trốn, đau khổ vô biên
Có ai biết ngay mai sẽ tốt hơn hôm nay
Thiếp nở nụ cười chua sót
Thiếp chỉ có thể lặng nguyện cầu.
Mở cánh cửa tâm hồn
Cô đơn chờ đợi trong góc tối
Rơi vào lâu đài tình ái
Cỏ dại phủ kín khắp nơi
Nỗi nhớ cùng sự đớn đau quấn chặt lấy thiếp
Hỏi một câu thế sự xoay vần
Có thể gắn bó tới thiên trường địa cửu
Nơi cửa sổ phía Tây soi bóng hình đung đưa, đêm mưa phá tan ba tiêu
Bình minh tới thiếp không thể đi qua cây cầu tới lòng chàng
Thiếp không thể cho những điều chàng muốn
Thiếp không thể cho chàng
Nụ cười xót xa thầm cầu nguyện
Sự cô đơn trong lòng chàng chỉ có thiếp hiểu rõ.
Ánh mắt Đồng Dao và yêu tinh gặp nhau, nghe từng câu hát tao nhã của cô mang theo nỗi phiền muồn, ánh mắt cùng vẻ mặt của hoàng tử cũng dịu đi. Bài hát kết thúc, giọng hát ngọt ngào dừng lại, nhưng mọi người vẫn đang đắm chìm trong thứ âm nhạc tuyệt mỹ , trong chốc lát, không gian tĩnh lặng. Yêu tinh chìa tay phải về phía cô, khoé môi nhếch lên thành một đường cong : “Nỗi cô đơn của ta chỉ có nàng mới biết, sự hiu quạnh của nàng cũng chỉ có ta biết.”
Đồng Dao khẽ đưa tay đặt vào trong lòng bàn tay yêu tinh. Tay của yêu tinh lạnh như vậy, nhưng như một bến cảng lớn để tránh gió.
“Hoàng tử!” Giọng Nhuận Ngọc trầm thấp, phá vỡ cả bầu không khí.
“Ta đã nói rồi”, yêu tinh quy đầu nhìn về phía Nhuận Ngọc, cười: “Chỉ cần nàng hát cho ta, chuyện gì ta cũng không quan tâm.”
“Ả ta không phải người nước Chư Lương.”
“Là phụ nữ, đã gả đến nước Chư Lương, thì đã là người Chư Lương.”
“Hoàng tử có từng nghĩ đến, đem loại phụ nữ này về, hoàng đế nước Cúc Lương sẽ không đồng ý! nước Cúc Lương là một nước lớn, sao có thể chấp nhận một Vương phi như thế này!”
Hô hấp của Đồng Dao trở nên dồn dập, yêu tinh dùng thêm lực nắm chặt lấy tay cô, như là để an ủi cô.
“Hoàng huynh đã nói qua, lần tuyển phi này, ý nghĩa là thể hiện thành ý của nước Cúc Lương. Việc chọn Vương phi, không phân biệt giai cấp, không để ý địa vị cao thấp thế nào.”
“Nhưng…”
“Bệ hạ!” Bỗng nhiên yêu tinh giương mắt, ngắt lời Nhuận Ngọc: “Lần tuyển phi này, là tâm ý của nước nước Cúc Lương ta. Chẳng lẽ việc ta tuyển phi, bệ hạ cũng muốn can thiệp sao?”
Nhuận Ngọc nghẹn lời, cũng biết không hợp đạo lý, không biết nên nói thế nào mới tốt, chỉ nắm chặt tay. Đồng Dao cũng kinh ngạc, không thể tưởng tượng được nhìn qua hoàng tử hiền lành, ở thời điểm thích hợp cũng biểu hiện uy phong. Lại có dũng khí khiến một người tài năng như Nhuận Ngọc, cũng bị áp chế lại một cách hợp tình hợp lý.
Nhuận Ngọc tỏ vẻ bực bội, ánh mắt mơ hồ quay đầu đi. Bỗng nhiên quay trở lại : “Tấm lòng của hoàng tử, ta đã hiểu. Nhưng dù sao hoàng tử cũng kết hôn với người nước Chư Lương ta, ta là hoàng đế nước Chư Lương, đối với chuyện kết hôn này cũng phải có trách nhiệm. Việc này để ta gửi thư tới