Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cổ Thi Diễm Hậu

Cổ Thi Diễm Hậu

Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341911

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1911 lượt.

hoàng đế của quý quốc, để ngài quyết định!”
Yêu tinh nghe xong, khẽ nhíu mày. Trong lòng Đồng Dao hiểu rõ, chẳng qua Nhuận Ngọc nắm lấy cơ hội này kéo dài thời gian. Thư do hắn viết gửi tới hoàng đế nước Cúc Lương, chắc chắn sẽ dùng những lời lẽ hết sức xấu xa, sau đó để hoàng đế nước Cúc Lương ra mặt, huỷ hôn sự này. Tất cả mọi chuyện, đều do một tay Nhuận Ngọc thao túng…
“Bệ hạ cũng có thể gửi thư”, hoàng tử bình tĩnh gật đầu, “ Nhưng, ngày mai ta muốn mang Vương phi của ta về.”
Xem ra hoàng tử cũng không phải người dễ động vào, Nhuận Ngọc cho rằng hoàng tử chỉ là một cái gai mềm. Mà hoàng tử cũng đáp lễ lại Nhuận Ngọc một cách hợp lý. Thời kỳ Lương Chử, thư gửi đi, không biết phải mất bao nhiêu thời gian, hơn nữa nước Cúc Lương và nước Chư Lương vốn lại cách xa nhau. Ngựa có khoẻ chạy ngày chạy đêm, chờ tới khi thư tới, hoàng tử cũng đã đưa Đồng Dao về nước Cúc Lương. Hoàng tử là em trai ruột của hoàng đế nước Cúc Lương, hơn nữa còn là em trai yêu quý của hoàng đế. Nếu bản thân hoàng tử đứng ra giải thích chuyện này, sự đe doạ từ bức thư của Nhuận Ngọc cũng không còn nữa.
Nhuận Ngọc không nghĩ tới hoàng tử sẽ nói như vậy, vẻ mặt bình tĩnh hai tay ôm ngực : “Ngày mai hãy đi, còn thoả thuận đồng minh giữa nước Cúc Lương và nước Chư Lương nữa chứ?”
“Ký luôn hôm nay”, hoàng tử vuốt cằm: “Thật ra, việc này cũng chỉ là hình thức, thể hiện thành ý của nước Cúc Lương ta. Bệ hạ đã sớm đồng ý việc cùng quý quốc kết giao tình bằng hữu.”
“Tốt lắm”, Nhuận Ngọc bất ngờ cười lớn: “Nếu hoàng tử đã quyết định. Ta cũng sẽ không phản đối.”
Trong lòng Đồng Dao đau nhói, ép buộc bản thân mình không nhìn Nhuận Ngọc, không nhìn tới Nhuận Ngọc, Nhuận Ngọc… Cuối cùng ta cũng rời xa ngươi…
“Nhưng…”
Hoàng tử nhìn Nhuận Ngọc.
“Thư của ta, hôm nay đã được gửi đi. Nhưng, lễ nghi cũng phải là lễ nghi của hai nước, chuyện hôn sự vẫn còn ở phía trước. Hoàng tử không thể lấy người không hợp với mình. Thất công chúa là sứ thần nước Chư Lương đi tới nước Cúc Lương, ba tháng sau, nếu hoàng đế quý quốc không phản đối, mà bản thân thất công chúa cũng bằng lòng ở lại, sẽ cử hành hôn lễ.”
Hoàng tử nheo mắt lại, nhìn Đồng Dao, kéo lấy tay cô. Lời nói của Nhuận Ngọc hợp tình hợp lý, căn bản không có lý do để từ chối…
“Mọi việc xin bệ hạ làm chủ!” Hoàng tử cúi người.






Đồng Dao được sắp xếp tới ở Thiên điện, mọi người ai cũng mang theo ánh mắt quái dị nhìn cô. Ánh mắt của những người đàn ông như dao cắt, giống như có thể nhìn xuyên thấu qua quần áo của cô, nhìn thấy cơ thể của cô.Ha ha, nghĩ lại bản thân cô cũng hiểu được chuyện này, một phụ nữ, gả cho hoàng đế, sau đó giết hoàng đế. Tiếp theo lại ở cùng một chỗ với con trai của hoàng đế, hai lần bị giáng xuống làm nô lệ hạ đẳng, lại trở thành người hát. Hiện tại vụt lên trở thành vương phi nước Cúc Lương… Chuyện này nói cho người khác nghe, ai sẽ tin.
Trời đã khuya.. Bên ngoài rất lạnh. Đồng Dao mặc áo khoác đi ra khỏi phòng, ngẩng đầu nhìn trăng trên trời, tự nhiên, nước mắt rơi… Chuyện đã xảy ra, không có khả năng quay lại. Hai tay cô ôm chặt lấy cơ thể, người lạnh như vậy, nhưng lòng cô còn lạnh hơn. Nhuận Ngọc…Nhuận Ngọc, chuyến đi lần này có thể chính là vĩnh biệt, sẽ không nhìn thấy Nhuận Ngọc nữa, không nhìn, không nghe thấy, không thể chạm đến…Đồng Dao ngồi xuống, trong lòng đau tới không thể thở được.
Vứt bỏ, quả thực là một việc khiến cho người ta đau tới tê tái… Trong lòng muốn nhìn thấy hắn bao nhiêu, chạm vào khuôn mặt hắn. Nhưng…
Trứơc mặt xuất hiện một bàn tay, đều mà thon dài, ngón tay mềm mại thuần khiết.
Đồng Dao sửng sốt, ngẩng đầu: “Là ngươi?”
Hoàng tử sửng sốt, khẽ xoay người lại.
“Đứng dưới ánh trăng, đừng đi xa, ngươi sẽ lại biến mất”. Chính bản thân Đồng Dao cũng không biết mình đang nói gì, chỉ làm theo bản năng.
“Biến mất?” Hoàng tử khẽ thở: “Nàng có định cứu ta lần thứ hai không?”
“Lần thứ hai, cũng là lần cuối cùng. Ta sẽ không cho ngươi đi vào bóng tối nữa, sẽ không có chuyện gì xảy ra với ngươi nữa.”
Hoàng tử thản nhiên xoay ngươi, đưa tay vuốt má Đồng Dao. Trên mặt có chút thê lương: “Nếu ta chết, nàng sẽ lại giống như lần trước ở bên ta, gọi ta, bảo ta đừng chết nữa không?”
“Đừng nói nữa!” Đồng Dao đẩy tay hắn ra, tỏ vẻ tức giận, mặt đỏ ửng lên: “Nếu muốn chết, không bằng để chính tay ta giết ngươi!”
Hoàng tử sửng sốt, bỗng nhiên cười to. Dưới ánh trăng huyền ảo, dáng vẻ tươi cười của hắn giống như một đoá hoa sen, đẹp khiến người ta say mê.
“Quên hết chuyện ở nơi này đi, theo ta về nước Cúc Lương được không?”
Tới nước Cúc Lương, tới nước Cúc Lương, đây là nguyện vọng ý nghĩ Đồng Dao đã lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần. Bản thân cô phải không do dự đồng ý mới đúng! Quên đi tất cả mọi chuyện ở đây, tất cả… Nhưng Nhuận Ngọc.. Đối diện với ánh mắt của hoàng tử, trái lại những lời nói lại ứ đọng trong cổ họng của Đồng Dao, nói không thành tiếng.
“Về sau đừng mặc loại trang phục như vậy nữa”, hoàng tử khẽ nhíu mày: “Đừ