Người Tình Thẹn Thùng Của Chủ Tịch
Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341917
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1917 lượt.
ng làm nghề ca xướng nữa.”
“. . . . . .”
“Đây là nước Chư Lương, không phải nước Cúc Lương. Nàng gây chuyện lớn, ta sợ không bảo vệ nàng được!”
Trong lòng Đồng Dao ấm lên, vành mắt đỏ lên.
“Quên người nàng yêu đi, theo ta đi…” Hoàng tử chìa tay vuốt ve khuôn mặt Đồng Dao, con mắt nâu nhạt càng ngày càng gần.
Đôi môi lạnh giá của hoàng tử khẽ chạm trên môi Đồng Dao, tràn ngập mùi hoa lan ngọt ngào ở đầu lưỡi. Yêu tinh xinh đẹp nhẹ nhàng kéo tay Đồng Dao, đưa ra sau lưng. Đồng Dao khẽ chống cự, không có tác dụng. Hắn hôn Đồng Dao thật sâu, dưới ánh sáng trăng. Đồng Dao bật khóc, trong lòng cô có vị chua chát…
Nhuận Ngọc uống một hơi cạn chén rượu, giận dữ mà đập nát chén ngọc. Tất cả cung nữ sợ hãi cúi đầu, không dám đi lên thu dọn, cũng không dám phát ra bất cứ tiếng động gì. Trong lòng Nhuận Ngọc hoang mang. Hai mắt chứa đầy lửa giận khát máu, mím chặt môi. Mái tóc tung bay giống như tâm tình hiện tại của hắn, cả người Nhuận Ngọc nhuộm một màu đỏ tươi.
Cái dạng phụ nữ này! Chính là nàng, là nàng giết phụ thân của mình, nàng là mật thám của nước Hồng Ngọc. Phải tra tấn nàng, làm nhục nàng, sau đó giết nàng. Giống như Ôn Ngọc đáng thương, để nàng ta chôn cùng linh cữ. Phải chôn sống nàng… Giết!
Nhưng ta đã làm gì, chỉ mới giáng nàng xuống làm nô lệ, để nàng sống một cuộc sống tẻ nhạt mà thôi. Như vậy đối với nàng mà nói là quá nhân từ rồi… Hắn vốn là người tàn nhẫn, nhưng…
Tại sao mỗi đêm đều nhớ nàng tới điên cuồng, vì sao mỗi khi mệt mỏi kiệt sức, cuối cùng vẫn muốn tới gặp nàng. Vì sao? Vì sao? Vì sao những người phụ nữ khác không thể khiến ta thổ lộ tâm tình, vì sao không có nàng liền cảm thấy trong lòng trống rỗng.
Ta biết, nhất định nàng là hồ ly tinh đầu thai, nhất định là vậy! Nàng có thể mê hoặc lòng đàn ông… Phải một đao giết nàng mới đúng.
Chẳng lẽ ta điên rồi sao, nhất định là ta bị điên rồi. Ta lại có thể quên mất chính nàng là kẻ thù giết cha, ta quên mất nàng từng là mẫu hậu của ta, mỗi ngày mỗi đêm ta đều trốn tránh chuyện này. Nhát gan trốn tránh, có thể qua một ngày thì qua một ngày… Ngày mai xảy ra chuyện gì, ai cũng không quyết định được.
Ta không dùng xạ hương với nàng, chưa từng dù chỉ một lần. Rốt cuộc ta nghĩ cái gì? Một đứa con sao? Muốn nàng mang thai con của ta sao? Một đứa con đáng yêu, con trai nhất định sẽ giống ta, ta sẽ đưa con lên ngai vàng! Con gái nhất định sẽ giống nàng, thông minh, xinh đẹp…
Điên rồi, ta thật sự bị điên rồi! Làm sao ta và nàng có thể có con…
Chính người phụ nữ xấu xa này, loại người không biết tốt xấu! Lại muốn uống hoá huyết tán, loại thuốc này có dược tính cực kỳ mạnh, chỉ cần uống một ít, cả đời sẽ không thể có thai. Hơn nữa, nàng lại định nuốt cả gói, nàng sẽ chết…! Trong đầu hiện ra hình ảnh máu của nàng không ngừng chảy, hù doạ ta khiến lòng ta sợ hãi! Chưa bao giờ cảm giác mất đi một người, lại đáng sợ như vậy, cho dù phải giáp mặt giết chết anh trai của mình, ta cũng chưa từng do dự.
Hừ, tính toán của Mai Phi, sao có thể thoát khỏi mắt của ta. Hậu cung rối loạn, đó là chuyện của phụ nữ, chết một người, ta không có thời gian quan tâm. Ngày ấy A Mễ Na ngã, Mai Phi ở bên cạnh khóc lóc, chỉ cần nhìn mặt nàng ta, trong lòng ta đã sớm biết rõ mọi chuyện. Người phụ nữ đáng thương, đáng buồn cho sự đố kị ghen ghét đó.. A Mễ Na là do Mai Phi giết, nhưng chết cũng chết rồi, đất nước của A Mễ Na không đến tranh luận, ta cũng không định truy cứu. Nơi hậu cung phi tần nhiều vô kể, chết thì sao chứ. Đứa trẻ trong bụng A Mễ Na ta vốn không muốn, Mai Phi coi như đã giúp ta giải quyết một việc!
Nhưng Mai Phi lại đưa cho nàng hoá huyết tán, lại giết một mạng người! Người phụ nữ không biết tốt xấu, nàng lại đem ngọc chấn hồn của ta như điều kiện trao đổi, đưa cho Mai Phi. Nhìn thấy nó ở trong tay Mai Phi, ta hận không thể xuống tay giết nàng ta. Loại phụ nữ ngu ngốc như Mai Phi, cũng dám động vào ngọc chấn hồn của ta ! Ta rơi vào trạng thái phẫn nộ, chính tay ta đã đưa hoá huyết tán vào trong miệng nàng ta, ép nàng phải nuốt. Nàng ta không chịu đựng được qua mấy canh giờ thì chết… Đây gọi là tự làm tự chịu!
Nhưng thật sự nàng không biết ý nghĩa của chấn hồn sao? Chấn hồn chính là bảo vật của nước Chư Lương ta, cả nước chỉ có hai miếng , ngay cả Thấm Ngọc cũng chưa từng đeo. Một miếng là theo chị gái ta năm đó gả tới nước Hồng Ngọc, giờ cũng chôn cùng chị ta ở trong cát bụi. Một miếng khác là của ta, sau khi chị ta đi, ta không đeo nó trên cổ nữa. Chấn hồn có khả năng trừ tà, nhìn thấy bộ dáng hồn phiêu phách lạc của nàng, ta như ma nhập, mang chấn hồn tới giúp nàng ngăn cản tà ma. Nhưng… Nàng không biết tốt xấu đưa nó cho Mai Phi, nàng lại tình nguyện tìm đến cái chết, cũng không muốn mang thai con của ta!
Là nàng giết chết phụ vương, ta làm chuyện đó với nàng, chẳng qua là hoàn trả lại mà thôi! Nàng dựa vào cái gì mà hận ta? Dựa vào cái gì mà dùng cái chết để trả thù ta! Nữ nô lệ chết tiệt này, nàng không xứng được sống trước mắt ta. Ta muốn giết nàng, nhưng ta không ra tay với nàng được. Nhìn thấy vết máu trên c