Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341914
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1914 lượt.
sẽ không đồng ý. Người phụ nữ này là do thám, ta tuyệt đối không thể để nàng đi. Ta muốn nàng ở lại nước Chư Lương chịu khổ cực, cho dù chết cũng phải chết trước mặt ta, ta tuyệt đối không cho phép bất kỳ kẻ nào mang nàng đi…
Cho dù ta có làm tổn thương nàng, cũng vì nàng đã làm ta tổn thương sâu sắc. Nàng là một người phụ nữ đê tiện, ta muốn nói cho mọi người biết, nàng không thể gả cho hoàng tử nước Cúc Lương! Nàng chỉ có thể ở bên cạnh ta, nghe ta sai khiến.
Nhưng Vũ Quân bị điên rồi sao? Không quan tâm? Ha ha, một người phụ nữ nhơ bẩn, hắn lại nói hắn không để ý! Còn nói nàng là người tốt nhất. Không! Trên đất nước này nàng là người tệ nhất kém cỏi nhất ——
Vì Vũ Quân mà hát? Ta tức đến phát điên, Vũ Quân bảo nàng hát, nàng liền hát sao? Nàng thực sự thích hắn, muốn cùng hắn sát cánh tung bay? Ha ha, đúng là năm mơ giữa ban ngày, ta sẽ bẻ gẫy cánh của nàng, khóa nàng trong phòng giam u tối!
Sự cô đơn trong lòng chàng chỉ có thiếp hiểu rõ? Chàng là ai? Chàng là ai… Nàng biết nỗi cô đơn tịch mịch của ai? Vũ Quân sao? Thật buồn cười…
Tâm trí của Vũ Quân đã bị nàng mê hoặc, nhưng các người cũng sẽ phải xa nhau. Ta sẽ gửi thư tới cho hoàng đế nước Cúc Lương, sẽ không ai chấp nhận nàng.. Nàng chỉ có thể ở lại nước Chư Lương!
Nhuận Ngọc cố gắng hít thở, suy nghĩ phiền não này khiến hắn phát điên. Mở tay ra đi ra ngoài, nhưng càng đi, trong lòng càng phiền muộn. Nàng đi ba tháng, suốt ba tháng. Trời ạ….
Trong đầu hiện ra bộ dáng của nàng trong lòng Vũ Quân, bỗng nhiên Nhuận Ngọc ngước lên trời hét to. Không thể, tuyệt đối không thể… Không cho phép, không thể để nàng đi. Thời gian ba tháng quá dài, chuyện gì cũng có thể xảy ra!
Nhưng quyết định lần này của Vũ Quân có vẻ rất kiên định, không dễ gì thay đổi. Lần thành hôn này là tương lai mấy chục năm hòa bình của nước Chư Lương, nếu kiên quyết từ chối, chính là hủy diệt hòa bình của con dân Chư Lương. Không! Là một minh quân, có trách nhiệm với con dân, ta tuyệt đối không thể làm như vậy…
Đi gặp nàng sao? Không! Là nàng làm chuyện có lỗi với nước Chư Lương, tuyệt đối không thể khuất phục. Nhưng… Nếu nàng thực sự rời đi, chắc chắn nàng sẽ không bao giờ bằng lòng trở lại. Vĩnh viễn cũng không thấy nàng nữa… Không! Không ——
Nhuận Ngọc đấm mạnh vào thân cây lê, máu từ ngón tay chảy xuống. Không thể chịu được…
Lúc trước chính ta đã đưa ra điều kiện, hiện giờ nàng và Vũ Quân chưa xứng với nhau. Hơn nữa, hôn sự nhất định phải có sự đồng ý của hoàng đế nước Cúc Lương, và sự cho phép của nàng, mới có thể thành hôn. Bệ hạ nước Cúc Lương có tiếng là yêu thương em trai của mình, hắn có thể yêu quý Vũ Quân, mà đồng ý hôn sự này?
Nhuận Ngọc cảm thấy cả người lạnh tới khác thường. Nói như vậy, chỉ cần nàng đồng ý, thì… Nàng ở lại nước Cúc Lương xa xôi, trở thành thê tử của kẻ khác. Mỗi đêm dựa vào trong lòng kẻ khác…
Toàn thân Nhuận Ngọc sợ run người, cả người lạnh phát run lên. Không được—— Ta sẽ không cho phép chuyện này xảy ra.
Vô tình, Nhuận Ngọc đã đi về hướng Thiên điện. Nàng ở đây sao? Nếu nàng nói không muốn gả cho Vũ Quân… Ta biết, ta biết nàng yêu ta, giống như những người phụ nữ khác. Chỉ cần ta tới tìm nàng, cũng chính là một sự ban ơn lớn với nàng, nàng sẽ đồng ý ở lại, không có người phụ nữ nào mà có thể rời bỏ được ta. Đúng, nàng sẽ ở lại, rõ ràng là nàng yêu ta…
Nhuận Ngọc cố gắng kiềm chế sự sốt ruột trong lòng, đi về phía Thiên điên. Trong phòng đèn vẫn sáng, nhưng nàng không ở trong phòng…
Cảnh tượng trước mắt, khiến cả người ta run lên, nếu có thể, ta muốn giết chết bản thân mình.
Dưới ánh trăng nàng và Vũ Quân đang hôn nhau… Xung quanh là một màn sương! Ngọn lửa đen bốc cháy trong mắt Nhuận Ngọc, khẽ giương cung, nhắm vào đầu Vũ Quân! Bắn thủng đầu hắn, hủy khuôn mặt của hắn, sau đó xé hắn thành từng mảnh!
Dưới ánh trăng, nước mắt rơi trên khuôn mặt nàng! Hai tay Nhuận Ngọc run rẩy không thôi, dần dần thả xuống. Một tên này, tai ương sẽ ngập tràn nước Chư Lương, không thể làm như vậy, không thể…
Trong bóng đêm, Nhuận Ngọc nhắm chặt hai mắt, phất áo bỏ đi…
Sáng sớm tinh mơ đoàn người của Vũ Quân đã sửa soạn xong. Vũ Quân đi rất gấp, Đồng Dao hiểu rõ tâm trạng của hắn, hắn mong mình sẽ về nước Cúc Lương trước khi thư của Nhuận Ngọc đến nơi.
Nhuận Ngọc ban cho Đồng Dao một sứ giả chuyên về công văn giấy tờ. Ở trước mặt Vũ Quân, trịnh trọng tuyên bố Đồng Dao lấy danh nghĩa là sứ giả đi tới nước Cúc Lương mà thôi. Nhuận Ngọc còn nhấn mạnh hai chữ sứ giả, Vũ Quân cười nhạt, để vào trong lòng.
“Nhận sứ mệnh đi sứ trong thời hạn ba tháng, đến ngày sứ giả nhất định phải trở về nước Chư Lương.”
“Trừ phi, nàng muốn làm Vương phi của nước Cúc Lương”, Vũ Quân nhíu mày.
Ánh mắt Nhuận Ngọc lạnh như băng, không nói thêm gì nữa.
“Cảm tạ!”
Vũ Quân lên xe ngựa, cả đoàn xe hô to, bắt đầu khởi hành.
Nhuận Ngọc hạ tầm mắt, nhìn theo đoàn người đang dần đi xa…
Nhuận Ngọc nhìn chằm chằm vào tấm rèm trên xe ngựa, nàng ngồi ở bên tro